Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ly Hôn Đi Điện Hạ

Chương 141

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vận Nhi không rõ ám chỉ đằng sau ánh mắt thâm trầm của anh là gì, cũng nhìn không thấu những suy nghĩ ẩn sâu trong lòng anh.

“Sao anh lại hỏi như vậy?” Vận Nhi nghi hoặc nhìn vào mắt anh, không biết nên trả lời như thế nào.

Thật ra hôm ấy khi không nhìn thấy anh đâu, cô cảm thấy rất tuyệt vọng, hai

mươi năm sống trên đời này, đó là lần đầu tiên cô cảm thấy như vậy,

nguyên nhân đều vì người đàn ông này.

“Không có gì, anh chỉ hỏi thế thôi!” Khóe môi Âu Thừa Duẫn nhếch lên một nụ cười yếu ớt, đưa tay xoa đầu cô, “Xuống xe đi!”

“Vâng!” Vận Nhi chưa bao giờ thử dò đoán tâm tư của anh, cô đã vài lần cảm thấy bất an nên nội tâm luôn tự động bài xích cảm giác này, không muốn truy

vấn sâu thêm. Cô chỉ muốn trân trọng, nắm bắt hạnh phúc trước mắt này mà thôi.

“Em đi vào trước đi, anh đi nói chuyện với bác sỹ chủ trị

của anh ta!”Âu Thừa Duẫn dục cô vào phòng bệnh của Phạm Tu Vũ. Tô Thượng Đông và Tô Ân Huệ đã ở trong đó. Có lẽ vì muốn tránh mặt Tô Ân Huệ, Âu

Thừa Duẫn đưa cô đến cửa phòng bệnh rồi đi đến văn phòng trên tầng hai.

“Anh cả, chị!” Vận Nhi đi đến, thấy Phạm Tu Vũ vẫn đang hôn mê, liền nhìn về phía Tô Đông Thượng.

“Còn đang theo dõi, nếu xác định không có phản ứng bài trừ, thì chắc là sẽ

tỉnh lại nhanh thôi!” Ánh mắt Tô Thượng Đông có chút ngẩn ngơ, nhìn thấy ánh mắt tìm tòi của Vận Nhi, liền nói tính huống của Phạm Tu Vũ cho cô.

“Thế à, vậy là tốt rồi!” Trong lòng Vận Nhi cũng buông lỏng, Âu Thừa Duẫn không có lừa cô, anh Tu Vũ sẽ tỉnh lại!

“Vận Nhi, chúng ta đi ra ngoài đi, đừng làm phiền Tu Vũ nghỉ ngơi!” Sự lạnh

lùng và gượng gạo trong ánh mắt của Tô Ân huệ làm Tô Vận Nhi thấy không

thoải mái, cô lại nhìn gương mặt trắng bệch của Phạm Tu Vũ, gật đầu, đi

theo Tô Ân Huệ ra ngoài.

Tô Ân Huệ có chuyện muốn nói với cô, cô biết!

“Chị…” Vận Nhi có chút bất an cúi đầu, mặc cho Tô Ân Huệ dùng ánh mắt đánh giá cô.

“Vận Nhi, em có vẻ đẹp hơn so với trước kia đấy nhỉ, người ta nói tình yêu

sẽ làm cho phụ nữ đẹp hơn mà!” Lời nói của Tô Ân Huệ mang theo hàm nghĩa khác, khóe miệng còn mang theo nụ cười lạnh lùng, nghe vào trong tai

Vận Nhi, lại biến thành giọng nói rất chói tai.

“Chị nghĩ nhiều

rôi!” Vận Nhi muốn giải thích, lại không biết nên nói như thế nào. Ban

đầu cô cũng không biết do Âu Thừa Huyễn nên mới có sự ràng buộc quan hệ

giữa Âu Thừa Duẫn và Tô Ân Huệ. Cô cảm thấy áy náy, nhưng khi biết tình

cảm của Âu Thừa Duẫn, sự áy náy này biến thành điều đương nhiên, cô

không có lỗi hay nợ Tô Ân Huệ cái gì.

“Tình cảm của hai người rất tốt?” Tô Ân Huệ không muốn tin chuyện này là sự thật, nhưng nhìn khuôn

mặt Vận Nhi hồng hào, rạng rỡ động lòng người, không phải do được Âu

Thừa Duẫn thương yêu thì còn có thể vì cái gì?

Trong lòng cô ta dần nảy sinh cảm giác ghen tị, dù đấy là em gái mình, cô ta vẫn xem như là tình địch.

“Rất tốt!” Vận Nhi không trả lời có lệ mà rất thẳng thắn đáp lại.

“Vận Nhi, em cho là Âu Thừa Duẫn yêu em thật lòng sao?” Tô Ân Huệ không muốn tự biến mình thành đố phụ nổi điên trước mặt em gái mình, nhưng nhìn sự che chở ngày càng tang của Âu Thừa Duẫn với Vận Nhi, cô ta không kìm

lòng được mà ghen tị, “Âu Thừa Duẫn là người không có trái tim, anh ta

sẽ không yêu bất kì người nào!”

Trước kia cô ta cho rằng Âu Thừa Duẫn có tình cảm với mình, nhưng bây giờ cô ta đã hiểu, tình cảm đó không phải là tình yêu!

“Chị à, trước kia em cảm thấy rất có lỗi khi xen vào giữa hai người, nhưng

hiện tại thì không, em biết Thừa Duẫn đã buông xuống mọi chuyện trước

đây, chị cũng đừng cố chấp nữa, anh ấy nói sẽ yêu em và sẽ đối với em

thật tốt, em tin tưởng anh ấy!”

Vẻ mặt kiên quyết của Vận Nhi như một mũi tên cắm vào lòng Tô Ân Huệ, cô ta bỗng thấy cảm xúc tà ác nổi

lên trong lòng, chị em họ thật sự sẽ vì một người đàn ông mà trở mặt

thành thù sao?

“Ha Ha..” Cô ta cười thê lương. Vận Nhi nhìn chị

gái đang ngày càng gầy gò, cảm thấy không đành lòng, chị ấy sống cũng

không dễ dàng gì, nếu có thể buông tay với Âu Thừa Duẫn, chị ấy cũng có

thể có được hạnh phúc. Anh Tu Vũ yêu chị ấy như vậy, chị ấy còn có cả

tình yêu của anh Thừa Huyễn nữa.

“Chị, em xin lỗi!” Vận Nhi biết có thể cô đã đoạt đi người duy nhất chị ấy yêu thương, nhưng cô không hối hận.

Nếu hôm nay người Âu Thừa Duẫn chọn là Tô Ân Huệ, cô sẽ rất phóng khoáng mà chúc phúc cho bọn họ, trong tình yêu không có đúng hay sai, chỉ có yêu

hay không yêu mà thôi.

Âu Thừa Duẫn đứng trong phòng nghỉ,

tàn thuốc sắp làm bỏng tay mà anh cũng không nhận ra, sương mù quanh

quẩn trước mắt, lại làm cho đầu óc anh càng thanh tỉnh. Anh ước giá như

mình trở nên hồ đồ đi một chút, thì có thể không phải đau lòng.

Những hình ảnh khi ở đảo Ngàn Sao cứ từng cái từng cái hiện lên trước mắt

anh, nếu có thể, anh hy vọng anh và cô vẫn đang ở đó, không cần cố kị

điều gì, chỉ là đơn thuần có được cô, như vậy thật tốt!

Tại sao cô ấy lại là con gái của Hướng Chỉ Lan chứ???

Nắm đấm của Âu Thừa Duẫn dội lên bức tường màu trắng, anh quên không được

những mâu thuẫn của bố mẹ, thời thơ ấu của anh trải qua trong sự nghi kỵ và không tin tưởng của bọn họ. Thậm chí đến khi chết, một khắc Âu Thế

Hào cũng không quên người đàn bà tên Hướng Chỉ Lan kia.

Anh không oán Kiều Sa, không có người phụ nữ nào có thể dễ dàng tha thứ chồng

mình lúc nào cũng nghĩ về người đàn bà khác, huống chi là cô công chúa

hoàng thất cao quý luôn cao cao tại thượng.

Nếu không phải do người đàn bà đó, Âu Thế Hào sẽ không chết, Kiều Sa cũng sẽ không phát điên!

Những gì mà bà ta gây ra, không giống với việc của Tô Ân Huệ, đó là nỗi đau

vĩnh viễn trong lòng anh, anh không có cách nào làm giảm bớt đi phần thù hận đó.

Cho nên anh luôn chờ, chờ đến ngày mà Tô Vận Nhi yêu anh, đó cũng chính là ngày mà anh báo thù!

Bởi vậy anh mới hỏi cô vấn đề ấy, rằng chuyện gì mới khiến cô trở nên tuyệt vọng. Thật ra ngày đó ở bờ biển, anh đã có đáp án.

Anh sẽ không để cô chết, mà khiến cho cô sống không bằng chết!

Nhưng vì sao gây tổn thương cho cô, chính anh cũng thấy thống khổ?

Âu Thừa Duẫn nói với chính mình, giờ đây không thể lại mềm lòng, nghĩ đến

những khổ sở mà mấy năm nay Kiều Sa phải chịu, một mình Tô Vận Nhi, căn

bản không thể bù lại được!

Cửa phòng nghỉ đột nhiên bị mở ra, Âu Thừa Duẫn dập tắt điếu thuốc, xoay người lại, “Là anh?”

Mặt anh đã khôi phục lại vẻ lạnh lùng, đút hai tay vào túi quần, vẻ tao nhã.

“Anh có ý đồ gì với Vận Nhi vậy?” Tô Thượng Đông cẩn thận nghĩ, Âu Thừa Duẫn khổng phải hạng người hời hợt dễ đoán, nếu anh ta nói giữ Vận Nhi ở bên người vì tình yêu, vậy chỉ có thể tin tưởng năm mươi phần trăm, còn lại anh tin tưởng trực giác của chính mình.

Sai lầm trước đó, anh không kịp ngăn cản, nhưng giờ đây, anh sẽ không cho phép bất kì ai làm thương tổn Vận Nhi nữa.

“Nếu tôi có mục đích gì, thì cũng là cô ấy cam tâm tình nguyện!” Âu Thừa

Duẫn nhếch môi mỉa mai, tạo thành một độ cong xinh đẹp, thong dong bình

tĩnh đi qua người Tô Thượng Đông. Khi hai người đứng song song, Âu Thừa

Duẫn khoác tay lên vai Tô Thượng Đông, “Nếu có một ngày tôi buông tay,

anh phải nắm chặt lấy cơ hội đó, vì cơ hội sẽ không đến lần thứ hai!”

Những lời nói của anh ngày hôm nay, không phải vì đường lui sau này, anh sẽ không hối hận, cũng không cho phép bản thân hối hận.

Trong từ điển của Âu Thừa Duẫn, không có từ “thất bại”!

Cho dù là trước tình yêu, anh cũng vẫn là người thắng lợi vương giả!

Tình yêu, trò chơi này, anh không cần!

“Những lời này của anh là có ý gì?” Cảm giác được những lời này còn có một

tầng nghĩa khác, Tô Thượng Đông nhìn thẳng đôi mắt sắc bén của Âu Thừa

Duẫn, khí thế hỏi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ly Hôn Đi Điện Hạ
Chương 141

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 141
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...