Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ly Hôn Đi Điện Hạ

Chương 239

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Linh Vũ

"Cảm ơn!" Vu Nặc quay đầu cười gượng gạo, chính là bởi vì cô ấy hiểu rõ những khổ sở mà Vận Nhi phải chịu đựng lúc mang thai Niệm Niệm, cho nên lúc đối mặt với Âu Thừa Duẫn, cô ấy không cách nào công bằng đối với anh.

Đứng ở góc độ của Vận Nhi, cô ấy cũng rất hận anh, chính anh đã khiến Vận Nhi phải chịu nhiều khổ sở như vậy, cho dù anh có yêu Vận Nhi đến mức nào thì cũng không thể bù đắp được cho cô.

Âu Thừa Duẫn không biết tại sao Vu Nặc lại có địch ý với anh, bởi vì anh không biết Vu Nặc hiểu rõ những ngày tháng gian khổ của Vận Nhi, cho nên anh cũng không hiểu được những suy nghĩ phức tạp trong lòng cô ấy. Vu Nặc rất muốn lớn tiếng mà hỏi anh, tại sao anh lại không đi tìm Vận Nhi, nếu anh thật sự yêu Vận Nhi thì có khó khăn nào mà không thể vượt qua, đáng thương cho Vận Nhi vẫn một lòng yêu thương đứa con của anh, có lẽ cả đời này cô cũng sẽ không muốn quay lại cái nơi đầy đau thương này nữa.

Trước giờ Âu Thừa Duẫn đều không có ý định giải thích gì với người khác, nhìn thấy thái độ cự tuyệt của Vu Nặc, anh cũng không miễn cưỡng nữa, nhưng anh vừa mới xoay người đi thì Vu Nặc lại gọi anh: "Anh thật sự yêu Vận Nhi sao?"

"Phải!" Âu Thừa Duẫn không quay người lại, chỉ khẳng định một tiếng chắc nịch như vậy. Tình yêu anh dành cho Vận Nhi, từ trước đến giờ anh đều chưa nói ra miệng, nhưng cô đã vĩnh viễn rời khỏi anh, cho dù nửa năm nay anh sống không ra hình người, ai cũng không ngờ rằng nửa năm sau khi Vận Nhi rời đi, anh sẽ dựa vào nghị lực của bản thân mà gượng dậy được. Xương bánh chè của anh bị rạn nứt, phải ở trong bệnh viện liên tục hơn nửa năm mới có thể bình phục và đứng lên, anh đã cố gắng biết chừng nào, nhưng lại không có ai nhìn thấy! Vào thời điểm anh cần có người ở bên cạnh nhất thì Vận Nhi đã tuyệt tình rời đi! diễn$đàn!lê%quý^đôn

"Vận Nhi đang ở Provence!" Vu Nặc đột nhiên xoay người, Âu Thừa Duẫn nghe được lời của cô ấy thì cũng vội vàng quay lại, vẻ mặt kinh hãi: "Cô nói cái gì?"

"Vận Nhi ở Provence! Cô ấy sinh cho anh một đứa bé!" Vu Nặc nhìn thấy trong mắt Âu Thừa Duẫn lộ ra vẻ kinh ngạc, bình tĩnh nói hết câu. Vận Nhi trách cô ấy cũng được, nhưng cô ấy không muốn nhìn thấy hai người họ cứ như thế mà rời bỏ nhau, đặc biệt là khi nghe Âu Thừa Duẫn nói vẫn còn yêu Vận Nhi, cô ấy tin rằng hai người họ sẽ còn có tương lai.

Âu Thừa Duẫn nghe được tin tức chấn động này thì sững người một lúc lâu vẫn chưa phục hồi lại được, Vận Nhi không rời đi cùng Lôi Ân sao?

Âu Thừa Duẫn không dám tin vào tai mình, cô sinh cho anh một đứa bé?

Như vậy nghĩa là lúc cô rời đi đã mang thai con của anh, thế nhưng anh lại không hề hay biết...

"Nhưng tôi không thể đảm bảo rằng cô ấy sẽ trở về cùng anh, Âu Thừa Duẫn, nếu thật sự yêu cô ấy, xin anh hãy thật lòng quý trọng cô ấy, Vận Nhi vì anh mà đã phải chịu rất nhiều khổ sở!" Vu Nặc nói tới đây cũng không kìm được cảm giác muốn bật khóc. Những ngày tháng kia, chính cô ấy đã tận mắt nhìn thấy Vận Nhi khổ sở đi qua, cô ấy thương Vận Nhi biết chừng nào!

"Cô nói, cô ấy sinh con cho tôi..." Đáy mắt Âu Thừa Duẫn như nổi lên đốm lửa, nhìn Vu Nặc với vẻ mong mỏi, nhưng lại phát hiện trong mắt cô ấy có thứ cảm xúc giống như sẽ không thông cảm cho anh, phải rồi, bây giờ đến cả anh cũng không thể tha thứ cho chính mình. Tại sao anh lại không sớm phát hiện ra sự việc không ổn, ngày đó, khi cô tỉnh dậy trong bệnh viện, anh đã cảm thấy cô không giống bình thường, nói như vậy, cô đã sớm suy nghĩ đến việc sẽ rời khỏi anh rồi sao?

Ngay cả chuyện này cô cũng gạt anh, Âu Thừa Duẫn đau lòng phát hiện ra mình không phải một người chồng tốt, cũng không phải một người cha tốt.

"Âu Thừa Duẫn!" Vu Nặc ngẩng đầu tiến lên hai bước, đột nhiên giơ tay lên, hung hăng vung tay lên về phía khuôn mặt tuấn tú của Âu Thừa Duẫn, một tiếng bốp lảnh lót vang lên, khuôn mặt Âu Thừa Duẫn lệch sang một bên: "Cái tát này là tôi đánh thay Vận Nhi!"

"Còn cái tát này là vì Niệm Niệm!" Vu Nặc lại giơ tay lên, cho anh thêm một cái tát vang dội!

Những chuyện nên làm thay Vận Nhi, cô ấy đều đã làm, Vu Nặc không hề hối hận vì hành động kinh người của mình, cô ấy biết Âu Thừa Duẫn là người cô ấy không thể đụng đến, nhưng cô ấy chỉ muốn giúp Vận Nhi và Niệm Niệm đòi lại công bằng.

"Bây giờ anh đi tìm cô ấy đi!" Vu Nặc nói địa chỉ của Vận Nhi cho anh, nói xong thì đi thẳng không hề quay đầu lại. Âu Thừa Duẫn đứng sững tại chỗ, nhìn dòng xe cộ trôi vùn vụt trước mắt, không nói rõ được sự đau đớn trên đôi má, hai cái tát này dường như cũng đã đánh thức anh, khiến anh đột nhiên cảm thấy xung quanh đều sáng lên.

Niệm Niệm, con của hai người họ tên là Niệm Niệm.

Thì ra, cho dù đã rời khỏi anh thì cô vẫn còn yêu anh, cũng giống như anh yêu cô vậy, chướng ngại vật đặt giữa hai người trước giờ đều không phải là tình yêu!

Vận Nhi, nếu lần này tìm được em, cho dù có phải vứt bỏ tất cả anh cũng cam lòng, chỉ cần hai chúng ta ở bên nhau, anh sẽ không để ý đến bất cứ thứ gì khác.

Trong lòng Âu Thừa Duẫn ra quyết định, anh yêu cô, yêu tất cả mọi thứ thuộc về cô, nếu Vận Nhi vẫn có chấp với nỗi hận dành cho Kiều Sa, anh nguyện lòng nghe theo sự ích kỷ của cô, chỉ cần có thể giữ cô lại, anh có thể buông hết mọi thứ! d~đ`l^q"đ

"Tín, giúp tôi đặt chuyến bay sớm nhất tới Provence!" Âu Thừa Duẫn lập tức bấm số điện thoại của Tín, bây giờ mỗi giây mỗi khắc anh đều chờ không nổi, sau khi biết cô đang ở nơi nào, anh chỉ hận không thể lập tức bay tới bên cạnh cô! Anh muốn nhìn xem dáng vẻ đứa bé của hai người như thế nào, tại sao cô lại không nói cho anh biết...

"Anh hai?" Lúc Vận Nhi nhận được điện thoại của Hứa Minh Phong thì Niệm Niệm đang nằm úp sấp trên giường chơi với bộ đồ xếp gỗ của cô bé, Vận Nhi ở bên cạnh nhìn cô bé, nghe được giọng nói vui mừng của Hứa Minh Phong: "Vận Nhi, em định bao giờ thì trở về?"

Vu Nặc không nói gì với cô, nhưng Vận Nhi biết rõ cả hai người họ đều mong cô trở về, mà cô cũng đã nghĩ xong xuôi rồi, cho dù có gặp lại Âu Thừa Duẫn cũng không sao cả, bây giờ trong lòng cô đã trở nên bình tĩnh, may mà trước đó hai người còn chưa phục hôn, trong lòng cô không có gì vướng mắc, bây giờ cô đã có Niệm Niệm, cũng không còn so đo gì nữa. Nói đến Kiều Sa, cô đã không còn hận bà, nhưng cũng sẽ không tha thứ cho bà.

"Em sẽ trở về trước hôn lễ của hai người, chúc mừng anh hai nhé!" Vận Nhi cười khẽ, Hứa Minh Phong và Vu Nặc đều là những người cô thân thiết nhất, cô không muốn hai người họ phải tiếc nuối, cũng không muốn để cho bản thân phải tiếc nuối, cho nên cô quyết định về nước.

"Vậy lúc nào em về thì gọi cho anh, anh đi đón em!" Sau khi biết tình cảnh của Vận Nhi, Hứa Minh Phong lại càng quan tâm tới cô nhiều hơn, cô và Hứa Tâm Lam thân như chị em ruột, quan hệ với Vu Nặc cũng tốt, đương nhiên anh ta cũng coi cô như em gái của mình.

"Vâng, em biết rồi ạ, cảm ơn anh hai!" Vận Nhi cúp điện thoại, thân hình bé nhỏ của Niệm Niệm đang nằm úp sấp cạnh mép giường, Vận Nhi hoảng hồn đi đến ôm lấy cô bé vào ngực, đau lòng nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé: "Cục cưng à, con muốn hù chết mẹ sao?" djenđ4nl3quyđon

Cô không thể để cho Niệm Niệm phải chịu bất kỳ chút tổn thương nào, cô bé còn nhỏ như vậy, cái gì cũng không hiểu, nhưng Vận Nhi vẫn luôn bảo hộ cô bé vô cùng cẩn thận. Hiện giờ đường nét trên khuôn mặt cô bé càng lúc càng rõ ràng, lúc nhìn vào có thể dễ dàng nhìn thấy bóng dáng của một người khác.

Bàn tay nhỏ bé của Niệm Niệm nắm lấy mấy sợi tóc của cô rơi ở trên cổ, miệng lẩm bẩm "ba, ba*".

* "ba" là âm thanh khi hai môi cánh môi bập vào nhau rồi tách ra, không giống với cách phát âm từ "cha" trong tiếng Trung

Vận Nhi bật cười nhìn cô bé bật ra từng tiếng một, không biết cô bé đang nói cái gì.

"Niệm Niệm, sau này chúng ta sẽ không rời xa nhau, có được không?" Vận Nhi hôn lên đôi má bóng loáng của cô bé, da thịt cô bé trơn mịn, trắng nõn giống hệt cô. Niệm Niệm dường như đã quen với kiểu tiếp xúc như vậy, hai tay ôm lấy cổ cô, không ngừng cười khanh khách. Mỗi lần nghĩ đến tên của cô bé, Vận Nhi đều không kìm được mà rưng rưng nước mắt. Hướng Niệm, mong nhớ...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ly Hôn Đi Điện Hạ
Chương 239

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 239
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...