Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ly Hôn Đi Điện Hạ

Chương 128

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Bảo bối, anh đã từng lừa gạt em chưa?" Âu Thừa Duẫn nâng hai má cô lên, ánh mắt chuyên chú giống như là một loại bảo đảm của chồng với vợ, Vận Nhi không chút nghĩ ngợi đã lắc đầu, đúng vậy, một người đàn ông kiêu ngạo tự phụ như anh căn bản khinh thường việc lừa gạt cô.

"Vậy sau này anh sẽ lừa gạt em sao?" Ngay sau đó Vận Nhi lại hỏi một câu, cô nghĩ đây là vấn đề mà bất kì người phụ nữ nào cũng rất để ý.

Trong con ngươi đen như mực của Âu Thừa Duẫn thoáng qua một tia do dự, chống lại đôi mắt tràn đầy hi vọng của cô giọng anh có chút khàn khàn nói, "Sẽ không!"

Đúng vậy, dù cho anh mang theo động cơ không trong sáng nào đó với cô nhưng anh cũng sẽ không lừa gạt cô!

Đối với Vận Nhi mà nói, so với việc nghe được bất kỳ lời ngon tiếng ngọt nào thì hai chữ này cũng đủ khiến cô hạnh phúc rồi, cô chủ động vòng tay lên cổ Âu Thừa Duẫn, nín khóc mỉm cười, "Âu Thừa Duẫn, chúng ta bắt đầu lại lần nữa đi, nhưng mà nếu như có một ngày em biết anh lừa dối em, em sẽ không tha thứ cho anh nữa!"

Lời nói của Vận Nhi đập vào trong lòng Âu Thừa Duẫn, lại khiến hô hấp của anh thoáng cái trở nên cứng lại.

Anh dùng lực ôm chặt cô giống như muốn khảm cả người cô vào trong cơ thể mình, trong ánh mắt là vô vàn bi thương, nếu như cô không phải là con gái của Hướng Chỉ Lan, anh thật sự bằng lòng đặt cô trong lòng mình, cả đời!

Một đêm này hai người ôm nhau ngủ, trong lúc ngủ Vận Nhi lại cảm thấy một luồng hơi thở quen thuộc, thì ra mấy lần trước cũng không phải là ảo giác của cô, bên cạnh cô vẫn luôn có anh! Trước đó trong lúc cô không hay biết thì anh đã đi vào trái tim cô rồi.

Hôm sau khi tỉnh lại, Vận Nhi kinh ngạc phát hiện chiếc giường cô đang nằm là chiếc giường trong phòng Âu Thừa Duẫn, cô chỉ ngủ trên chiếc giường này vào đêm tân hôn và lần cô uống say ngủ quên ở quán bar, cô bị anh ôm tới đây lúc nào?

Áo ngủ trên người vẫn hoàn hảo như lúc đầu, điều này làm cho lòng cô thở phào nhẹ nhõm, Vận Nhi chán nản kéo tóc, tại sao buổi tối cô ngủ say giống như một con lợn chết vậy, thậm chí có bị ăn thì cô cũng không biết, nhưng mà cảm giác mơ hồ thì cô vẫn có.

"Em tỉnh rồi à?" Âu Thừa Duẫn kéo cửa phòng tắm ra thì nhìn thấy cô vợ nhỏ của mình đang mơ màng đáng yêu kéo tóc mình, khóe miệng không tự chủ nhếch lên, đối với anh mà nói hạnh phúc như vậy cũng chỉ có thể tính bằng số lần.

"Á. . . . . . Anh chưa đi à?" Vận Nhi liếc mắt nhìn đồng hồ báo thức đầu giường, chín giờ rồi, kỳ lạ là trước đây cô rất hiếm khi nhìn thấy anh ở nhà vào buổi sáng, hôm nay lại xuất hiện ngoại lệ.

"Hôm nay anh không đến công ty, ở nhà với vợ mình quan trọng hơn!" Trên mặt Âu Thừa Duẫn vô ý lộ ra nụ cười, mắt Vận Nhi choáng váng, cho tới bây giờ cô cũng không biết thì ra khi anh cười lên lại đẹp mắt như vậy, nụ cười này hoàn toàn không giống với nụ cười nhạt bên khóe miệng ngày thường.

“Vì sao?” Vận Nhi nhìn chằm chằm vào nụ cười mơ hồ lại tà mị của anh, cảm thấy có chút không chân thật.

Phương thức hai ở chung như vậy mới giống như một đôi vợ chồng mới cưới ngọt ngọt ngào ngào chứ?

“Anh là tổng giám đốc, nghỉ cũng cần lí do sao? Nếu như em muốn, anh có thể ngày ngày ở nhà với em!” Thân thể cao to của Âu Thừa Duẫn từ từ đi về phía Vận Nhi, dưới áo choàng tắm lộ ra làn da ẩm ướt màu đồng cổ với mùi nước hoa Cologne nồng đậm, Vận Nhi cảm giác được anh tới gần, trái tim lập tức đập loạn nhịp.

Lời như vậy nói ra từ miệng Âu Thừa Duẫn vẫn khiến cô có chút giật mình!

“Bảo bối, chúng ta cần nhiều thời gian hơn để bồi dưỡng tình cảm, anh đợi em một ngày nào đó yêu anh!” Âu Thừa Duẫn không ngừng phả ra hơi thở bên tai Vận Nhi, ngón tay không an phận lướt trên mái tóc dài của cô.

Vuốt ve mái tóc dài của cô, đó là một loại cảm giác vui sướng không nói ra thành lời được.

Những lời này lúc trước anh đã từng nói với cô, cô không nghĩ rằng đây không phải là lời anh tùy tiện nói với cô mà thôi, Vận Nhi nghe xong, trong lòng lại dâng lên một cơn buồn phiền, anh đối tốt với cô, cô vẫn luôn có chút cảm giác không chân thực!

Cô thật sự rất muốn hỏi anh, vậy còn anh, anh yêu em không?

Nhưng nhớ lại cảm giác ngày hôm qua khi anh nói sẽ yêu thương cô thì cô biết, nếu hỏi tiếp giữa hai người sẽ không còn sự hài hòa như bây giờ nữa, biết anh để ý cô, quan tâm cô, cưng chiều cô, như thế là đủ rồi!

“Em muốn đến trường học, có được không?” Vận Nhi quyết định không để cho mình tỉnh táo như vậy nữa, hạnh phúc trước mắt, cô muốn cố gắng nắm lấy.

Bởi vì cô sẽ chờ một ngày nào đó người đàn ông không ai bì nổi này nói yêu cô.

“Được, nhưng chờ mấy ngày nữa, anh muốn bù cho em tuần trăng mật lúc mới cưới!” Âu Thừa Duẫn yêu thương vuốt ve mái tóc cô, giống như đối đãi với búp bê bằng sứ, che chở cô trong lòng bàn tay.

“Không phải chúng ta đã đi tuần trăng mật rồi sao?” Vận Nhi chớp mắt nghi ngờ hỏi, chuyến đi tới nước Đức lần trước không phải là chuyến đi tân hôn sao?

“Cái đó cũng tính sao?” Âu Thừa Duẫn phát hiện cô vợ nhỏ của mình quá dễ dàng tin tưởng anh rồi, đối với anh mà nói thì đây là chuyện tốt, nhưng mà như thế sẽ chỉ làm sự áy náy trong lòng anh càng nhiều thêm.

Không đơn thuần chỉ là muốn đền bù, trong lòng anh cũng muốn làm như vậy!

“Em có nơi nào muốn đi không? Chờ chuyến đi của chúng ta kết thúc rồi về đi học, được không?” Giọng nói mê hoặc của Âu Thừa Duẫn giống như một khúc hát ru khiến Vận Nhi lập tức rơi vào trong cạm bẫy dịu dàng của anh.

“Được!” Dùng sức gật đầu, Vận Nhi nhắm mắt lại cảm nhận sự dịu dàng ít khi anh lộ ra với cô.

Vận Nhi mặc quần áo xong ra ngoài, Âu Thừa Duẫn mặc quần áo chỉnh tề, trong tay cầm một chiếc điện thoại di động màu trắng tinh tế nhỏ nhắn, Vận Nhi kinh ngạc phát hiện chiếc điện thoại này với chiếc điện thoại di động màu đen đặt ở đầu giường là một đôi với nhau, cô lập tức hiểu chuyện gì xảy ra.

Lòng cô có chút xúc động, Âu Thừa Duẫn để điện thoại vào trong lòng bàn tay cô, “Không được đổi chiếc điện thoại di động này!”

Vận Nhi không nói lời nào, trên mặt khẽ cười, “Sao anh biết em đổi điện thoại di động vậy?”

“Anh biết rất nhiều chuyện!” Âu Thừa Duẫn cầm bàn tay nhỏ bé của cô, đột nhiên anh cười một cách mờ ám, “Ví dụ như, trước ngực em có một vết bớt đỏ màu đỏ…”

“Lưu manh!” Khuôn mặt Vận Nhi lập tức đỏ bừng, giãy giụa khỏi lồng ngực anh đi ra ngoài.

Cô rõ ràng nghe thấy tiếng cười nhẹ của anh truyền đến từ phía sau, làm cho cô tăng nhanh bước chân đi xuống tầng.

Lúc đầu Vận Nhi muốn đi tìm Tô Thượng Đông, nhưng bây giờ Âu Thừa Duẫn đã đưa cô một chiếc điện thoại di động mới, cô cũng không tìm được lí do để đi gặp anh.

Khi nhắc tới Tô Thượng Đông thì Vận Nhi phát hiện Âu Thừa Duẫn có thái độ thù địch với anh trai, bên trong có nguyên nhân gì mà cô không biết ư?

“Đến bệnh viện!” Âu Thừa Duẫn nhét Vận Nhi lên xe rồi phun ra ba chữ.

“Đến bệnh viện làm gì?” Một bên Vận Nhi vẫn đang suy nghĩ gặp Thương Nhĩ Kỳ, cô phát hiện sự kì lạ, mấy hôm trước mọi người bàn tán xôn xao về vụ scandal, hôm nay đi ngang qua các khu vực trong thành phố thì đều đang gỡ bỏ áp phích của Riche, cô nghĩ lại, anh ấy đã lui về phía sau ở ẩn rồi, chắc là sắp xếp của công ty!

Vốn cho là Âu Thừa Duẫn không định trả lời vấn đề của cô, từ trước đến nay anh đều tùy ý làm việc, đối với chuyện mà anh muốn làm, cho tới bây giờ cũng sẽ không giải thích.

“Không phải em muốn biết tình hình của Phạm Tu Vũ sao?” Lời nói của Âu Thừa Duẫn làm lòng cô bùng nổ, đột nhiên cô cảm thấy không thể nào tưởng tượng nổi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ly Hôn Đi Điện Hạ
Chương 128

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 128
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...