Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ly Hôn Đi Điện Hạ

Chương 250

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Linh Vũ

Đây là lần đầu tiên Vận Nhi bước chân vào phòng giam, vừa đi vào đã cảm giác được không khí bi thương và ngột ngạt, rất khó mà tưởng tượng được Tô Ân Huệ đã ở nơi này hơn một năm. Tô Ân Huệ vốn là người cao ngạo cỡ nào, Vận Nhi không biết bây giờ cô ta có còn oán hận cô hay không, nhưng nếu không phải là vì cô thì cô ta cũng đã không lỡ sa bước thành như hiện giờ.

"Số 32 Tô Ân Huệ, có người tới thăm tù!" Khi quản ngục mở cánh cửa bảo vệ phòng giam, dáng vẻ có phần tái nhợt và tiều tụy của Tô Ân Huệ từ sau cánh cửa kia chiếu vào trong mắt Vận Nhi. Không còn mái tóc dài xinh đẹp, những đường nét sắc sảo nhưng hơi gầy gò của cô ta lộ rõ trên khuôn mặt, đôi mắt to nổi bật trên gò má gầy hõm lại, khiến cho Vận Nhi cảm thấy kinh ngạc.

"Chị..." Vận Nhi vừa thấy dáng vẻ chật vật như vậy của Tô Ân Huệ thì kìm lòng không được mà rơi nước mắt, lại cầm lấy ống nghe ở phía bên kia tấm thủy tinh dày, gọi cô ta: "Chị!"

"Vận Nhi!" Tô Ân Huệ cũng cầm lấy ống nghe ở đầu bên kia, sau khi nghe được tiếng khóc nức nở của Vận Nhi thì giơ tay lên, ngăn cách lớp thủy tinh, hai bàn tay áp vào nhau. Rất lâu rất lâu trước kia, hai người cũng đã từng tay trong tay làm một cặp chị em tốt như vậy.

"Con bé ngốc này, em khóc cái gì chứ?" Trong giọng nói của Tô Ân Huệ mang theo vài phần đau xót, lúc nhìn thấy Vận Nhi vì mình mà khóc, cô ta cảm thấy vô cùng hổ thẹn, thiếu chút nữa thì cô ta đã hại chết Vận Nhi, ngay lúc đi ngang qua cánh cửa phòng giam thì cô ta đã bắt đầu thấy hối hận rồi. dienndannleequyydonn

"Chị, xin lỗi chị, em không biết cái gì hết..." Vận Nhi nghe thấy giọng nói khàn khàn của Tô Ân Huệ thì nước mắt lại càng giàn giụa, ngăn cách lớp thủy tinh, cô phủ tay lên bàn tay hằn rõ vết thương của Tô Ân Huệ, biết cô ta ở trong này chắc chắn chẳng dễ dàng gì.

"Vận Nhi, là chị có lỗi với em, em còn trách chị không? Xin lỗi em, trước kia chị không nên bị sự ghen tị làm mờ mắt, thiếu chút nữa thì đã hại em..." Tô Ân Huệ chảy nước mắt, lúc đã mất đi toàn bộ rồi cô ta mới biết, thì ra thứ mà cô ta vẫn luôn chạy theo chỉ là một cái bóng, từ trước tới giờ Âu Thừa Duẫn chưa từng thuộc về cô ta, tất cả đều chỉ là cô ta si tâm vọng tưởng mà thôi!

"Không đâu chị, em không trách chị, chị nhìn xem, không phải bây giờ em đang sống rất tốt sao? Em cứu chị ra ngoài, có được không? Chị..." Vận Nhi khóc không thành tiếng. Nghe Tô Ân Huệ sám hối, cô đã sớm tha thứ cho cô ta rồi, cô vốn không phải là người thù dai, nếu như không phải vì Kiều Sa tàn nhẫn như vậy thì cô cũng không muốn ghi hận bất kỳ ai cả.

"Không, Vận Nhi, đây là sự trừng phạt mà chị đáng phải nhận, là chị hại chết Thừa Huyễn, chị nên sớm xuống địa ngục từ lâu rồi, em cứ để chị ở trong này chờ đợi đi!" Biết Vận Nhi có tấm lòng như vậy là cô ta đã thỏa mãn rồi, cô còn có thể gọi cô ta một tiếng chị thì cô ta đã không còn gì tiếc nuối nữa. Nếu người Vận Nhi yêu không phải là Âu Thừa Duẫn thì bây giờ chắc chắn cô đã rất hạnh phúc.

Vận Nhi nghe Tô Ân Huệ kể với cô về Thừa Huyễn, nói rất nhiều, mãi cho tới lúc bị quản ngục tới giục hết giờ thì mới chịu dừng lại.

"Chị, anh cả sắp kết hôn rồi!" Vận Nhi vội vàng nói một câu cuối cùng, nghe thấy giọng của Tô Ân Huệ truyền tới từ đầu bên kia: "Thay chị chúc phúc cho anh cả, thật xin lỗi!"

"Chị!" Vận Nhi trơ mắt nhìn Tô Ân Huệ bị người ta lôi đi ngay trước mắt mình. Cô nhìn bóng lưng tiêu điều kia dần biết mất sau cánh cửa, mà đầu bên kia dường như vẫn lưu lại nhiệt độ của cô ta, lập tức thấy nghẹn ngào. d.đ.l.q.đ

Ngày tháng của Tô Ân Huệ vẫn còn rất dài, chẳng lẽ lại cứ phải tiếp tục trôi qua trong này cả đời sao?

Lúc Vận Nhi đi ra khỏi trại giam thì vẫn còn chút kích động, ánh mặt trời chói chang chiếu thẳng vào mắt cô, suýt nữa khiến cô không mở nổi mắt.

Sau khi nhận được điện thoại của Âu Dương, cô vội vội vàng vàng chạy đến nơi.

"Âu Dương?" Vừa đi đến gần quán cà phê thì cô đã nhìn thấy Âu Dương với sắc mặt không được tốt lắm đang rối rít vẫy tay về phía cô. Nhìn thấy đôi mắt sưng đỏ của Vận Nhi, cô ấy bị dọa cho nhảy dựng lên: "Vận Nhi, chị vừa khóc sao?"

"À, không có việc gì đâu!" Vận Nhi xoa xoa đôi mắt hơi sưng lên của mình, lơ đễnh nở nụ cười, lúc nhân viên phục vụ đưa cà phê đến thì Vận Nhi ngẩng đầu lên nhìn khuôn mặt ủ rũ của Âu Dương: "Em đi tìm anh cả của chị rồi sao?"

Âu Dương gật đầu, hai ngày trước nghe được tin tức kia từ Vận Nhi xong thì ngày hôm sau cô ấy đã vội vàng chạy đến văn phòng tổng giám đốc của Viễn Thái để hỏi chuyện. Âu Dương vốn muốn tự mình chứng thực tin tức kia từ miệng Tô Thượng Đông, nào ngờ anh ta lại gọi vị hôn thê của mình tới, cô gái kia đứng trước mặt cô ấy cao giọng tuyên bố mình là bà chủ Tô, Âu Dương suýt chút nữa đã hộc máu, sau đó cô ấy vứt bỏ hết tôn nghiêm của mình, van nài Tô Thượng Đông nói cho cô ấy biết rằng, có phải anh ta không thể không cưới cô gái kia không, nhưng đáp án của anh ta đã khiến cô ấy thất vọng.

Nhìn vẻ mặt mất mát của Âu Dương thì Vận Nhi đã đoán được kết quả, cô phiền lòng thở dài, cô phải làm sao để có thể giúp Âu Dương khiến anh cả hồi tâm chuyển ý đây?

Chẳng lẽ thật sự cứ nhìn anh cả cưới một cô gái mà anh không thích như vậy?

"Âu Dương..." Vận Nhi không biết phải an ủi cô ấy thế nào, tình cảm đơn phương từ một phía thì người luôn thầm lặng trả giá luôn là người chịu tổn thương. Thích một người là hạnh phúc, nhưng đơn phương yêu một người lại là một loại đau khổ.

"Vận Nhi, không sao đâu, anh ấy kết hôn cũng tốt, em có thể hoàn toàn hết hy vọng, sau này em cũng sẽ tìm một người đàn ông tốt để gả!" Âu Dương ra vẻ không sao nói hết câu, nhưng từ ánh mắt của cô ấy, Vận Nhi có thể nhìn ra được, buông tha cho một đoạn tình cảm không dễ dàng như vậy.

Giống như cô đối với Âu Thừa Duẫn vậy, cho dù cô không ở bên cạnh anh, thế nhưng cả đời này, cô chỉ yêu một mình anh!

Vận nhi không biết khuyên Âu Dương thế nào. Nếu cứ như thể mà bỏ qua Âu Dương thì chính là một tổn thất của Tô Thượng Đông, tại sao anh cả lại không nhìn thấy điểm tốt của Âu Dương chứ?

"Thật xin lỗi, sẽ có ngày anh cả hiểu ra thôi..." Vận Nhi kéo hai cánh tay lạnh lẽo của Âu Dương, muốn dùng nhiệt độ cơ thể mình để sưởi ấm cho cô ấy. Cho tới tận hôm nay, sau khi nhìn thấy Tô Ân Huệ, Vận Nhi mới hiểu ra rằng, cô cứ cố chấp với những chuyện đã qua như vậy cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Năm đó người làm sai là Kiều Sa, không phải là Âu Dương và Âu Thừa Duẫn, cô không cần phải đẩy cả hai người họ ra khỏi thế giới của mình như vậy...

"Vận Nhi, em không sao, thật sự là không sao đâu!" Khóe miệng Âu Dương nhếch lên vẽ ra một đường cong xinh đẹp, lại mang theo vẻ cô đơn khó nói thành lời. diễn! đàn @ lê$ quý %đôn

Vận Nhi cúi đầu quấy cà phê trong tách, nghe được tiếng lách cách vang lên bên tai, trong lòng cô cũng nổi sóng.

"Niệm Niệm đâu?" Âu Dương đặt cái tách trong tay xuống, trên mặt đã khôi phục vẻ hồng hào, nhưng vừa nghĩ đến Âu Thừa Duẫn là lại thấy đau lòng.

Có một số việc Vận nhi không biết, cô ấy cảm thấy nên nói cho cô nghe!

"Mẹ chị đưa đi rồi, chuyện lần trước, thật xin lỗi..." Cô biết cô ôm lấy cô bé từ trong tay Âu Dương chắc chắn sẽ khiến Âu Thừa Duẫn trách cứ cô ấy.

"Vận Nhi, anh trai em yêu chị như vậy, chị không thể cho anh ấy một cơ hội sao?" Âu Dương đứng lên rồi ngồi xuống bên cạnh Vận Nhi, nghiêm túc nhìn cô.

Vận Nhi né tránh tầm mắt của cô ấy, bây giờ cô không muốn nghe thấy ai nhắc đến Âu Thừa Duẫn, trong lúc cô muốn dứt khoát rời khỏi anh, làm sao cô có thể bị dao động? Bọn họ đều cho rằng Niệm Niệm nên trở về bên cạnh cha con bé sao/

"Vận Nhi, chị có biết không, sau khi chị rời đi, anh trai em suýt chút nữa đã mất mạng!" Lời của Âu Dương khiến Vận Nhi mở trừng cả hai mắt, nhìn cô ấy với vẻ sợ hãi

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ly Hôn Đi Điện Hạ
Chương 250

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 250
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...