Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ly Hôn Đi Điện Hạ

Chương 153

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Người chết không thể mở miệng nói ra, nhưng mà mẹ tôi còn sống!” Sự kinh ngạc trong đôi mắt lạnh lùng của Âu Thừa Duẫn rất nhanh bị sự tàn nhẫn thay

thế, phẫn nộ vỗ mặt bàn nói. Âu Thừa Duẫn anh chưa bao giờ hối hận về

việc mà mình làm, bây giờ cũng không ngoại lệ!

Tô Thượng Đông chỉ lạnh nhạt nhìn lại anh ta, sau đó không nói một lời xoay người rời đi.

Bị thù hận che mờ hai mắt, anh ta sẽ không nghe vào những lời anh nói, hơn nữa Âu Thừa Duẫn lại là người duy ngã độc tôn, tâm cao khí ngạo. Nhưng

anh không thể cứ để mặc như vậy, Vận Nhi, anh nhất định phải dẫn cô rời

khỏi.

“Tín, anh vào đây!” Âu Thừa Duẫn đợi Tô Thượng Đông rời đi

rồi ấn điện thoại nội bộ gọi. Cho dù Tô Thượng Đông muốn nhúng tay vào,

chỉ sợ cũng không có cơ hội.

Lúc Vận Nhi tan học, ngoài cổng

trường đỗ một chiếc xe Lamborghini, nhưng không cùng màu với chiếc xe

đưa đón cô, Vận Nhi đi đến gần, nhìn người ngồi trong xe, không ngờ là

Tín.

“Sao lại là anh?” Vận Nhi chào Hứa Tam Lam rồi mở cừa ngồi

vào xe, cảm thấy hơi lạ. Bình thường Tín luôn không rời khỏi bên cạnh Âu Thừa Duẫn, trước kia có mấy lần trò chuyện, Vận Nhi có thể nhận ra, vị

trí của Tín ở trong lòng Âu Thừa Duẫn là không thể đo đếm.

“Điện

hạ bảo tôi đến đón cô!” Tín nhìn ngũ quan thanh tú của Vận Nhi, dưới ánh mặt trời càng thêm hồng hào, thần thái sáng láng, trong lòng không biết là tư vị gì. Tư liệu của cô đều qua tay anh, đối với những việc sẽ phát sinh tiếp theo, anh không thể cam đoan, một cô gái tốt đẹp như vậy, về

sau còn có thể giữ nguyên nụ cười như vậy hay không.

“Vậy à, thế

đi thôi!” Trong lòng Vận Nhi cảm thấy hơi là lạ, một ngày, Âu Thừa Duẫn

không nói một lời mà trở về, tối qua anh chỉ dùng hành động để chứng

minh anh đã trở lại bên người cô, nhưng sau đó lại không nói dù chỉ một

từ, thậm chí một cuộc điện thoại cũng không có.

Màn đêm đã lặng

lẽ buông xuống, Vận Nhi cảm giác thấy bất an trong lòng, đến lúc giương

mắt lên, xe đã dừng lại trước một nhà hàng thanh nhã, quy củ.

“Phu nhân, điện hạ đang đợi cô, cô vào đi!” Tín quay đầu xe, chiếc xe dần biến mất khỏi tầm mắt của Vận Nhi.

Vận Nhi ngẩng đầu nhìn tòa nhà đèn đuốc chiếu sáng trưng, ánh đèn chiếu loang loáng vào mắt cô làm cô thấy hơi choáng váng.

Đến lúc cô bước vào đại sảnh, không khỏi có chút ngây dại, đại sảnh lớn như vậy nhưng không có một bóng người, trong đó toàn bộ trang trí bởi rất

nhiều hoa hồng, ngay cả dưới chân cô cũng là một lớp thảm dày bằng cánh

hoa, rất hoa lệ huyễn hoặc. Khiến cho cô mỗi khi bước chân trên đó, đều

có cảm giác thân thể hơi bồng bềnh bay bổng.

Hướng ánh nhìn về

phía trên lầu, chỗ gần tay vịn đầu cầu thang có hai nghệ sỹ đang kéo đàn violon, âm nhạc thoải mái mà ung dung. Còn Âu Thừa Duẫn mặc một bộ âu

phục màu trắng, đứng trong không gian đầy hoa, nhìn thấy cô đến, chậm

rãi đi về phía cô…

Vận Nhi đột nhiên cảm thấy hai mắt có chút mơ

hồ, trong mắt như có một tầng sương mù, nàng dùng tay che miệng lại, cảm thấy bây giờ mình như cô công chúa trong truyện cổ tích, đợi hoàng tử

là anh, hạnh phúc đến cảm giác không giống thật.

“Sao lại khóc?”

Âu Thừa Duẫn đến gần, cúi đầu, ôn nhu hôn lên nước mắt trên mặt cô, ánh mắt dịu dàng đến khó tin. Suýt chút nữa, Vận Nhi sẽ say trong sự dịu

dàng từ đôi mắt của anh.

“Đây là…” Âu Thừa Duẫn không phải là

người lãng mạn, vốn dĩ Vận Nhi nghĩ những ngày ở đảo Ngàn Sa sẽ là những kí ức đẹp nhất để nhớ lại của cô và anh, nhưng một màn trước mặt này,

lại càng làm cho cô cảm thấy không thực, càng khiến cô cảm thấy bất an.

“Bữa tối dưới ánh nến, vợ à, không phải ngay cả điều này em cũng không nhận

ra đấy chứ?” Hình dáng Âu Thừa Duẫn dưới ngọn đèn mờ càng thêm anh tuấn, bàn tay to lớn ấm áp bao bọc bàn tay nhỏ xinh của cô, độ ấm trên đó

sưởi ấm đến tận lòng cô.

Vận Nhi cúi đầu nhìn quần áo mình đang mặc, cảm thấy không hợp với nơi này cho lắm.

“Sao anh lại không nói cho em biết trước, quần áo em cũng còn chưa thay!”

Vận Nhi bĩu môi, hơi kháng nghị rúc vào lòng anh, cái ôm này vẫn cho cô

cảm giác an toàn, bền vững như vậy, nhưng lại thêm một chút xa lạ.

“Không sao cả, bất cứ khi nào em cũng là người xinh đẹp nhất!” Âu Thừa Duẫn

nắm tay cô, trong lòng cảm thán, vẻ đẹp của cô, trước giờ đều là chân

thực nhất, cũng là điều làm anh say đắm nhất. Theo tiếng nhạc bọn họ đi

đến sàn khiêu vũ, đây là lần đầu tiêu hai người khiêu vũ với nhau, khiến cho trái tim Vận Nhi không hiểu sao đập nhanh hơn hẳn.

Anh đặt

cằm trên trán cô, làn da mềm mịn của cô có thể cảm nhận được sự ram ráp

do những sợi râu mới nhú trên cằm anh cọ vào, cảm giác hơi đau nhột nhột đó khiến cô nổi gai ốc, đôi mắt thâm thúy tỏa ra ánh sáng lấp lánh, sự

ôn nhu trong đó rõ ràng khác với lúc trước.

Giờ phút này Vận Nhi

cảm thấy rất hạnh phúc, hai người khiêu vũ hết bài này sang bài khác,

giống như để bổ khuyết lại những tiếc nuối lúc trước. Trước giờ Âu Thừa

Duẫn cũng không cẩn thận săn sóc mà cắt sẵn bít tết ra cho cô. Mà lúc

mày đây, anh lại tự tay rót rượu, cắt bít tết sẵn cho cô, động tác lau

khóe miệng cũng hoàn mỹ như vậy.

Anh không phải người đàn ông đầu tiên vì cô làm việc này, Tô Thượng Đông đã từng làm giúp cô, nhưng chỉ

có anh, mới khiến cô cảm thấy khi làm việc này lại đẹp trai mê hoặc như

vậy.

Ăn xong cơm, Âu Thừa Duẫn chờ cô đi ngắm cảnh đêm, chiếc xe

thể thao dừng lại trước một sảnh rộng. Anh ôm gắt gao Vận Nhi trong

ngực, thành thục tiến vào tòa cao ốc, thang máy đi thẳng lên tầng cao

nhất, tầng chín mươi chín để ngắm cảnh. Đứng ờ tầng ngắm cảnh có sàn

trong suốt, cùng độ cao với tòa nhà của tập đoàn SK, Vận Nhi thoải mái

giang tay, cảm giác như ôm toàn bộ thành phố vào trong lòng vậy.

Còn Âu Thừa Duẫn luôn đứng ở phía sau cô, một lần lại một lần nhìn cô.

Ánh mắt như vậy, không cần quay đầu lại, cô cùng nhận ra ý tứ mà anh muốn

biểu đạt. Những thứ này, khiến cô thật hạnh phúc, hạnh phúc đến mức

khiến cô muốn khóc, nhưng cô vẫn mang theo cảnh giác, dù cố đã cố thuyết phục mình, anh đối tốt với cô, đều xuất phát từ thật lòng.

Nhưng thật lòng này, sẽ có lúc kết thúc.

Mà giờ đây, anh chuẩn bị nói sự thật với cô sao?

Vận Nhi không ngốc, cô biết bản thân mình muốn gì, cô có thể cảm nhận được khi cô cần anh, đồng thời anh cũng cần cô.

Thế là đủ rồi, trong trò chơi này, có lẽ, thua cũng chẳng phải mình cô!

“Có phải anh có chuyện gì muốn nói với em phải không?” Vận Nhi hít sâu một

hơi, tóc bị gió thổi tung bay trong màn đêm như một đóa hoa yêu diễm.

Lúc này Âu Thừa Duẫn nảy sinh một loại ảo giác, bọn họ cùng nhau từ chỗ

này nhảy xuống, có phải hết thảy mọi nguyên nhân thống khổ đều biến mất?

“Anh có thứ này muốn tặng cho em!” Âu Thừa Duẫn đột ngột ôm cô từ phía sau,

từ phía sau lưng ôm lấy cô là không phải nhìn đến đôi mắt trong suốt

ngây thơ đó, những lời tiếp theo anh nói ra cũng dễ dàng hơn chút.

Âu Thừa Duẫn lấy ra từ trong túi quần một chiếc nhẫn kim cương tinh xảo,

mặt là ngọc lục bảo có gắn kim cương, cũng là chiếc nhẫn mà họ nhìn

trúng trước kia, Vận Nhi nhìn ánh sáng chói mắt mà nó phát ra, ánh mắt

bị nước ép ra sinh đau.

Một giọt, hai giọt,… Âu Thừa Duẫn cảm

giác bàn tay ẩm ướt, trong lòng anh cũng đang dậy sóng, đôi tay cứng

nhắc vài giây, cuối cùng vẫn đeo chiếc nhẫn đó vào ngón tay áp út của

cô.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ly Hôn Đi Điện Hạ
Chương 153

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 153
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...