Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mỹ Ngọc Thiên Thành

Chương 116

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Gia Nhi và Tần Xuân Nhạn trợn mắt há hốc mồm nhìn Tiểu Ngọc, Tiểu Ngọc lại không có tâm trạng nào giải thích với bọn họ.

Thời khắc quyết định người kế thừa vương vị đã tới!

Triệu Cấu sao nhanh như vậy đã ra chiêu này rồi?

Đầu Tiểu Ngọc quay cuồng biết bao cảm xúc, quay đầu nói hai câu che giấu

khác thường của mình, cũng bất kể bọn họ tin hay không, vội vàng cáo từ.

Bây giờ nàng có chuyện khẩn cấp phải làm!

Ở thế giới của nàng, nàng có ấn tượng mạnh với Tống Hiếu Tông Triệu Thận là vì sự kiện này.

Vì sao Triệu Bá Tông vẫn không thể trở thành thái tử, trở ngại lớn nhất,

kỳ thật là ở Vi thái hậu. Vi thái hậu tuổi cao, ưa những đứa trẻ hoạt

bát, dẻo miệng như Triệu Bá Cửu. Mà Triệu Bá Tông trầm lặng bà lại cho

là quá chất phác, không biết linh hoạt biến báo, cho nên vẫn không đồng ý Triệu Cấu lập Triệu Bá Tông làm thái tử. Triệu Cấu luôn cung kính với

thân mẫu, đương nhiên sẽ không làm chuyện khiến bà không vui, những việc này đối với Triệu Bá Tông cũng là chuyện thường.

Theo Tiểu Ngọc

nhớ, sau khi Vi thái hậu qua đời, Triệu Cấu ban cho Triệu Bá Tông và

Triệu Bá Cửu mỗi người mười cung nữ mang về nhà. Sau khi Triệu Bá Tông

dẫn mười cung nữ về phủ, vốn muốn nạp làm thiếp thất, nhưng lão sư Sử

Hạo nói cho hắn không được vọng động. Mấy ngày sau, Triệu Cấu lại triệu

hồi hai mươi cung nữ về cung, phát hiện những người ban cho Triệu Bá

Tông đều hoàn bích, mà những người ban cho Triệu Bá Cửu toàn bộ đã bị

phá thân. Một bàn này, Triệu Bá Tông thắng.

Nhưng chuyện này hình như quá nhanh rồi? Vi thái hậu vừa mới hạ táng, Triệu Cấu sao lại vội

vã quyết định người nối nghiệp? Chẳng lẽ -- Tiểu Ngọc vẫn chưa bị phồn

hoa trước mắt làm hồ đồ, suy nghĩ của nàng bay đến ngàn dặm ngoài biên

quan, có phải người Kim đã bắt đầu tiến công?

Triệu Cấu có phải muốn tái diễn màn cha ông là Tống Huy Tông ở lúc nguy cấp lâm thời truyền ngôi cho con Tống Khâm Tông?

Tiểu Ngọc đi vòng vòng trong thư phòng Tống phủ, sắc trời dần dần tối. Nàng

lại cảm nhận được quỹ đạo lịch sử bởi vì mình mà chầm chậm thay đổi, ít

là ở lịch sử trước kia, Triệu Cấu tuyệt đối không nhanh như vậy đã ban

thưởng mười cung nữ.

Huệ nương nhìn nữ chủ nhân từ sau khi trở về vẫn không nghỉ ngơi, cũng không dám ép buộc, tiến lên khuyên bảo: “Phu

nhân, đã đến giờ cơm chiều, người ăn một chút đi, chuyện lớn bằng trời

cũng không quan trọng bằng một bữa cơm đâu.”

Nghe thấy Huệ nương

khuyên bảo, Tiểu Ngọc dừng bước. Lời của Huệ nương tuy rằng mộc mạc cũng rất có đạo lý, Tiểu Ngọc đang phiền não cũng cười ra tiếng: “Đúng,

chuyện lớn thế nào cũng không thể không ăn cơm. Dặn dò nhà bếp, ăn cơm!”

Huệ nương thở phào nhẹ nhõm một hơi, bảo người dọn thức ăn.

Tiểu Ngọc thành thành thật thật ăn cơm no, đưa tay đấm lưng, nói với Huệ nương: “Bảo người chuẩn bị kiệu, ta muốn ra ngoài!”

Huệ nương khó xử nói: “Phu nhân, người xem đã trễ thế này --”

Tiểu Ngọc phất phất tay, ý bảo chị không cần nhiều lời. Huệ nương đành phải

bảo người chuẩn bị kiệu, chính mình cũng khoác thêm áo đi theo Tiểu Ngọc ra cửa.

Mục tiêu của Tiểu Ngọc, là phủ đệ của tiến sĩ Quốc Tử Giám Sử Hạo.

Nàng rất sợ hãi.

Hôn nhân của Triệu Bá Tông bởi vì mình mà đã thay đổi, như vậy những chuyện khác có còn chính xác hay không? Quách thị sinh bệnh, Gia Nhi mang

thai, nếu Triệu Bá Tông Triệu lâm hạnh một trong mười cung nữ này, như

vậy vương vị rốt cuộc rơi vào tay ai, vẫn rất khó nói!

Tống Tiềm không ở đây, người nàng có thể dựa vào, cũng chỉ có chính mình.

Nàng quyết định tự mình đi tìm vị Sử Hạo đại nhân nổi tiếng này.

Ấn tượng đối với Sử Hạo, cũng không phải từ sách lịch sử nhắc đến, mà là nghe Tống Tiềm nói.

Sử Hạo ban đầu dạy học ở Ôn Châu, sau này trở thành Thái Học chính, rồi

lại trở thành tiến sĩ. Triệu Cấu rất kính trọng Sử Hạo, lúc gặp vấn đề

nan giải, đều sẽ hỏi ý kiến của Sử Hạo, vấn đề người thừa kế cũng không

ngoại lệ.

Rất nhiều người đều nghĩ Sử Hạo là lão sư của Phổ An

quận vương Triệu Bá Tông, đương nhiên là ngay từ đầu đã ủng hộ Triệu Bá

Tông làm thái tử, kỳ thật không phải. Nếu Sử Hạo là loại người chỉ cầu

phú quý cho bản thân mà không quan tâm tình hình thực tế, cũng không

phải dễ dàng được Triệu Cấu tín nhiệm.

Mới đầu, Sử Hạo đối với

Triệu Bá Cửu và Triệu Bá Tông như nhau, nếu nói có thiên vị, Sử Hạo có

vẻ còn thiên vị Ân Bình quận vương Triệu Bá Cửu nhiều chút. Có đoạn thời gian, Sử Hạo và Triệu Bá Cửu như bóng với hình, cùng nhau dự tiệc, du

sơn, đăng tự, thưởng quế, mỗi lần Triệu Bá Cửu ngâm thơ, Sử Hạo cũng

thường phụ xướng với gã.

Nhưng dần dần, Sử Hạo phát hiện Triệu Bá Cửu rất có tài hoa này kì thực là tên học trò mê tửu sắc, mà Phổ An

quận vương Triệu Bá Tông khí độ trầm ổn, cũng có vận mệnh đế vương. Sau

đó Sử Hạo mới dần nghiêng về Triệu Bá Tông, trở thành nhân vật trung tâm trong vây cánh của hắn.

Bây giờ Tiểu Ngọc muốn đi tìm vị đại

nhân lời nói có trọng lượng này đây. Đương nhiên, nếu nàng chỉ là một

dân nữ, muốn nhìn gặp Sử Hạo quả thực khó khăn. Nhưng may mắn Tống Tiềm

từng làm quan dưới trướng của Sử Hạo, rất được Sử Hạo thưởng thức, Sử

Hạo còn từng đến Tống gia làm khách, từng gặp mặt Tiểu Ngọc một lần.

Hiện giờ tới cửa cũng không tính là quá mức đường đột.

Tiểu Ngọc

từng nghĩ tới, có nên nói với Gia Nhi hay không, để nàng khuyên Triệu Bá Tông đừng thân cận với mười cung nữ kia. Nhưng Tiểu Ngọc rất nhanh đã

đánh mất ý niệm này, nguyên nhân không phải hắn, mà là thân phận của Gia Nhi.

Làm trắc phi của quận vương, phản đối vương gia thân cận

cung nga hoàng thượng ban cho, đây sẽ phạm phải tội ghen tị, nói không

chừng Triệu Bá Tông sẽ bị người ta buộc hưu thê. Vẫn là tự mình đi nói

với Sử Hạo thôi!

Sử Hạo nghe thấy người nhà báo cáo thê tử Mai thị của Tống Tiềm đến bái phỏng, không khỏi có chút kỳ quái.

Ông từng gặp vị Mai thị phu nhân này, là trước khi chuyện Tống Tiềm phơi

bày chuyện cưới tì nữ. Lúc đó ông còn cảm thấy kinh ngạc, bởi vì trong

ấn tượng của ông, Mai thị tiến thối thoả đáng, cách nói năng khôn khéo,

sao có thể là một nha đầu lỗ mãn được. Những thiên kim tiểu thư bình

thường, còn kém Mai thị tự nhiên hào phóng.

Sau này Tống Tiềm

không để ý người ngoài đàm tiếu, cùng Mai thị chính thức bái đường thành thân, không biết có bao nhiêu người thóa mạ Tống Tiềm, lại có bao nhiêu người thâm rủa Mai thị là hồ ly tinh. Sử Hạo cũng không nghĩ như vậy.

Ông làm việc với Tống Tiềm không lâu, nhưng biết Tống Tiềm làm người rất trầm ổn, không phải hạn nam tử lỗ mãng nông cạn háo sắc, làm như vậy

tất có nguyên nhân. Nghĩ đến, có lẽ là vị Mai thị phu nhân xuất thân nha hoàn đã hấp dẫn hắn sâu sắc chăng?

Nhưng Mai thị phu nhân tìm ông có chuyện gì? Chẳng lẽ là vì chuyện của Tống Tiềm mà đến?

Sử Hạo tiếp kiến Tiểu Ngọc trong đại sảnh. Trong lòng Tiểu Ngọc lại tăng

thêm chút hảo cảm với Sử Hạo. Sử đại nhân không hổ là tiến sĩ Quốc Tử

Giám, khí độ chẳng thể sánh với người thường, chẳng những sảng khoái đi

ra gặp nàng, còn cùng nàng trong đại sảnh long trọng gặp mặt, có thể

thấy được hoàn toàn không phải vì nàng là nữ lưu mà khinh thị nàng.

Tiểu Ngọc hành lễ với Sử Hạo, hàn huyên vài câu, liền nói: “Sử đại nhân,

thiếp thân có chút việc cơ mật, muốn cùng đại nhân thương nghị.”

Sử Hạo cảm thấy khó xử. Mai thị đây là muốn mình cùng nàng tìm chỗ yên

tĩnh nói chuyện riêng. Nhưng dù sao nam nữ hữu biệt, nàng lại là thê tử

cấp dưới của ông ngày xưa, nếu là chuyện hai người trò chuyện riêng bị

truyền ra ngoài, tình ngay lý gian, khó tránh hiềm nghi!

Tiểu

Ngọc nhìn ra Sử Hạo do dự, liền nói: “Đại nhân, sự tình khẩn cấp, lễ

nghi phiền phức, xin đừng lo lắng nữa! Người làm việc lớn không câu nệ

tiểu tiết, sao e ngại miệng đời?”

“-- được rồi!” Sử Hạo thật ra cũng rất tò mò, Mai thị rốt cuộc muốn thương lượng chuyện gì với mình?

Ông dẫn Tiểu Ngọc đến thư phòng của mình, bảo bọn hạ nhân đều lui ra, liền hỏi: “Tống phu nhân, ngươi muốn nói gì với ta?”

Tiểu Ngọc lớn mật nói một câu: “Thiếp thân muốn cùng đại nhân bàn chuyện tương lai quốc gia!”

“Cái gì?” Sử Hạo hoài nghi tai mình có vấn đề. Phụ nhân này lại nói – muốn bàn chuyện tương lai quốc gia với mình?

Tiểu Ngọc không để ý Sử Hạo kinh ngạc, chậm rãi nói:

“Đại nhân cho rằng, nước ta đã suy nhược lâu ngày đến tận đây, bây giờ người Kim tới gần, chúng ta nên đánh, hay là nên hòa?”

Sử Hạo quá mức khiếp sợ, nhưng lại không nói lời nào.

Vấn đề nhạy cảm này, không cần nói là thốt ra từ miệng một phụ nhân, mà

ngay cả người trong triều đình, cũng ít có người dám nói.

Đánh hay hòa, vấn đề này đã tồn tại ở Nam Tống ba mươi năm.

Từ lúc Tần Cối chuyên quyền, cho tới bây giờ đều là dốc hết sức chủ hòa,

những đại thần tướng lãnh phái chủ chiến đều lần lượt bị Tần Cối hãm

hại, trứ danh nhất là chuyện Nhạc Phi bị vu oan giết hại.

Tần Cối đã chết, đám triều thần dò hỏi Triệu Cấu kế tiếp nên làm thế nào, Triệu Cấu nói: “Ý giảng hòa, là ý của trẫm, Tần Cối mặc dù đã mất, ý của trẫm không thay đổi.” Ý tứ vẫn muốn cầu hòa.

Mà Triệu Bá Cửu vì lấy lòng phụ hoàng Triệu Cấu, trước mặt người khác đều cực lực chủ trương cầu hòa.

Triệu Bá Tông trái ngược với hắn, cũng mặc kệ Triệu Cấu không vui, hắn cũng

không sửa ý chủ chiến, không buông tha bất cứ cơ hội nào để xuất chiến.

Tiểu Ngọc hỏi những lời này, kỳ thật chính là hỏi vấn đề người thừa kế: “Sử

đại nhân ngài cuối cùng là muốn phò trợ Triệu Bá Tông thượng vị, hay là

Triệu Bá Cửu?”

Sử Hạo không rõ ý đồ của Tiểu Ngọc, yên lặng vuốt râu không nói, nhưng đôi mắt giấu dưới chân mày lại trộm liếc vẻ mặt của nàng.

Tiểu Ngọc đã nói được câu đầu tiên, cũng không sợ nói tiếp: “Đại nhân, thiếp thân biết phụ nhân thảo luận chính sự, là chuyện buồn cười, nhưng trước mắt còn một chuyện, sẽ quyết định vận mệnh tương lai nước ta!”

“A?” Sử Hạo kinh ngạc, “Chuyện quan trọng đến vậy?”

Tiểu Ngọc nhìn chằm chằm mắt Sử Hạo, nói với ông: “Đại nhân cũng biết, hôm

qua hoàng thượng ban cho Ân Bình quận vương và Phổ An quận vương mỗi

người mười cung nữ?”

Sử Hạo nhất thời không nghĩ ra chuyện này có gì đặc biệt, nhưng chậm dần dần, ông ngẫm ra được.

Đây là một khảo nghiệm! Hơn nữa là một khảo nghiệm vô cùng bí ẩn!

Sử Hạo hiển nhiên cũng không biết chuyện này. Cũng khó trách, triều thần

thường thường chỉ biết việc đại sự trong triều, những chuyện hậu cung,

thường cũng không ai muốn biết.

“Tống phu nhân, ngươi nói thật sao?” Sử Hạo vội hỏi.

Tiểu Ngọc vui mừng nhìn biểu hiện của Sử Hạo, xem ra hôm nay mình không phải đến không công, Sử Hạo quả nhiên còn chưa nhận được tin tức.

“Đương nhiên là thật. Đại nhân, kế tiếp nên làm như thế nào, có lẽ trong lòng ngài đã có chủ ý?”

Sử Hạo lại trầm mặc, nhưng hô hấp trở nên càng thêm dồn dập.

Chuyện này, quả thật có chút khó giải quyết!

“Tống phu nhân, vì sao ngươi -- muốn tới tìm ta?”

Sử Hạo hỏi ra nghi vấn lớn nhất trong lòng. Nữ tử này, lại hiểu biết nhiều như vậy, khơi dậy chủ ý của mình.

Tiểu Ngọc không che giấu ý đồ của mình.

“Đại nhân, thiếp đến đây, đương nhiên là vì quốc sự, nhưng quan trọng hơn là gia sự. Đại nhân hẳn biết, phu quân Tống Thiên Thành của thiếp thân, và Ân Bình vương gia có hiềm khích.”

Ý Tiểu Ngọc rất rõ ràng. Nàng

đến, chính là muốn Sử Hạo đi khuyên bảo Triệu Bá Tông đừng đụng vào

những cung nữ kia, để hắn thắng được cuộc khảo nghiệm này, mà giúp Triệu Bá Tông chính là giúp Tống Tiềm.

Sử Hạo hiểu được ý đồ của Tiểu Ngọc, ông không khỏi thở dài: “Tống phu nhân, ngươi thật sự là kì nữ thế gian hiếm thấy!”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mỹ Ngọc Thiên Thành
Chương 116

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 116
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...