Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ly Hôn Đi Điện Hạ

Chương 144

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Anh Nhĩ Kì?” Mái tóc dài mượt được cột kiểu đuôi ngựa phấn khởi tung bay

trong không trung, khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp không tỳ vết, Vận Nhi

nhận ra cô bé này, là người thích Thương Nhĩ Kì ở yến hội lần trước.

“Hoa Y Y? Thương Nhĩ Kì đẩy cô gái trong lòng ra theo bản năng, nhíu mày vẻ không vui, “Làm gì vậy? Sao cô lại ở đây?”

Từ khi anh cự tuyệt hôn sự này ở trước mặt mọi người, Hoa Y Y bám theo anh như cái đuôi, càng bị cự tuyệt lại càng hăng hái, rất có khí thế “không đạt được mục đích quyết không dừng tay”.

“Em nhìn thấy xe anh

đậu ở chỗ này, em biết ngay anh ở trong quán!” Hoa Y Y thầm phục sự

thông minh của bản thân, ai bảo anh yêu quý chiếc xe này như bảo bối,

nên mới có nhược điểm để cô biết được.

“Chết tiệt, cô cách tôi xa một chút!” Thương Nhĩ Kì không kiên nhẫn đẩy cô bé ra xa, trốn cô bé

như là trốn ôn thần vậy. Trước giờ anh không biết đứa nhỏ này cũng có

thể đáng sợ như vậy, nếu có thể đổi thành Tô Vận Nhi, anh nghĩ thôi cũng thấy rất cam tâm tình nguyện mà bằng lòng.

Hứa Tâm Lam đi sau

nhìn thấy hình ảnh hai người thân mật, nếu không phải Vận Nhi giữ cô

lại, cô sẽ tiến lên đánh người mất, con bé này ăn mặc lòe loẹt như con

công lại còn õng ẹo làm nũng, cô nghe nổi hết cả da gà.

“Anh Nhĩ

Kì, em thích ở gần anh thôi mà!” Hoa Y Y phớt lờ vẻ mặt ngày càng đen

của anh, rất tự nhiên níu tay anh, muốn dứt ra cũng không được. Một

chàng trai và ba cô gái, tình cảnh của bọn họ đã thành công hấp dẫn sự

chú ý của người khác.

“Hai em đi trước đi, Vận Nhi, anh sẽ tìm em sau!” Chú ý thấy ánh mắt tò mò của mọi người xung quanh, Thương Nhĩ Kì

một bên thô lỗ kéo Hoa Y Y đi, một bên nói với Vận Nhi.

“Này, thế em thì sao…” Hứa Tâm Lam nhìn Thương Nhĩ Kì kéo Hoa Y Y vội vàng rời đi, trừng mắt nhìn bóng dáng anh kêu lên.

Chuyện gì vậy? Một con nhóc mà khiến cho anh ấy chạy trối chết!

“Con bé đó ai thế?” Hứa Tâm Lam nhìn không vừa mắt dáng vẻ nũng nịu của cô tiểu thư nhà giàu này, giống như Vận Nhi còn được.

“Theo tớ biết thì đó là thanh mai trúc mã của anh ấy!” Vận Nhi gật đầu, nói với vẻ cảm khái.

Cô và Hứa Tâm Lam rất nhất trí cho rằng, Hoa Y Y không thích hợp với anh ấy.

“Cái gì, không phải chứ! Thế không phải là cô ta chiếm hết ưu thế so với tớ

à!” Hứa Tâm Lam không đế ý hình tượng mà chống hai tay lên mạn sườn,

hoàn toàn không để ý cô bây giờ với hình tượng ôn hòa thường ngày khác

nhau một trời một vực.

“Ừ… Thế nên mới nói, tâm tư của cậu nên

đặt trên người anh ấy nhiều hơn đi!” Vận Nhi suy nghĩ có chút gian manh, cô rất vui nếu chuyện bọn họ có thể đơm hoa kết quả.

“Tớ nói

này, cảm giác Thương Nhĩ Kì đối với cậu không đơn giản đâu, Tô Vận Nhi,

cậu phải giúp tớ, nếu không theo đuổi được anh ấy, tớ sẽ tuyệt giao với

cậu!” Càng ngày khoảng cách giữa hai người bọn họ đã được thu hẹp lại,

Hứa Tâm Lam cũng không phải là người hay so đo, Vận Nhi là danh hoa đã

có chủ, Thương Nhĩ Kì cô muốn chắc rồi.

“Này, chuyện cậu theo

đuổi anh ấy được hay không đâu có liên quan tới tớ? Thật sự là không có

đạo lý mà!” Vận Nhi lên tiếng ai oán, bàn tay nhỏ xinh vỗ vỗ gáy, đi

trước về trường học.

“Đương nhiên liên quan đến cậu rồi, cậu phải phụ trách về hạnh phúc của tớ, hừ, chuyện lần trước tớ còn chưa tìm cậu tính toán sổ sách đâu!” Hứa Tâm Lam đuổi theo Tô Vận Nhi, hai người vừa rượt đuổi vừa đùa giỡn, một lát sau bóng dáng đã biến mất sau cổng

trường học.

Trở lại giờ học vũ đạo, giáo viên dạy múa của Vận Nhi cũng phải nhìn cô với cặp mắt khác xưa, rõ ràng nhận thấy, bài nhảy

trước đó rất được tán thưởng, thiên phú về vũ đạo của cô đã bộc phát ra, trở thành học trò yêu của giáo viên, đó là chưa kể thân thế của cô nữa.

Cô định tan học thì đi dạo phố với Hứa Tâm Lam, nhưng lại nhận một cuộc

gọi từ nhà, nói là cha mẹ cô sắp xếp cho anh ba một cuộc xem mắt, cô

cũng phải có mặt, vì thế cô đành đi trước.

Vận Nhi có ấn tượng

khá mạnh với Hứa Minh Dịch, nghĩ đến anh ấy không phải là người chịu sự

quản thúc của gia đình, cô rất băn khoăn, cô gái như thế nào mới chiếm

được sự coi trọng của anh ấy.

“Lam Hạo?” Vận Nhi vừa ra khỏi

trường học thì nhìn thấy Lam Hạo đang dựa vào chiếc xe thể thao màu xanh lục, vẫy tay gọi cô lại gần.

“Học trưởng…” Lần này nhìn thấy Lam Hạo, lạ là trong lòng Vận Nhi rất bình thản, không vì lời nói lần trước của anh ấy mà mất tự nhiên.

“Vận Nhi, đã lâu rồi không gặp em,

anh còn tưởng em bỏ học rồi cơ!” Lam Hạo tươi cười rạng rỡ như gió xuan, tràn đầy bên khóe miệng. Vận Nhi cười nhẹ lắc đầu, “Sao có thể như vậy

được?”

“Đúng rồi, giờ thân phận của em không giống trước, đường

đường là phu nhân của tổng giám đốc một tập đoàn, muốn gặp em cũng rất

khó khăn nhỉ!” Không biết Lam Hạo là tự diễu mình hay là chế diễu cô

nữa, nhưng những lời này nghe vào tai Vận Nhi, cảm thấy có chút chói

tai.

“Đây chẳng qua chỉ là cái danh xưng mà thôi, còn em vẫn là

Tô Vận Nhi, sư huynh Lam Hạo gọi em là để nói những lời này sao?” Nếu là trước đây, nghe thấy những lời này của Lam Hạo, cô sẽ thấy tổn thương,

đây cũng là nguyên nhân vì sao ngay từ đầu cô đã dấu diếm không để anh

biết, cô hi vọng ở trong lòng anh, hình ảnh của mình luôn tốt đẹp!

“Không phải, Vận Nhi, anh chỉ vô tâm nói thế thôi, em đừng nghĩ nhiều!” Vận

Nhi định đi thì bị Lam Hạo kéo cánh tay lại, nhận thấy cô có vẻ tức

giận, Lam Hạo thấy hơi bối rối, khi biết cô đã kết hôn, anh đã rất tức

giận!

Vốn tưởng cô có tình cảm với mình, mà anh cũng rất thích

cô, rồi hai người sẽ thuận lí thành chương mà ở bên nhau, không ngờ lại

đột nhiên biết được cô đã gả làm vợ người ta, điều này làm anh phải tiếp nhận như thế nào?

“Chúng ta tìm một chỗ nói chuyện được không?”

Ánh mắt Lam Hạo nhìn Vận Nhi rất thành khẩn, cô nhận ra sự ôn nhu quen

thuộc trong đó, nhưng từ khi cô có Âu Thừa duẫn, cô nghĩ cô đã không cần điều này nữa.

Lam Hạo kéo tay cô định để cô ngồi vào trong xe,

nhưng Vận Nhi cự tuyệt, Âu Thừa Duẫn sẽ sai người đến đón cô, cô không

muốn để anh ấy hiểu lầm.

“Không được, sư huynh, giờ em còn có

việc! Có việc gì anh nói tại đây luôn đi!” Bởi vì không thích anh, nên

một chút mập mờ giữa hai người cô cũng không giữ cho anh nữa.

Nhìn người qua lại trên đường, sắc mặt Lam Hạo sầm xuống, Vận Nhi cũng mơ hồ nhận ra, bây giờ ở cùng một chỗ với Lam Hạo, khiến cô cảm thấy rất áp

lực.

“Nếu anh có thể sớm nhận ra tình cảm của em dành cho anh, có phải bây giờ chúng ra đã ở bên nhau rồi phải không?” Lam Hạo không

buông tay cô ra, ánh mắt ưu thương như sâu như biển, khiến Vận Nhi nhìn

không thấu.

Cô mở miệng định nói, “Sư huynh, anh…”

“Thật

ra anh nhận ra rằng anh rất thích em, nhưng lại nhận ra quá muộn, đúng

không?” Sự hối hận trong mắt Lam Hạo rất rõ ràng, anh rất tin tưởng với

bản thân mình, cũng rất tin tưởng cô, nên bây giờ ngay cả cơ hội xoay

chuyển cũng không có.

Vận Nhi nghe thấy lời nói của Lam Hạo thì

rất giật mình, cho đến bây giờ cô cũng không nghĩ đến, sẽ có ngày Lam

Hạo tỏ tình với cô. Trước kia vây quanh người anh, dạng người đẹp nào mà không có, nên cô luôn cho là mình không xứng với anh ấy.

Giờ đây nhìn ánh mắt mất mát của anh, việc anh thổ lộ, cô lại chẳng rung động chút nào.

Không hề có cảm giác chỉ một ánh mắt cũng khiến tim cô đập mạnh như với Âu

Thừa Duẫn, cũng không có sức ảnh hưởng lớn với cô, đây là vì không yêu

đi!

“Sư huynh, rất xin lỗi, sẽ có người con gái thật tốt đến yêu

anh, em đã kết hôn rồi!” Trước đây vài tháng, câu nói như vậy mặc kệ thế nào cô cũng không nói nên lời, nhưng hiên tại, tất cả đã quá muộn rồi!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ly Hôn Đi Điện Hạ
Chương 144

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 144
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...