Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ly Hôn Đi Điện Hạ

Chương 237

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Linh Vũ

Đến khi Vận Nhi có thể xuống giường đi lại đã là hơn mười ngày sau đó, cô vội vội vàng vàng muốn đi nhìn xem dáng vẻ con gái bảo bối như thế nào, nhưng bác sĩ nói đứa bé chưa đủ sức đề kháng để thích nghi với môi trường bên ngoài nên vẫn phải ở lại trong lồng kính thêm một tháng nữa, bây giờ cô chỉ có thể đứng nhìn đứa bé khẽ khàng cử động từ bên ngoài lớp kính trong suốt. Ngón tay Vận Nhi đặt lên cửa kính, không kìm được mà chảy nước mắt, dường như mỗi lần nhìn thấy đứa bé động đậy, cô vẫn còn cảm giác được nó đang khẽ cựa đạp ngay trong bụng mình.

Cái gọi là mẹ con liền tim có lẽ chính là như vậy!

"Chị Nặc Nặc, có phải Niệm Niệm giống anh ấy hơn không?" Vận Nhi nức nở hỏi Vu Nặc đang đứng ở sau lưng. Thật ra, nếu nhìn kĩ, ngoại trừ đôi mắt to giống hệt Vận Nhi thì những nét khác trên khuôn mặt Niệm Niệm đều rất giống Âu Thừa Duẫn, từ sống mũi cao xinh xắn đến cánh môi đẹp đẽ, còn có cả động tác nhíu mày nữa, không biết có phải là cô nhóc kia cảm thấy không thoải mái hay không, chỉ khẽ nhíu mày thôi cũng khiến Vận Nhi nghĩ đến người đàn ông mà cô vẫn luôn cố gắng chôn sâu dưới đáy lòng.

"Cũng phải thôi, dù sao Niệm Niệm cũng là con gái của anh ta!" Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Niệm Niệm, Vu Nặc đã nhìn ra điều này, cô bé có một người cha ưu tú như thế, vừa sinh ra đã có khuôn mặt khiến người ta yêu thích. di3n~đ4n`l3^quy"đ0n

"Thật sự rất muốn ôm con bé!" Ánh mắt Vận Nhi dịu dàng, bây giờ cô chỉ có thể đứng bên ngoài nhìn vào, cô bé nhỏ đến mức Vận Nhi nhìn thấy cũng đau lòng, đều là do cô không tốt, khiến cho cục cưng cũng phải chịu khổ theo.

Đứa bé này phải chịu bao nhiêu khổ sở, trong lòng Vận Nhi rõ hơn bất kỳ ai khác, mà bây giờ cô cũng chỉ còn lại con gái bảo bối nữa mà thôi.

Hứa Minh Phong mua một căn biệt thự ở gần đó rồi đón Vận Nhi ra viện, muốn chờ đến khi Vận Nhi ở cữ xong thì sẽ đưa cả hai mẹ con cô về nước cùng, nhưng sức khỏe Vận Nhi hiện giờ không thích hợp để đi máy bay, Niệm Niệm cũng còn quá nhỏ, Vu Nặc lo lắng nên muốn ở lại với hai người họ.

Vận Nhi khuyên cô ấy hãy đi cùng với Hứa Minh Phong, anh hai lặn lội đường xa đến đây tìm cô ấy đã đủ để nói rõ tâm ý của anh ta, hai người họ yêu nhau như vậy, lại còn có Tâm Nhi, cô bé đã không có mẹ bên cạnh, bây giờ cha cũng đi mất, Vận Nhi có thể tưởng tượng ra dáng vẻ đáng thương của cô bé.

Làm mẹ rồi, Vận Nhi mới cảm giác được tình cảm vĩ đại của người mẹ, bây giờ cô đã có thể hiểu được tại sao Hướng Chỉ Lan biết rõ cô là mầm mống của những kẻ bẩn thỉu kia mà vẫn kiên trì sinh ra cô, bởi vì đứa bé là vô tội, ngay từ khi đứa bé thành hình ở trong bụng bạn thì nó đã là một sinh mệnh rồi.

"Chị Nặc Nặc, chị về với anh hai đi, em bây giờ đã ổn rồi, Tâm Nhi lâu rồi chưa được gặp chị, chị mà còn không về thì con bé sẽ không nhận ra chị đâu!" Vận Nhi ôm Niệm Niệm dỗ cho cô bé ngủ. Tối hôm nay, Vu Nặc và cô cùng chen chúc trên một cái giường, từ khi tới Provence, cô vẫn luôn được Vu Nặc chăm sóc cẩn thận, vừa giống như một người mẹ lại vừa giống như một người chị, Vận Nhi cũng biết giữa hai người không cần nhiều lời thừa thãi, giống như lúc trước, Vu Nặc một mình nuôi dưỡng Tâm Nhi vẫn luôn có Vận Nhi cùng làm bạn.

"Vận Nhi, chị không nỡ để em ở lại, chờ thêm một thời gian nữa, chúng ta cùng nhau trở về, được không? Em không muốn gặp Âu Thừa Duẫn cũng không sao cả, chị sẽ chăm sóc cho em!" Vu Nặc biết Vận Nhi lo sợ điều gì, bây giờ cô có Niệm Niệm, cũng không muốn cố chấp hận Âu Thừa Duẫn như lúc trước nữa, nếu không phải vì cô yêu người đàn ông kia quá sâu sắc thì sao cô có thể kiên quyết rời đi như thế, còn giữ lại đứa con của anh?

"Không được, em không biết là em có trở về hay không, chị cứ về đi, bây giờ em còn có Niệm Niệm, em sẽ không để ý đến cái gì nữa hết, em và Niệm Niệm cũng có thể sống tốt, em hứa với chị đấy! Ngày mai chị về với anh hai đi, được không?" Vận Nhi ôm Niệm Niệm đang ngủ say trong lòng rồi ôm Vu Nặc cùng nhau ngủ, đêm nay, hai người đã nói với nhau rất nhiều chuyện, từ Âu Thừa Duẫn đến Hứa Minh Phong, rồi Niệm Niệm và Tâm Nhi, trong lòng hai người có một sự hiểu ngầm giữa những người làm mẹ với nhau, có những chuyện không cần dùng lời để nói ra hết. d~đ`le^quy"đ0n

Ngày hôm sau, Vu Nặc dù không nỡ nhưng vẫn rời đi cùng Hứa Minh Phong, anh ta sợ một mình Vận Nhi sẽ không chăm sóc nổi cho Niệm Niệm nên giúp cô tìm một bảo mẫu, cũng là người Trung Quốc. Hứa Minh Phong và Vu Nặc xót xa nhìn Vận Nhi, lưu luyến ôm Niệm Niệm rồi nói lời tạm biệt.

"Bảo bối, về sau mẹ sẽ hết lòng yêu con, được không nào?" Vận Nhi hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mịn của Niệm Niệm, cô nhóc đã được hơn một tháng, đã lớn hơn chút ít so với lúc vừa chào đời, nhưng Vận Nhi vẫn cảm thấy thiệt thòi thay cho cô bé, cô không đủ sữa, chỉ có thể cho cô bé dùng sữa bột, nhìn cô bé lớn lên từng ngày, trong lòng Vận Nhi mới có cảm giác thỏa mãn.

Chớp mắt đã tới mùa xuân, Vận Nhi cũng lột xác trở thành một người mẹ chuẩn mực, mỗi lần Niệm Niệm giãy giụa muốn thoát khỏi vòng tay cô để bò đi, Vận Nhi sẽ lộ ra nụ cười nhàn nhạt, thân thể cô bình phục rất tốt, bây giờ Niệm Niệm đã hơn nửa tuổi, vóc dáng cô cũng không còn gầy gò như lúc mới sinh nữa, mà cô nhóc cứng đầu này tối nào cũng phải được cô ôm trong lòng mới chịu nằm ngủ.

Mùa xuân, trăm hoa đua nở, cũng là mùa để người ta yêu thương. Vận Nhi nhận được điện thoại của Vu Nặc, biết tin cô ấy chuẩn bị kết hôn với Hứa Minh Phong. Hai người họ đi được tới ngày hôm nay quả thật không dễ dàng, Vận Nhi biết trong lòng Vu Nặc vẫn còn bóng mờ do hôn lễ không hoàn mỹ lúc trước gây ra, Vu Nặc không lên tiếng bắt cô trở về, Vận Nhi cũng im lặng, có nên trở về hay không? diễnnnđànnnlêllquýyyđônnnn

Ở nơi đó có cha mẹ mà cô vẫn luôn mong nhớ, ngoài Âu Thừa Duẫn, dường như cô đã vứt bỏ quá nhiều thứ, tình thân và tình bạn, vào cái thời điểm kia, cô đã không thể chú ý đến.

"Cô chủ, có thể dùng cơm rồi!" Lúc giọng nói ôn hòa của dì giúp việc truyền đến, Vận Nhi đang ngồi trên bãi cỏ, một tay đỡ eo Niệm Niệm, dưới sự nâng đỡ của cô, cô nhóc giống như thể vừa phát hiện ra món đồ chơi gì thú vị, không ngừng muốn tiến lên đằng trước, vừa mới học bò, cô bé đã không chịu an phận nữa rồi.

Vận Nhi ôm cả người cô bé rồi đi vào bên trong nhà, ánh nắng chiều rọi theo bóng dáng cô, cùng với âm thanh bập bẹ của Niệm Niệm, cảnh tượng vô cùng ấm áp, vô cùng hài hòa.

"Điện hạ, máy bay của bá tước Kiều Nạp Sâm sẽ đến nơi vào buổi chiều, chiều nay ngài còn một cuộc họp phải tham dự nữa!" Tín thông báo lịch trình buổi chiều cho Âu Thừa Duẫn, thân hình cao lớn trên ghế xoay động đậy, chiếc ghế xoay 180 độ, Âu Thừa Duẫn lạnh nhạt mở miệng: "Lùi cuộc họp chiều nay lại, tôi sẽ đích thân đi đón ông ngoại!"

Lần này bá tước Kiều Nạp Sâm từ Đức tới đây tham gia một diễn đàn chính trị, cũng nhân tiện thăm Kiều Sa đã lâu không gặp, từ khi bà rời khỏi Đức, ông vẫn luôn ngày đêm mong nhớ con gái.

"Đã biết ạ!" Tín gật gật đầu, sau khi nói rõ thông tin chuyến bay của Kiều Nạp Sâm thì ra khỏi văn phòng.

Cả căn phòng rộng rãi vẫn sạch sẽ và yên tĩnh như trước, Âu Thừa Duẫn vẫn là dáng vẻ anh tuấn như thế, những ngày không có Vận Nhi, anh lại quay trở về dáng vẻ một vị tổng giám đốc lạnh lùng tàn ác lúc trước.

Ánh mắt sâu thẳm của Âu Thừa Duẫn lơ đãng nhìn đến tấm thiệp mời ở trên bàn, không kìm được mà nhớ đến hôn lễ của Vu Nặc và Hứa Minh Phong lần trước, khi đó anh nhìn thấy dáng vẻ của Vận Nhi đã cực kỳ kinh diễm, cũng là vào ngày đó, cô lại bật khóc đeo lên tay chiếc nhẫn của anh, thế nhưng chớp mắt một cái, Vu Nặc và Hứa Minh Phong đã sắp tổ chức hôn lễ rồi, Vận Nhi của anh lại đang ở nơi nào?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ly Hôn Đi Điện Hạ
Chương 237

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 237
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...