Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ly Hôn Đi Điện Hạ

Chương 230

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Linh Vũ

"Vận Nhi...." Cơ thể nóng bỏng của Âu Thừa Duẫn kề sát bên người Vận Nhi, thậm chí cô còn có thể nghe rõ nhịp tim đập không có quy luật của anh, nhịp đập mạnh mẽ làm trái tim cô ấm áp hơn một chút.

"Duẫn..." Âu Thừa Duẫn vội vàng bao bọc lấy cơ thể cô, tỉ mỉ hôn lên hàng nước mắt trên gương mặt cô, từng nụ hơn nhỏ vụn rơi lên hàng mày, khóe mắt, đi thẳng một đường xuống dưới, chuẩn xác đặt lên đôi môi anh đào của cô, trằn trọc lưu luyến, lại hôn lên xương quai xanh gầy gầy của cô, nhận thấy cô không bài xích anh, Âu Thừa Duẫn mới tăng tốc, tận tình phóng thích bản thân bên trong cơ thể cô...

Đêm nay cực kỳ tĩnh lặng, cũng là đêm đầu tiên hai người ôm nhau ngủ kể từ lúc Vận Nhi xuất viện. Vận Nhi ở gần anh như vậy, rúc đầu trong lòng anh, anh lại càng ôm chặt cô hơn, thấy cô bây giờ đã không còn cự tuyệt nữa, anh giống như đã nhìn thấy hy vọng giữa hai người, chỉ cần Vận Nhi cứ tiếp tục ỷ lại vào anh như bây giờ, anh cũng đã rất thỏa mãn rồi.

"Có mệt không? Anh đưa em đi tắm nhé?" Trong giọng nói trầm thấp của Âu Thừa Duẫn mang theo chút khàn khàn, dịu dàng lọt vào bên tai cô, Vận Nhi lắc lắc đầu, lại cọ đầu vào trong ngực anh.

Đôi tay cô cũng ôm chặt eo anh, thật ra không chỉ có anh thiếu cảm giác an toàn, mà ngay cả Vận Nhi cũng cảm thấy không nỡ, cảm giác này khác hoàn toàn so với trước đây, cô có thể cảm nhận được, Âu Thừa Duẫn là vì muốn hóa giải thù hận giữa cô và Kiều Sa nên mới làm những việc này để bù đắp, nhưng loại tình cảm này không phải là thứ mà cô muốn.

"Bây giờ là mấy giờ rồi?" Sau một hồi yên lặng, Vận Nhi cảm thấy hơi ngột ngạt, bàn tay nhỏ không ngừng cọ cọ trong ngực anh, Âu Thừa Duẫn day sống mũi cô, cười đùa: "Em là vì ban ngày ngủ nhiều quá rồi nên giờ mới không ngủ được phải không?"

"Âu Thừa Duẫn, chúng ta lên đài quan sát ngắm sao đi!" Vận Nhi cầm đồng hồ báo thức ở đầu giường lên xem giờ, mới có hơn mười hai giờ, nếu như vừa rồi Âu Thừa Duẫn không làm cô tỉnh giấc thì cô cũng sẽ không ngủ được.

Âu Thừa Duẫn khoác áo tắm lên người, cũng dùng áo tắm bao bọc lấy cơ thể cô, ngón tay quấn lấy lọn tóc của cô: "Anh ôm em lên đó!"

Trước kia hai người đã từng lên đó một lần, ngồi trên đài quan sát để ngắm trăng sao. Bây giờ lại ngồi đây, suy nghĩ trong đầu Vận Nhi nhanh chóng bay xa, cô còn nhớ rõ cái đêm tuyệt vọng kia, Âu Thừa Duẫn lần đầu tiên khiêu vũ với cô giữa bầu không khí lãng mạn, sau đó lại dẫn cô lên tầng 99 để ngắm cảnh đêm, cuối cùng là đẩy cô xuống địa ngục, chính là cái ngày đó, cuộc đời của cô hoàn toàn trở nên đen tối, nhưng bây giờ cho cô trở lại lúc đó, cô cũng không hề hận anh. diễn!đàn^lê~quý%đôn

Bởi vì cô biết rõ trong lòng anh ôm mối hận dai dẳng, cho nên mới gây ra tình cảnh như hiện tại.

Bây giờ đã thành ra thế này rồi, có phải cô nên đòi lại công bằng cho những khổ sở lúc trước mình từng phải chịu đựng không? Nhưng cô không sai, Âu Thừa Duẫn cũng không sai, lỗi là bởi vận mệnh quá trắc trở, cho nên mới khiến hai người phải liên tục dày vò hành hạ lẫn nhau.

"Có lạnh không?" Âu Thừa Duẫn ôm chặt Vận Nhi, ở trong lòng anh rất ấm áp, thế nhưng anh vẫn cảm thấy cơ thể cô rất lạnh, anh đau lòng đặt cằm lên giữa mái tóc cô, hít vào thứ hương thơm nhè nhẹ của riêng cô.

"Không lạnh, nhưng hình như đêm nay không có sao!" Vân Nhi nhìn qua tấm chắn thủy tinh, nhìn ra bầu trời đen kịt chỉ lác đác vài ngôi sao xám mờ và ánh sáng hắt lên từ đèn đường.

"Được rồi... Vậy thì ngày mai chúng ta sẽ lại đi ngắm, còn có ngày kia, ngày kìa nữa, sau này chúng ta sẽ ngắm cả đời, có được không?"

Âu Thừa Duẫn dùng nhiệt độ của mình để sưởi ấm cho cô, lúc anh nhắc đến hai chữ "cả đời", Vận Nhi hoàn toàn trầm mặc.

Anh còn nhớ rõ hai năm trước, lúc ở đảo Thiên Sa cô đã từng hỏi anh, hai người có thể ở bên nhau cả đời hay không, nếu như lúc đó anh có thể cho cô một lời hứa hẹn, có phải là bây giờ bọn họ đã không phải khổ sở thế này không?

Nghĩ đến đây, trong lòng Âu Thừa Duẫn lại càng phiền muộn, chỉ có ra sức ôm lấy cô thì anh mới có thể cảm giác được sự tồn tại của cô.

"Việc đó..." Vận Nhi bị anh ôm chặt đến mức không thở nổi, nghiêng đầu sang một bên, đôi môi nóng bỏng của Âu Thừa Duẫn đã hạ xuống, lợi dụng bóng tối để trêu chọc người khác, anh ra sức hút lấy hương vị ngọt ngào trong miệng cô, Vận Nhi cảm giác được hơi thở nóng bỏng của anh phun lên má cô, một trận nhiệt tình lại trỗi dậy. dieennddaanleequyydonn

"Đừng nói gì cả, hãy để cho anh được yêu em!" Âu Thừa Duẫn khẽ hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô, ánh mắt mang theo sự quyến rũ mà người khác không thể kháng cự, Vận Nhi lại thở dốc trên người anh lần nữa, bàn tay to rộng của anh đã trượt vào bên trong áo cô, mò lên trên khối tròn trước ngực cô, liên tục vuốt ve, lúc này bên trong đài quan sát tràn ngập hương vị tình dục.

Âu Thừa Duẫn đặt Vận Nhi nằm dưới người mình, tấm thảm trải sản rất dày, dưới ánh đèn, hai cơ thể dán sát vào nhau như thể một tác phẩm hoàn mỹ nhất mà Thượng đế sáng tạo ra, lại là một đêm kiều diễm...

Sáng hôm sau, lúc Vận Nhi tỉnh dậy thì Âu Thừa Duẫn đã đến công ty, khắp người cô đau nhức, mở mắt đã là giữa trưa, trong căn phòng không hề có thiết bị liên lạc nào, ngay cả di động của cô cũng đã bị anh lấy đi, điện thoại trong phòng thì đã bị anh ngắt tín hiệu. Vận Nhi ngồi dậy, nhìn một lượt khắp cái lồng giam xa hoa này, chợt nở nụ cười tự giễu, anh vẫn đề phòng cô sao? diễn$đàn!lê%quý&đôn

Sợ cô sẽ chạy mất, cho nên mới dùng phương thức đơn giản nhất để bắt cô phải khuất phục, vậy sự dịu dàng và che chở trước đây của cô thì được tính là gì?

Cô mặc quần áo vào rồi bước xuống tầng, đám người giúp việc vẫn cung kính đứng hai bên y hệt như những bức tượng điêu khắc, còn cô thì cũng chẳng thể rời khỏi biệt thự nửa bước, mấy cái bóng đen như ma quỷ kia còn chẳng đợi cô bước xong một bước đã ngăn cô lại rồi.

"Đưa điện thoại cho tôi, tôi muốn gọi điện thoại cho anh ta, Âu Thừa Duẫn khốn kiếp, thế này là thế nào chứ..."

Vận Nhi kích động đứng trong phòng khách, thế nhưng chẳng có ai dám tiến lên đáp lại cô, bởi vì Âu Thừa Duẫn đã ra lệnh, không cho phép bọn họ nhiều lời với Vận Nhi.

Cho dù cô có nháo, cô nổi giận thành cái dạng gì thì bọn họ cũng không đáp lại cô, Vận Nhi lại càng thêm điên tiết, cho dù nói sao thì cô cũng không chịu ăn. Tình yêu của Âu Thừa Duẫn căn bản là không sâu nặng như những gì cô nghĩ, nếu không, tại sao nhìn thấy cô phải chịu khổ sở như thế mà anh vẫn khoanh tay bỏ mặc.

Cô đâu phải là con rối cho anh muốn làm gì thì làm, muốn đối xử ra sao thì đối xử, cô cũng là người có máu, có nước mắt, cũng có tình cảm, chẳng lẽ anh không nhìn ra cô rất ghét cách anh đối xử như vậy với cô sao?

Âu Thừa Duẫn không biết cô lại muốn nháo cái gì, anh vì cô mà làm bao nhiêu chuyện cũng vô ích, chỉ biết dùng cách thức của mình để nói cho cô biết anh yêu cô đến mức nào, để ý cô nhiều ra sao, cô đau đớn thì anh cũng mệt mỏi, nhưng dần dần anh lại phát hiện ra cô càng ngày càng có gì đó không thích hợp.

"Vận Nhi, có phải trong người em có chỗ nào không khỏe không? Ngày mai anh đưa em đến bệnh viện kiểm tra xem sao nhé?"

Âu Thừa Duẫn xoay người nằm xuống bên cạnh cô, nhẹ nhàng ôm cô vào trong ngực, đau lòng nói hết câu. Khuôn mặt cô trắng bệch, răng cắn chặt cánh môi, không chịu lên tiếng.

"Em nói đi! Em làm sao thế hả?" Âu Thừa Duẫn luống cuống, đầu ngón tay chạm phải mồ hôi từ trên trán cô, bị dáng vẻ này của cô làm cho hoảng sợ, cô đây là muốn dùng thân thể mình đã biểu đạt sự bất mãn đối với anh sao?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ly Hôn Đi Điện Hạ
Chương 230

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 230
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...