Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ly Hôn Đi Điện Hạ

Chương 202

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thấy ánh mắt bi thương của anh ta khi nhìn cô, trong lòng Vận Nhi nhanh chóng trở nên hoảng loạn, sợ hãi đón nhận cái nhìn của anh ta.

"Nhĩ Kỳ, anh đừng nhìn em như vậy..."

Cô chỉ là một cô gái bình thường, khát vọng một cuộc sống hạnh phúc giản dị, tình yêu nặng nề như vậy, cô không gánh nổi.

Cô đã từng nghĩ qua, cho dù cô không đồng ý quay lại với Âu Thừa Duẫn thì cô cũng không cách nào tiếp nhận nổi người đàn ông này.

Trong tiềm thức, cô đã nhận định rằng Âu Thừa Duẫn là người đàn ông đầu tiên, cũng là người đàn ông duy nhất của cô.

Đã từng yêu một người đàn ông như Âu Thừa Duẫn, sau này sẽ rất khó yêu một người đàn ông khác.

"Em đi đi!" Thương Nhĩ Kỳ thở dài một hơi, quay đầu sang hướng khác, không nhìn cô nữa.

Không sao cả, cô đã có Âu Thừa Duẫn rồi, anh ta cần gì phải để ý mình có chung thủy với cô hay không chứ!

Vận Nhi biết bản thân không có tư cách gì để cứ tiếp tục khăng khăng như vậy, cô không thể cho anh ta tình yêu, nhưng chẳng lẽ cô muốn quan tâm anh ta cũng không được sao? d!đ@l#q$đ

Vận Nhi không hiểu giữa anh ta và Tâm Lam đã xảy ra chuyện gì, nhưng nếu họ không muốn nói thì cô cũng không cần hỏi nữa.

Sau khi Vận Nhi rời đi, cô ở bên ngoài loáng thoáng nghe thấy tiếng đập bàn làm việc, nhưng cô không dám quay đầu lại. Cứ như vậy đi, Nhĩ Kỳ!

"Sao em lại cứ như tên trộm thế?" Lúc Vận Nhi lên xe, Âu Thừa Duẫn thấy sắc mặt cô không ổn lắm, cất lời trêu chọc.

Vận Nhi vội vàng nhào vào lòng anh, sự chủ động của cô khiến Âu Thừa Duẫn có phần kinh hoảng.

Thực ra anh cũng đoán được một vài chuyện, xe của Thương Nhĩ Kỳ đậu ở phía sau xe anh, anh có thể đoán được việc anh ta đổi xe hẳn là có liên quan đến anh.

"Âu Thừa Duẫn, em nói cho anh biết, nếu về sau anh khiến em phải đau lòng thì cả đời này em sẽ không thèm để ý đến anh nữa!"

Vận Nhi giống như đứa bé bị uất ức, níu chặt lấy vạt áo của anh mà làm nũng. Bây giờ cô không còn anh cả, cũng chẳng còn Nhĩ Kỳ, thật sự cô chỉ còn lại một mình anh.

"Vận Nhi, em yêu tâm, anh tuyệt đối sẽ không phụ lòng em!" Âu Thừa Duẫn nghe cô nói vậy thì mừng rỡ, lời này của cô là muốn nói rằng cô đã đồng ý tha thứ cho anh rồi sao?

Anh thề, sẽ không có lần sau, anh sẽ không bao giờ để cho cô chịu thiệt thòi nữa! ღdiễnღdànღlêღquýღđônღ

Vận Nhi lôi kéo Âu Thừa Duẫn đến trung tâm thương mại mua một cái điện thoại mới, vẫn là kiểu dáng điện thoại đôi với anh, của anh là màu đen, của cô là màu trắng. Mãi đến khi Vận Nhi thề rằng sẽ không bao giờ làm rơi điện thoại nữa, khóe mày nhíu chặt của Âu Thừa Duẫn mới dần giãn ra. Anh chỉ hy vọng có thể cho cô tất cả những gì mình có, nhưng Vận Nhi lại không cần những thứ này, cô chỉ cần hiểu rõ tấm lòng Âu Thừa Duẫn là đã thỏa mãn rồi.

Đi ra khỏi trung tâm thương mại, lúc ngang qua một cửa hàng áo cưới, Vận Nhi nghĩ đến tháng sau Vu Nặc sẽ kết hôn thì trong lòng có chút hâm mộ. Chị Nặc Nặc xinh đẹp như thế, chắc chắn sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất!

Nhưng cô lại nghĩ đến lúc trước cô và Âu Thừa Duẫn kết hôn, đến cả một tấm ảnh cưới cũng không có, cô chỉ là một cô dâu bù vào chỗ trống!

"Này, anh làm gì thế?" Vận Nhi chỉ liếc mắt nhìn mấy giây, cả người đã bị Âu Thừa Duẫn kéo vào bên trong, Vận Nhi lập tức co rụt người lại, điên rồi sao, lúc đám cưới không chụp ảnh, bây giờ ly hôn rồi lại đi chụp ảnh cưới sao?

"Không phải em vẫn luôn tiếc nuối sao? Bây giờ chúng ta bù đắp lại, được không?" Âu Thừa Duẫn luôn cảm thấy khinh thường những việc nhàm chán thế này, trước đây anh cũng chưa từng nghĩ tới, có một ngày nào đó, sẽ có một người con gái đi vào lòng anh, khiến anh can tâm tình nguyện vì cô mà làm mọi chuyện.

"Anh đừng quên là chúng ta đã ly hôn rồi!" Vận Nhi có chút tức giận đẩy anh ra, quay người ra đằng sau. Nghĩ đến chuyện này cô lại thấy tủi thân, lúc trước khi cô đề nghị ly hôn, anh không chịu, cô cũng không có cách nào, sau đó chính anh lại đề nghị ly hôn, việc này chẳng khác nào đánh một đòn trí mạng vào người cô, thế mà bây giờ cô lại dễ dàng tha thứ cho anh như vậy, thật là không công bằng!

"Sao vậy? Em đã là người của anh, chuyện phục hôn chẳng phải là chuyện sớm muộn hay sao?" Âu Thừa Duẫn đuổi theo ôm lấy người cô, kéo cô vào trong ngực anh. Vừa nhìn cái miệng nhỏ nhắn đang thở hổn hển vì tức giận, anh đã muốn làm chuyện xấu rồi.

"Đột nhiên em nhớ ra hình như em mới chỉ hai mươi hai tuổi, chờ tầm dăm ba năm nữa rồi tính sau!" Vận Nhi đột nhiên cười xấu xa, bắt chước dáng vẻ Âu Thừa Duẫn, đưa mắt đánh giá khắp người anh một lượt. Quả nhiên, Âu Thừa Duẫn vừa nghe cô nói như vậy thì tức đến mức suýt chút nữa đã hộc máu, không biết cô gái này trở nên hư hỏng như vậy từ lúc nào, đợi thêm dăm ba năm nữa thì chắc anh sẽ phát điên mất, hai năm vừa rồi đã là cực hạn của anh rồi.

Nhưng lại nhớ đến chuyện lúc cô mới hai mươi tuổi, đang học đại học thì lập gia đình, sau đó lại vô duyên vô cớ nghỉ học, phải từ bỏ lý tưởng của mình, quả thật là đã phải chịu thiệt thòi.

"Dăm ba tháng anh cũng không đợi được, Tô Vận Nhi, phục hôn, nhất định phải phục hôn!" Âu Thừa Duẫn không cho cô cơ hội né tránh, dùng sức giữ chặt lấy cả người cô, sau đó ôm cô ném lên xe thể thao.

Lần này, anh chắc chắn sẽ cho cô một hôn lễ thế kỷ cả đời khó quên!

Trong lúc Vận Nhi vẫn chưa biết gì, Âu Thừa Duẫn đã giúp cô xin nghỉ việc, ngôi nhà mới cũng sẽ hoàn thành vào tháng sau, anh không muốn cô đi làm nữa, chỉ muốn sau này lúc nào cũng buộc cô bên người mình, để cho trong mắt, trong lòng cô chỉ có một mình người chồng này!

"Vận Nhi, sau này em luôn ở bên cạnh anh có được không? Đừng đi đâu nữa cả!" Âu Thừa Duẫn vừa định thương lượng, Vận Nhi đã lập tức lắc đầu từ chối, cô cũng không muốn bám theo anh cả ngày, cô cũng có lý tưởng, cũng có khát vọng, anh có hiểu không đấy? diễn✩dàn✩lê✩quý✩đôn

Đừng có làm như thể là không có anh thì cô sống không nổi!

Cô đột nhiên nhớ ra cô đã nghỉ một tuần, bây giờ trường học không phải phá dỡ nữa, cô vẫn nên quay trở lại trường thôi.

Đến khi cô biết Âu Thừa Duẫn đã tự tiện giúp cô xin nghỉ việc thì hết sức tức giận. Cô biết anh chỉ cần nói một câu, họ sẽ không giữ cô nữa, nhưng cô rất bất mãn với thái độ bá đạo này của anh.

"Xem ra phải dùng đến phương thức như thế này thì em mới chịu trở nên ngoan ngoãn!" Âu Thừa Duẫn nâng khuôn mặt cô lên, nụ hôn nóng bỏng nuốt trọn mọi âm thanh phản kháng của cô.

Cả người Vận Nhi đều bị anh ôm chặt trong ngực, không có cách nào nhúc nhích nổi, dần dần chỉ còn tiếng rên rỉ mập mờ xen lẫn giữa tiếng hít thở và tiếng gầm nhẹ thỉnh thoảng vang lên.

Thật sự là muốn điên rồi, bây giờ anh bộc phát thú tính còn chẳng thèm nhìn tình huống, chỉ cần anh muốn, cô liền không thể trốn thoát.

Đợi đến khi anh mang vẻ mặt thỏa mãn mà lái xe trở lại biệt thự bên bờ biển, trong lòng Vận Nhi đã có quyết định.

Nếu anh còn cố chấp ngông cuồng như vậy, chuyện phục hôn khỏi cần bàn bạc gì nữa, bây giờ cô thật sự rất sợ chuyện kết hôn.

Trong lòng phụ nữ, chuyện kết hôn là chuyện vô cùng thiêng liêng, cả đời chỉ nên có một cuộc hôn nhân, mà cuộc hôn nhân kia giữa cô và anh đã tạo thành bóng ma trong lòng cô rồi.

"Anh lại muốn làm gì?" Vừa trở lại phòng, cô đang chuẩn bị tắm rửa thay quần áo thì Âu Thừa Duẫn đã nghiêng người một cái, đi vào bên trong phòng cô, đặt cả người cô dựa vào cánh cửa.

"Không phải đã nói muốn tạo người sao? Muốn kế hoạch thành công thì em phải phối hợp với anh cho đàng hoàng, biết chưa?" Trong giọng nói trầm khàn của Âu Thừa Duẫn mang theo dục vọng cuồng dã, khiến cho Vận Nhi hoàn toàn bị choáng váng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 202
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...