Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ly Hôn Đi Điện Hạ

Chương 161

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ý muốn gặp cô nổi lên mãnh liệt, ngay cả chính anh cũng không quản được trái tim của mình.

“Nói cho tôi biết, cô ấy đang ở đâu?” Âu Thừa Duẫn cố gắng bình ổn rối loạn trong lòng, hỏi Thương Nhĩ Kì với giọng ra lệnh.

“Muốn biết, anh không biết tự mình điều tra sao?” Thương Nhĩ Kì nhìn Âu Thừa

Duẫn với anh mắt phẫn nộ, anh sẽ không vì sự chuyển biến thái độ của anh ta mà thay đổi cái nhìn của mình.

Ngay sau đó, anh không quay

đầu lại rời khỏi tập đoàn SK. Tín đi phía sau Âu Thừa Duẫn, vừa mới ra

khỏi thang máy, đã nhìn thấy anh nhanh chóng đi về phía bãi đỗ xe.

Vận Nhi biến mất, Thương Nhĩ Kì làm như thế nào cũng không tìm thấy, bèn

gọi điện thoại cho Hứa Tâm Lam thì mới biết, Vận Nhi được Tô Thượng Đông đưa đi rồi.

Âu Thừa Duẫn đứng bên ngoài phòng bệnh của Vận Nhi,

nhìn giường bệnh mà cô ấy đã từng nằm, thống khổ nhíu mày, dường như ở

đó vẫn lưu lại độ ấm và mùi hương trên người cô. Anh có thể tưởng tượng

sự sợ hãi và bất lực của cô lúc đứa bé rời khỏi cơ thể.

Bây giờ, chắc cô ấy hận anh lắm?

Như vậy cũng tốt, cô ấy sẽ hoàn toán hết hy vọng với anh!

“Mày là tên khốn nạn. Bây giờ nếu tìm được Vận Nhi, tao tuyệt đối sẽ không

buông tay!” Thương Nhĩ Kì nói ngoan tuyệt trước mặt anh ta. Đáng lẽ yến

tiệc ngày hôm đó, anh không nên để Âu Thừa Duẫn đưa Vận Nhi đi. Nếu năng lực của anh lớn hơn một chút, có thể bảo hộ cho cô ấy rồi.

Âu

Thừa Duẫn mặc kệ Thương Nhĩ Kì rít gào bên tai mình, anh mắt điếc tai

ngơ. Anh từng tâm cao khí ngạo mà nói với Tô Thượng Đông, rằng anh ta

phải nắm chặt lấy tay Vận Nhi nếu có cơ hội, còn anh, đã không còn cơ

hội nữa rồi.

Tô Vận Nhi, em thật sự rời khỏi cuộc sống của anh rồi sao?

Dường như biết trước là Thương Nhĩ Kì sẽ tìm cô, Vận Nhi không về biệt thự

của Tô Thượng Đông, mà cùng với Tô Thượng Đông ở khách sạn, đợi đến ngày mai sẽ lên máy bay đi Mỹ. Trước khi đi, Hứa Tâm Lam khóc giữ cô lại, cô ấy đau lòng cho cô, Vận Nhi biết. Nhưng cô không hề khóc, dù sao cũng

không khóc, đứa bé đã không còn, trong lòng cô lại càng bình tĩnh.

“Giúp tớ nói với Thương Nhĩ Kì, tớ xuất ngoại, đừng tìm tớ! Còn nữa, chúc hai người hạnh phúc!” Vận Nhi đi thẳng đến xe Tô Thượng và ngồi vào, không

hề quay đầu lại. Ngay cả Hứa Tâm Lam luôn thân thiết với cô cũng cảm

thấy dường như Vận Nhi không còn như xưa, có gì đó khang khác.

Tổn thương càng sâu, mới có thể có ý thức bảo hộ mình mãnh liệt.

Hứa Tâm Lam gửi một tin nhắn cho Thương Nhĩ Kì. Bây giờ, vì Tô Vận Nhi, cô nói dối anh ấy!

Vận Nhi đứng trước cửa sổ sát đất, trên người mặc áo lông thật dày. Vốn dĩ

Tô Thương Đông muốn để cô nghỉ ngơi vài ngày mới đi. Cô mới làm phẫu

thuật xong, người còn suy yếu, không thích hợp ngồi máy bay. Nhưng Vận

Nhi từ chối, cô muốn rời khỏi đây, không muốn ở lại thêm phút giây nào.

Bây giờ, chỉ cần nhắm mắt lại ngủ một giấc, cô sẽ hoàn toán tạm biệt với

nơi đây. Nhưng cô không dám nhắm mắt, sợ rằng chỉ cần nhắm mắt lại, đứa

bé còn chưa thành hình kia sẽ xuất hiện trong giấc mơ của cô, chỉ trích

cô không phải người mẹ tốt. Thậm chí cô nghĩ, có phải tại cô ích kỉ nổi

lên ý muốn không cần bé con, nên nó mới tức giận mà rời bỏ cô hay không.

Dù chỉ chỉ cảm nhận được sự tồn tại của bé con chỉ mới vài ngày, nó đến

đột nhiên, đi cũng đột nhiên, Vận Nhi đều có phần không tiếp thụ được.

Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời đây sao ngoài cửa sổ, ngón tay viết từng nét lại từng nét lên bức màn bằng lụa mỏng từ “xin lỗi!”

Một buổi tối đầy sao động lòng người như vậy, khiến Vận Nhi nhớ lại một

buổi tối trước đó, Thương Nhĩ Kì nói muốn cưới cô, bây giờ nhớ đến, cô

vẫn cảm thấy rất cảm động. Ít nhất khi cô rất cần người an ủi, anh ấy đã cho cô một bờ vai, thậm chí giúp cô hoàn thành ước mơ của mình. Anh ấy

sẽ có một cô gái xinh đẹp tốt bụng đến yêu anh, còn cô không xứng với

anh ấy.

“Nếu có ngày Âu Thừa Duẫn không cần em, em hãy nói cho anh biết, anh sẽ cưới em!”

“Vận Nhi, em nghỉ ngơi sớm đi, sáng mai tám giờ máy bay đi rồi!” Trên vai

chợt ấm áp, Tô vận Nhi xoay người, một tay Tô Thượng Đông đang đặt trên

vai cô, một tay cầm ly sữa nóng. Vận Nhi nhận lấy, cầm trong tay, độ ấm

từ ly sữa truyền sang sưởi ấm cho cô, cũng làm lòng cô được an ủi rất

nhiều.

“Anh cả, em muốn hỏi anh một vấn đề!” Vận Nhi cầm ly thủy tinh lên uống một ngụm, trong lòng cũng thấy ấm áp hơn.

“Ngôi sao sáu cánh có ý nghĩa gì?” Cô vẫn rất muốn biết, ngôi sao sáu cánh, đại biểu cho cái gì?

Tô Thượng Đông thấy hơi sửng sốt, nhìn thấy khát vọng trong mắt cô, bèn

nhẹ nhàng vỗ về mái tóc của cô. Cảm giác này làm cho cô nhớ tới Âu Thừa

Duẫn, động tác mà anh hay làm với cô nhất, chính là để đầu ngón tay

xuyên qua tóc cô, anh nói anh thích cảm giác như vậy, sợi tóc quấn quanh ngón tay của anh, giống như là ở cùng một chỗ không thể phân ly vậy.

“Chẳng lẽ em chưa từng nghe qua sao? Từ đỉnh núi nhìn xuống, đông tuyết hòa

tan, thành hình lục giác, mà đông tuyết hòa tan, là biểu hiện của mùa

xuân về, là biểu trưng cho tình yêu!” Tô Thượng Đông nói rất chậm, như

muốn dẫn dắt cho Vận Nhi điều gì, Vận Nhi nghe thật sự chuyên tâm.

Chờ Tô Thượng Đông nói xong, cô nâng đôi mắt ướt, trong đôi con người trong suốt phản chiếu ánh đèn, tản ra ánh sáng như của ngọc lưu ly. Vẻ mặt cô điềm tĩnh, hơi mím đôi môi anh đào, lộ ra chút ý cười thản nhiên. Cô

không nói gì, chỉ gật gật đầu với Tô Thượng Đông. Dường như, cô hơi hiểu rồi.

Tô Thượng Đông không cố tình nhắc đến chiếc vòng cổ kia, chỉ dặn dò cô vài câu, rồi đi sang phòng bên cạnh.

Tầm mắt Vận Nhi lại chuyển ra ngoài cửa sổ, sao hình như hơi ít, trăng cũng đã lên đỉnh đâu, đêm, dần trở nên tĩnh lặng.

Ngôi sao sáu cánh, đại biểu cho tình yêu!

Vận Nhi vân vê mặt dây chuyền đeo trên cô, khiến nó nóng lên mang theo

nhiệt độ cơ thể cô, giờ đây, cô vì người đàn ông tên Tô Thượng Đông mà

ưu thương.

Đêm này, nhất định là một đêm khó ngủ.

Xe Âu

Thừa Duẫn vẫn dừng trước cổng biệt thự của Tô Thượng Đông, ngoài xe

chồng chất tàn thuốc lá. Tầm mắt anh luôn không rời nhìn về một phía,

đến khi nhìn thấy ánh đèn trong nhà tắt, anh cũng không có dũng khí đi

vào gặp cô một lần.

Nhưng Âu Thừa Duẫn không biết rằng, ở trong biệt tự, không phải là Tô Vận Nhi, mà là Tô Ân Huệ đợi ở trong đó cả đêm.

Đột nhiên nhận được điện thoại của Âu Dương, Âu Thừa Duẫn dựa lưng vào xe, điếu thuốc trong tay cũng rơi xuống.

“Anh, anh đến Đức một chuyến đi, bệnh tình của mẹ có tiến triển!”

Nghe được tin tức này, Âu Thừa Duẫn lập tức lái xe về Âu Viên, đặt vé sớm nhất ngày mai bay đi Đức.

Sân bay.

Vận Nhi mặc một chiếc áo gió màu trắng, phía dưới mặc một chiếc quần bò màu xanh, chân đi đôi giày màu trắng. Tô Thượng Đông sợ cô lạnh, lại quàng

thêm cho cô một chiếc khăn, một tay xách hành lý, một tay nắm tay Vận

Nhi.

Ánh mắt Vận Nhi tùy ý nhìn xung quanh sân bay, ẩn chứa sự

lưu luyến cuối cùng, sau đó theo Tô Thượng Đông đến quầy làm thủ tục.

Vận Nhi đột nhiên bỏ tay khỏi tay Tô Thượng Đông, che trên bụng mình,

nhỏ giọng nói, “Anh cả, em vào nhà vệ sinh một lát!”

“Được, đi nhanh về nhanh, còn đăng ký!” Tô Thượng Đông cũng không nghĩ gì, chỉ cho là thân thể cô khó chịu, nên không hỏi nhiều.

Có điều lúc cô xoay người, Tô Vận Nhi kéo mũ lưỡi trai trên đầu xuống

thấp, khi đi qua khu làm thủ tục, lướt qua người đàn ông thân hình cao

lớn, cô ngửi thấy một mùi hương nước hoa Cổ long quen thuộc.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ly Hôn Đi Điện Hạ
Chương 161

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 161
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...