1
"Nghe nói chưa? Thật ra lão Lý đã c.h.ế.t từ lâu rồi."
Lúc đang ăn cơm trưa, mẹ tôi đột nhiên nói một câu không đầu không đuôi.
Bố tôi nhíu mày suy nghĩ một lát, rồi nói: "Thảo nào..."
Lúc đó tôi vừa mới bưng cơm từ bếp ra, thì thấy họ đang thì thầm to nhỏ.
Rõ ràng là giữa trưa, vậy mà tôi lại bị vẻ mặt của bố mẹ khi nói chuyện dọa sợ, sống lưng lạnh toát.
Lão Lý mà họ nói chính là ông Lý dưới lầu.
Năm tôi mười tuổi, bố tôi được điều về Viện Mỏ làm trợ giảng, mẹ dẫn tôi từ quê chuyển đến, sống trong khu nhà trường cấp.
Ông Lý lại là hàng xóm ở cạnh nhà tôi.
Nhà tôi ở tầng hai, nhà ông ta ở tầng một.
Hai nhà chúng tôi tuy chỉ cách nhau một con đường, nhưng cuộc sống lại hoàn toàn khác biệt.
Tuy nhà tôi là căn hai phòng ngủ một phòng khách, nhưng phòng vừa tồi tàn vừa nhỏ hẹp.
Còn ông Lý thì ở một căn ba phòng ngủ có phòng khách rộng rãi thoáng đãng, còn có sân nhỏ, chúng tôi gọi đó là nhà của trưởng phòng.
Nghe bố tôi nói, tiền lương hưu một tháng của ông Lý đã là hai vạn tệ.
Lần đầu tiên mẹ tôi nghe chuyện này, hai mắt trợn tròn như chuông đồng.
"Đâu phải làm quan gì, sao mà kiếm nhiều thế?"
Sau đó bà ấy càng nói càng tức: "Cả nhà mình thức khuya dậy sớm còn không kiếm bằng một ngón chân người ta ư?"
Lúc đó mẹ tôi làm giáo viên thời vụ ở nhà trẻ, bố tôi là trợ giảng phòng thí nghiệm hóa học, hai người làm việc cật lực, tổng lương cộng lại cũng chỉ một nghìn rưỡi.
Bà ấy không thể hiểu nổi sao giữa người với người lại có thể khác biệt đến thế?
Bố tôi nói, ông Lý là chuyên gia hóa học trong lĩnh vực nào đó, nổi tiếng cả quốc tế, đến Tết, lãnh đạo thành phố cũng phải đến chúc Tết, là nhân vật có tiếng của trường.
Mẹ tôi đi vào bếp, qua cửa sổ nhìn ông Lý đang phơi nắng ở phía đối diện.
Lúc đó ông Lý đang ăn đậu phộng, mẹ tôi càng nhìn càng tức, quay sang hỏi bố tôi: "Cái lão già này bao nhiêu tuổi rồi?"
Bố tôi nói: "Qua năm mới là tròn một trăm tuổi, là người lớn tuổi nhất ở Viện Mỏ, cũng là người kiếm tiền nhiều nhất."
Mẹ tôi lại nhìn chằm chằm ông Lý một lúc lậu, rồi nói: "Lẽ ra đã phải c.h.ế.t từ lâu rồi."
Bố tôi vội vàng đánh nhẹ vào cánh tay mẹ tôi một cái, bảo bà ấy nói nhỏ thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/keo-muon-tho/chuong-1.html.]
Mẹ tôi vẫn cứ nhìn ông Lý, miệng lẩm bẩm: "Hàm răng đầy, ăn phúc con cháu, ông ta chiếm hết tuổi thọ của con cái rồi."
Bố tôi giật mình.
Bởi vì ông Lý từng có một người con trai nhưng đã mất cách đây hơn mười năm rồi.
Chuyện này không ai nói với mẹ tôi, cũng không biết làm sao bà ấy biết được.
Lúc đó trông ông Lý rất khỏe mạnh, chớp mắt đã ăn hết một nắm đậu phộng.
Mẹ tôi khẽ cười lạnh một tiếng: "Ăn nhanh đi, chẳng còn mấy ngày nữa đâu."
2
Lúc đó bố tôi cho rằng mẹ đang ghen tị với ông Lý.
Người nông thôn mà, dễ ghen ghét đố kỵ.
Nhưng mấy ngày sau, xe cứu thương thật sự đã đưa ông Lý đi.
Lúc đó là buổi tối, mấy nhà hàng xóm nghe thấy động tĩnh đều ra giúp đỡ.
Hai người cháu trai của ông Lý cũng đến.
Chúng tôi đều gọi họ là Đại Lý và Tiểu Lý.
Đại Lý và Tiểu Lý trông còn lớn tuổi hơn bố tôi, nhưng ăn mặc rất thời thượng, đầu tóc bóng mượt, mặt mày bảnh bao, thắt cà vạt, đi giày da, vừa nhìn là biết dân thành phố.
Sau khi xe cứu thương đi, Đại Lý và Tiểu Lý mỗi người lái một chiếc ô tô riêng đi theo sau, hồi đó người có xe riêng còn chưa nhiều, trông rất sang chảnh.
Về đến nhà, bố tôi nhắc nhở mẹ: "Viện Mỏ không phải làng quê đâu, sau này bà ăn nói phải cẩn thận đấy, những lời lần trước mà để hai đứa đấy nghe được thì bà gặp rắc rối lớn đấy, hai người đó không dễ chọc đâu."
Người ta nói Đại Lý và Tiểu Lý tốt nghiệp trường kỹ thuật, vốn dĩ được gia đình sắp xếp làm việc ở phòng bảo vệ của trường, nhưng lại thấy mất mặt nên đã nghỉ rồi.
Có người nói hai anh em này ra nước ngoài làm ăn với người nước ngoài.
Cũng có người nói, thật ra họ chẳng làm gì, mỗi tháng chỉ dựa vào hai vạn tệ của ông nội để sống sung sướng.
Lúc đó mẹ tôi thường lấy Đại Lý và Tiểu Lý ra dạy tôi, nói rằng con người vẫn phải dựa vào bản lĩnh của mình, ông nội dù có tài giỏi đến mấy, cũng có ngày chết, đến lúc đó thì chỉ biết há hốc mồm thôi.
Không ngờ mấy ngày sau, ông Lý lại quay về rồi.
3
Tôi thấy ông Lý nằm trên một chiếc giường bệnh đặc biệt, trên người cắm đủ loại ống, miệng đeo mặt nạ nhựa, được Đại Lý và Tiểu Lý đẩy vào trong nhà.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa, hai người liền mỗi người lái một chiếc ô tô riêng rời đi, còn đặc biệt thuê hẳn một cô y tá ở nhà chăm sóc.
Bố tôi nói, bây giờ ông Lý đã thành người thực vật rồi.
--------------------------------------------------