Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ly Hôn Đi Điện Hạ

Chương 140

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Vậy ý anh nói là gì?” Vận Nhi nháy đôi mắt tò mò, nhìn chiếc cằm cương nghị của anh hỏi.

“Chính là… ý trên mặt chữ!” Âu Thừa Duẫn ghé sát vào mặt cô, tỏ vẻ thần bí nói.

Âu Thừa Duẫn đặt Vận Nhi lên sô pha trong phòng. Vận Nhi nhìn chằm chằm

ánh mắt của anh, khi nhìn thấy anh đem một chiếc nhẫn gắn vỏ sỏ tím tinh xảo đặt vào lòng bàn tay của mình, Vận Nhi thốt lên kinh ngạc, “Đây

là?”

Viền ngoài được bao bọc bởi bạch kim, trên hoa văn của vỏ sò lại được tráng một lớp thủy tinh bao phủ lên, khéo léo mà tinh xảo, tỏa ra ánh sáng chói mắt.

Vận Nhi đưa lại gần mắt, nhìn bóng hai

người phản chiếu trên nền thủy tinh màu tím, Vận Nhi cảm động xoay người hỏi, “Anh tìm được rồi?”

“Ừm.. coi như là thế!” Âu Thừa Duẫn

nhìn khuôn mặt vui quá mà khóc của cô, vuốt tóc cô như mọi lần, ánh mắt

cũng theo cô nhìn về phía chiếc nhẫn. Ở bờ biển, khi trong đầu nảy ra ý

định thử cô, anh phát hiện ra vỏ sò tím này ở dưới chân, buổi chiều anh

liền sai người dùng nó để tạo ra chiếc nhẫn, nhưng dù sao thiết bị trên

đảo cũng không được đầy đủ, nên chế tác cũng không được như anh mong

muốn.

“Khi nào trở về sẽ bù lại cho em một chiếc nhẫn kim cương,

được không?” Tay Âu Thừa Duẫn áp lên mu bàn tay của cô, khi trong đầu

nảy ra ý niệm như vậy, chính anh cũng cảm thấy giật mình hoảng hốt,

nhưng anh thật sự muốn làm như vậy.

Chỉ là một cái nhẫn thôi, những gì anh có thể cho cô, cũng không nhiều.

“Sao anh lại đột nhiên “lương tâm thức tỉnh” như vậy?” Lại nói, thời điểm

kết hôn bọn họ cũng không có cái gì, thậm chí ngay cả nhẫn cưới cũng

không có, anh chỉ đơn giản cho cô danh phận Âu phu nhân mà thôi.

Vận Nhi cầm nắm chiếc nhẫn trong lòng bàn tay, đặt cùng với nửa vỏ sỏ tím

cô tìm được, ai cũng có thể nhìn ra vẻ mặt hạnh phúc ẩn chứa trong nụ

cười điềm tĩnh của Vận Nhi.

“Chẳng qua em vẫn chưa nhận ra mà thôi!” Âu Thừa Duẫn lau mồ hôi trên trán cô, đặt một nụ hôn lên đó, “Em có cảm động không?”

“Có! Cảm ơn anh!” Không chỉ vì anh tìm được vỏ sò kia, mà còn vì anh đã cho

cô một sự ước định, ước định kiếp sau. Đột nhiên Vân Nhi nảy ra ý tưởng, đem mảnh vỏ sò của cô dùng dây xâu lại, dưới ánh mắt bất khả tư nghị

của Âu Thừa Duẫn, đeo nó lên cổ anh, như vậy, bọn họ đều lưu giữ vật kỷ

niệm của nhau rồi.

“Chồng à, bây giờ em phát hiện anh rất đẹp

trai nha!” Vận Nhi thỏa mãn đánh giá chiếc vòng xinh đẹp trên cổ của

anh, gật gật đầu, cười lấy lòng.

Âu Thừa Duẫn rất vui, không phải vì chiếc vòng vỏ sò trên cổ, mà vì cô gọi anh là “chồng”.

“Nhóc con, ý của em là trước kia anh không đẹp trai?” Âu Thừa Duẫn duỗi tay ôm lấy cô, làm bộ trêu đùa sẽ cắn cổ cô.

Vận Nhi vui vẻ tiếp tục vuốt mông ngựa, “Đâu có, lúc nào anh cùng rất đẹp trai!”

“Ừ … thế em nên có biểu hiện gì chứ?” Ngón tay Âu Thừa Duẫn chạm phải

chiếc vòng sáng long lánh trên cổ Vận Nhi, nhíu mày vẻ không vui, Tô

Thượng Đông, thật là cái tên khiến người ta chướng mắt.

“Không có đâu!” Vận Nhi thừa dịp anh không chú ý, lách người dưới thân anh thoát

ra ngoài, nhưng còn chưa thoát được, cơ thể liền ngã khỏi ghế sô pha,

cũng may trong phòng trải thảm dày, nên cô không thấy đau.

“Ngã

vậy có bị đau ở đâu không?” Âu Thừa Duẫn nâng cô dậy, cẩn thận xem xét

đánh giá xem cô có bị thương không. Những sự quan tâm này, không cần anh cố ý tỏ vẻ, mà luôn không chủ tâm mà hành động rồi.

“À… không

sao!” Vận Nhi vỗ vỗ bụi vốn không tồn tại trên người, cẩn thận cất chiếc nhẫn đi, sau đó kéo cánh tay Âu Thừa Duẫn đi xuống lầu, “Đi nào, bọn

mình đi ăn cơm!”

“Em không đeo lên sao?” Âu Thừa Duẫn thấy cô rất thích chiếc nhẫn nhưng lại không đeo lên, chẳng lẽ muốn anh đeo cho?

“Không phải anh nói khi về sẽ đưa em nhẫn kim cương sao?” Vận Nhi trừng mắt

nhìn anh, hàng lông mi thật dài như cánh bướm chớp chớp, vẻ ngây thơ và

rạng rỡ.

“Anh đừng nghĩ lừa em, phải đưa cho em chiếc nhẫn kim

cương đắt nhất!” Vận Nhi che miệng, nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Âu Thừa

Duẫn mà vụng trộm nở nụ cười.

Thứ quý trọng như vậy đương nhiên

cô phải cất kỹ, hơn nữa vốn Vận Nhi cũng không thích mang trang sức, cảm giác không gò bó không thoải mái. Nhưng nếu là quà tặng của Âu Thừa

Duẫn, vậy thì lại là chuyện khác.

“Vậy anh có thể không đeo được không?” Âu Thừa Duẫn giả bộ ủy khuất chỉ vào cổ mình, nhìn cô gái cười sáng lạn trước mặt và hỏi.

“Không được, anh phải đeo!” Vận Nhi nghiêm túc trả lời.

“Nhưng nếu mang trang sức khi làm việc hay hoạt động đều không thuận tiện!”

Âu Thừa Duẫn đi trước dẫn đường, thuận tiện vươn tay ôm thắt lưng cô,

ngửi mùi hương trên người cô.

“Anh muốn làm gì chứ?” Vận Nhi sẽ

không quên anh là tổng giám đốc của tập đoàn đa quốc gia, việc anh thích nhất không phải là lãnh đạo người khác sao? Có gì không thuận tiện?

“Việc anh muốn làm rất nhiều, vợ yêu, ví dụ như, ngủ chằng hạn…” Khóe miệng

Âu Thừa Duẫn lộ ra nết cười giảo hoạt. Mặt Vận Nhi lại đỏ bừng lên,

không thốt nên lời.

Có điều anh nói cũng đúng, mang theo đồ trang sức gì đó, lúc ngủ cũng không thuận tiện, anh còn ghét bỏ cái vòng cổ

của cô gây vướng víu nữa kìa.

“Vậy đừng ngủ!” Vận Nhi trừng anh, bỏ lại anh đi xuống dưới lầu.

Mấy ngày sau đó, Âu Thừa Duẫn đưa Vận Nhi đi ngắm cảnh, nơi có thể nghỉ

chân trên đảo rất nhiều, đi hai ngày cũng chưa chắc đã hết. Ngoại trừ

hoa viên ở bốn phía của biệt thự, còn có khu nghĩ dưỡng riêng, nhưng do

không có khách du lịch, nên rất vắng vẻ, lộ vẻ trong trẻo lạnh lùng.

Đồi núi trập trùng, nào cao nguyên, gò đống, lại có cảnh sắc ven hồ tú lệ

động lòng người, cùng với bình nguyên rộng lớn, thật là cảnh đẹp trên

rừng dưới biển đều tụ tập ở đây, là nơi ngắm cảnh rất lý tưởng.

Vận Nhi rất thích nơi đây, dù ở đây rất yên tĩnh, so với Âu Viên càng thêm

một phần yên tĩnh. Âu Thừa Duẫn đề nghị cô ở thêm vài ngày nữa, nhưng ở

thêm vài ngày thì rồi cũng phải rời đi thôi.

Không biết về sau còn cơ hội cùng anh đến đây nữa không?

Rời du thuyền, Tín vẫn là người lái xe tới đón bọn họ. Nghỉ ngơi một tuần,

khẳng định là có rất nhiều việc cần Âu Thừa Duẫn giải quyết, nên Vận Nhi rất thông cảm với anh, quyết định một mình đi bệnh viện thăm Phạm Tu

Vũ, chắc ca phẫu thuật đã xong rồi.

“Anh về công ty đi, tôi sẽ tự lái xe!” Nhưng không nhờ, Âu Thừa Duẫn lại đi đến bệnh viện cùng cô, để Tín ở lại.

“Anh không về công ty, không sao chứ?” Vận Nhi cũng không nói nhiều, cô cũng không thích mọi chuyện đều lấy anh làm trung tâm.

“Không sao, chúng ta đến bệnh viện trước!” Âu Thừa Duẫn lái xe về phía khu phố trung tâm.

Đến bãi đỗ xe, Vận Nhi nhận ra chiếc xe Ferrari màu đỏ quen thuộc, xem ra

Tô Đông Thượng đã đến. Vận Nhi đang định xuống xe thì lại bị Âu Thừa

Duẫn đột ngột kéo trở về, theo quán tính, cô ngã vào trong lòng anh.

“Sao vậy?” Vận Nhi nhìn ánh mắt mang vẻ phức tạp của anh, định đưa tay vuốt

nết nhăn trên mi tâm anh, từ lúc trở về đến bây giờ, cô cảm thấy anh

không được vui.

“Gặp phải chuyện như thế nào, mới khiến em cảm

thấy tuyệt vọng?” Âu Thừa Duẫn nhìn chăm chú khuôn mặt thanh thuần trước sau như một của cô, hỏi với vẻ thâm trầm.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ly Hôn Đi Điện Hạ
Chương 140

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 140
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...