Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ly Hôn Đi Điện Hạ

Chương 150

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Nếu cô không muốn

chết, thì cút ra khỏi biệt thự của tôi. Nếu để tôi biết còn có lần sau,

Tô Ân Huệ, tôi không cam đoan sẽ không xé nát cô”, giọng nói hờ hững,

trong trẻo nhưng lạnh lùng truyền vào tai Tô Ân Huệ, khiến thân thể của

cô ta cứng ngắc trên mặt đất, cảm nhận được thái độ lạnh như băng của Âu Thừa Duẫn, ngay cả không khí xung quanh cũng như đông cứng lại.

“Không, anh không thể đối xử với em như vậy!”. Tô Ân Huệ lảo đảo tiến lên dùng

sức ôm lấy Âu Thừa Duẫn, không thể như vậy, sao anh ấy có thể phản ứng

như vậy?

“Dám cho tôi uống thuốc kích thích, cô vẫn là người đầu

tiên!”- Âu Thừa Duẫn tháo cà vạt trên cổ ra, sắc mặt hơi hồng, nhưng đầu óc khó có được vẫn tỉnh táo, “là người đầu tiên, và cũng sẽ là người

cuối cùng!”- Âu Thừa Duẫn cởi áo véc và hai cúc áo sơ mi trên cùng, vắt

áo lên tay, lạnh lùng đẩy người đàn bà trần như nhộng ra, không hề để ý

đến nhiệt tình của cô ta. Tô Ân Huệ bị đẩy ngã trên mặt đất, khoảnh khắc khi hắn xoay người rời đi, cô ta nghe thấy giọng nói lạnh lùng vang

lên. Tia nắng soi vào phòng, làm mắt cô ta đau nhói.

Hai mắt Âu

Thừa Duẫn đầy tơ máu, cố gắng khắc chế khí nóng đang ngày càng dâng cao

trong cơ thể, đạp mạnh chân ga, chiếc xe nhanh chóng biến mất trong màn đêm.

Vân Nhi bị nóng quá mà tỉnh, cô mơ mơ màng màng vươn

tay, muốn bật đèn, lại bị một vòng tay cường tráng ôm chặt, toàn bộ thân thể bị bao bọc trong lửa nóng.

“A!!!” Vân nhi cảm giác được trên người có một thân hình rất nóng, vừa muốn hét lên, môi lại bị chặn lại, cô ngửi được hơi thở quen thuộc, là Âu Thừa Duẫn!

Vận Nhi cảm

thấy khó tin, nhưng thân thể lại không động đậy, vì cô tinh tường nghe

thấy tiếng thở dốc ồ ồ giống như mang theo thống khổ và áp lực trên đỉnh đầu, lại chạm vào làn da nóng dọa người của anh ấy, cô rụt tay trở về: “ Duẫn, anh làm sao vậy?”. Sao thân thể anh ấy lại nóng như vậy?

“Vận Nhi, đừng nói, hãy để anh yêu em…”. Sau thật nhiều ngày lại nghe thấy

giọng nói từ tính ấy, Vận Nhi thế nhưng cảm thấy có chút khó chịu, nước

mắt không tự chủ chảy ra khỏi hốc mắt, anh ấy đã trở lại, đột nhiên đã

trở lại.

Hơi thở của Âu Thừa Duẫn mang theo vội vàng cùng khẩn

cấp, tùy tiện cởi bỏ váy ngủ trên người Vận Nhi, dục vọng trong cơ thể

đang thiêu đốt anh, thũng trướng đau đớn khi chạm tới cô, càng trở nên

thêm dọa người. Anh cần cô, chỉ cần cô, nên mới có thể nhịn trong một

thời gian dài như vậy, giờ đây thân thể đau đớn đã vượt quá sức chịu

đựng của anh.

“Duẫn, anh chậm chút, chậm một chút…”, không dự

liệu được anh tiến vào, cô có chút không chịu được anh vội vàng, nắm lấy bờ vai của anh, nức nở cầu xin.

Nhưng Âu Thừa Duẫn dường như đã

mất đi lý trí, căn bản là không nghe được lời cầu xin của cô, chỉ muốn ở trong cơ thể cô mà va chạm, giải tỏa dục vọng trong thân thể.

Ưm, Duẫn, anh làm sao vậy?”. Anh đột ngột thú tính làm Vận Nhi hơi sợ

hãi, lần đầu tiên phát sinh quan hệ cùng anh, anh cũng không không băn

khoăn cảm nhận của cô như vậy, mà tối nay, anh giống như sư tử bị che

hai mắt, chỉ để ý nhu cầu của bản thân mà phát tiết trên cơ thể cô, để

lại các vệt xanh tím. Mỗi một lần anh tiến vào, mãnh liệt như thể đây là lần cuối cùng, nắm chặt thắt lưng của cô, một lần lại một lần va chạm.

Thân thể và mặt của Vân Nhi đã bị bao phủ bởi một tầng mồ hôi tinh mịn, lúc

anh xoay người nằm xuống bên cạnh, cô bật khóc rấm rứt.

“Vận Nhi, em yêu, anh xin lỗi”. Âu Thừa Duẫn ý thức được hành động vừa rồi của

mình đã làm cô đau, ảo não bản thân điên cuồng, nhưng anh không khống

chế được chính mình. Tô Ân Huệ, mẹ kiếp, dám cho anh uống thuốc kích

thích mạnh như vậy. Âu Thừa Duẫn ôm lấy thân thể bị chà đạp của Vân Nhi, đau lòng hôn lên vệt nước mắt trên mặt cô, lần đầu tiên lên tiếng xin

lỗi. “Xin lỗi” là từ trước nay chưa từng có trong từ điển của anh!

“Hu hu, anh thật xấu, sao có thể đối xử với em như vậy?”. Vận Nhi cố chịu

thân thể đau nhức, cuộn mình chui vào trong lòng anh, nước mắt một giọt

lại một giọt rơi xuống lộng ngực cường tráng, làm tim anh thấy chua xót. Ngón tay nhẹ nhàng lau nước mắt trên khuôn mặt trắng nõn lại bóng loáng như sữa, Âu Thừa Duẫn ôm chặt cô trong ngực, “Sau này sẽ không như

vậy!”. Sau này sẽ không, vì, không có lần sau…

Vận Nhi đối hành

vi điên cuồng của anh vẫn còn chút sợ hãi trong lòng, được Âu Thừa Duẫn

vuốt ve, mới thấy thân thể không đau như lúc trước.

“Sao em thấy ánh mắt anh nhìn em có chút khác lạ, có phải có chuyện gì mà em không

biết không?”. Vận Nhi được Âu Thừa Duẫn ôm vào phòng tắm, hai người dựa

vào nhau hưởng thụ sự thoải mái mà bồn tắm mát xa mang lại, Vận Nhi hỏi

ra nghi hoặc trong lòng.

Khuôn mặt ướt át mang ý cười ngẩng lên

nhìn anh, con ngươi trong suốt không chưa một tia tạp chất, ánh mắt như

vậy, làm cho Âu Thừa Duẫn cảm thấy quẫn bách chưa từng có, kể cả khi làm việc, giống như, chỉ cần anh buông tay, cô sẽ thật sự biến mất.

“Vận Nhi...” Ngón tay Âu Thừa Duẫn lướt qua thân thể xinh đẹp của cô, mang

theo từng dòng điện nhỏ, hôn lên mái tóc đẫm nước của cô, hơi thở hai

người hòa quyện vào nhau, “Còn đau không em?” . Vân Nhi xấu hổ cảm thấy

tay anh đang vuốt ve nơi tư mật của mình, càng vùi sâu thân thể vào

trong nước, lắc đầu nhè nhẹ. Càng ôm anh thân mật như vậy, cô càng cảm

thấy bất an, cảm giác sẽ phát sinh chuyện gì.

“Duẫn, đừng bao giờ không nói lời nào mà rời đi như vậy nữa được không? Em sẽ sợ hãi!”.

Chiếc mũi thon nhỏ của cô đỏ bừng lên, cô ngẩng đầu nhìn con ngươi đen

như mực, cái trán chạm khẽ vào chiếc cằm cương nghị, đắm mình trong cái

hôn bất chợt của anh.

“Đừng hận anh…”. Bàn tay Âu Thừa Duẫn đỡ

gáy cô, làm nụ hôn thêm sâu sắc. Không biết vì hơi nước trong phòng tắm

hay vì cái gì, Vận Nhi lại nhìn thấy đôi mắt anh có ánh nước. Trong lòng cô ngày càng bất an hơn, anh ôn nhu, anh nhiệt tình, dường như có sự

quyến luyến của lần cuối cùng bên nhau, dùng thân thể để chứng minh tình yêu của anh với cô.

“Vận Nhi, cho anh thêm một lần nữa được

không?”. Anh nhẹ nhàng đặt cô dưới thân, ngón tay xuyên qua mái tóc cô,

lúc này, động tác của anh trở nên dịu dàng mà che chở, như muốn cô quên

đi hành động thô lỗ vừa nãy của mình. Một đêm triền miên, anh dường như

đã dùng hết toàn bộ nhiệt tình và tinh lực, nhưng không thể lấp đầy lỗ

hổng trong lòng. Qua đêm nay, giữa bọn họ, sẽ không còn bên nhau nữa đi?

Thời điểm Âu Thừa Duẫn rời giường, Vận Nhi vẫn ngủ say, tối hôm qua cô bị ép buộc không ít. Ngón tay Âu Thừa Duẫn vuốt lại lọn tóc trên trán cô, đặt một nụ hôn lên đó, ánh mắt đã không còn sự lưu luyến.

Nhưng khi anh định lấy chiếc nhẫn ngày hôm qua mua tại cửa hàng, lại ngạc nhiên phát hiện, không thấy chiếc nhẫn đâu!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ly Hôn Đi Điện Hạ
Chương 150

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 150
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...