Ông ngoại tư đặt tấm Thẻ Dragon Ball lên bàn, niệm chú vài câu, chích vào ngón tay giữa, nhỏ ba giọt m.á.u lên mặt sau của tấm thẻ, rồi bảo tôi: “Xong rồi, Thân, Khẩu, Ý của vị thần này bây giờ đã ở trên đây rồi, lúc quan trọng con chỉ cần niệm đến ông ấy, tin vào bản lĩnh của ông ấy, ông ấy sẽ bảo vệ con.”
Ông ấy đặt tấm Thẻ Dragon Ball vào túi vải nhỏ, dặn tôi mang theo bên người.
Sau đó ông ngoại tư lại cắt một ít tóc và móng tay của tôi, đòi một bộ quần áo của nói là sẽ dựng một cái mộ cho Kim Đào ở quê nhà, từ nay người đó đã chết, không bao giờ được nhắc đến nữa.
Cuối cùng ông ấy lại dặn dò tôi: “Tất cả những đồ vật trong nhà có ghi tên cũ của cháu đều phải đốt hoặc chôn đi, sau này bất kể là ai, chỉ cần họ gọi tên cũ của cháu, cháu đều không được đáp lời, cháu chính là Kim Giác.”
Khi ông ngoại tư nói những lời này, ông ấy trông như đang nói về một chuyện có thể gây c.h.ế.t người nếu không cẩn thận, tôi sợ đến mức vội vàng gật đầu.
Từ đó về sau, cái tên cũ của tôi trở thành từ cấm kỵ trong nhà.
Có vài lần mẹ giơ chổi lên, gầm gừ gọi ‘Kim Đào’ khi định đánh tôi thì đột ngột dừng lại, tự tát mình một cái thật mạnh.
Rồi sau đó mới gọi ‘Kim Giác’ và tiếp tục đánh tôi.
Tôi đau lòng đốt tất cả truyện tranh có ghi tên mình, cạo trọc đầu, sau này tóc mọc lại quả nhiên đều là tóc đen.
Sau kỳ nghỉ hè, tôi quay trở lại trường, tất cả đều bình thường chỉ có hai cái răng nanh là không mọc lại nữa.
Nhà tôi cũng tiếp tục cuộc sống như trước đây, bận rộn, tẻ nhạt, chật vật.
Chúng tôi đều nghĩ, cuộc gặp gỡ kinh hoàng như ác mộng đó đã qua rồi.
Nhưng những chuyện xảy ra sau này đã khiến tôi hiểu ra.
Tại sao ông ngoại tư lại nói: “Những người có tiền có thế như bọn họ nhiều mưu kế nhất, nông dân mình không đấu lại đâu.”
23
Kỳ nghỉ hè kết thúc, năm học mới bắt đầu.
Mẹ tôi đặc biệt dặn dò, sau này đi học hay về nhà, đừng đi qua cửa nhà lão Lý, phải đi đường vòng, không những không được nhìn mà ngay cả nghĩ cũng không được nghĩ đến.
Bố tôi đến trường nói với giáo viên rằng tôi đã đổi tên thành Kim Giác, dặn họ nhất định đừng đọc sai.
Các bạn học biết chuyện, đều đến hỏi tại sao.
Lại có mấy bạn học nói bóng gió, bảo tôi chắc chắn mê tín dị đoan, cố tình gọi ‘Kim Đào, Kim Đào’, tôi không dám đáp lời, đành phải mím chặt miệng, cũng vì chuyện này mà còn đánh nhau mấy trận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/keo-muon-tho/chuong-15.html.]
Quan hệ bạn bè của tôi càng tệ, sau này họ thấy chán nên cũng chấp nhận cái tên mới của tôi.
Khi mẹ nấu cơm trong bếp, cũng thường xuyên nhìn về phía nhà ông Lý.
Sau này tôi mới biết, tuy mẹ tôi không có bản lĩnh như ông ngoại tư, nhưng cũng biết một chút về việc xem khí.
Bà ấy thấy xung quanh cửa sổ nhà ông Lý luôn có tử khí bao phủ, tính toán rằng ông ta sắp chết, nên cứ mong mãi, nhưng tử khí đó cứ lập lờ, nói theo cách hiện đại, không đạt đến liều lượng gây c.h.ế.t người.
Ông Lý mãi không tắt thở.
Đợi hơn một tháng, đột nhiên có một chiếc xe cứu thương đến đưa ông Lý đi.
Những người hàng xóm xung quanh bàn tán riêng với nhau rằng lần này e là ông Lý không qua khỏi.
Tối đó mẹ tôi phá lệ xào hai món ăn, nói là ăn mừng lão Lý ‘đạp chân xuống đất’ sớm.
Bố tôi cũng hiếm khi được thư giãn, cảm thấy lần này cuối cùng cũng thoát khỏi lão yêu tinh này rồi.
Trong những ngày tiếp theo, mỗi ngày bố tôi tan làm đều phải đến bảng thông báo xem cáo phó, mẹ tôi cũng theo dõi sát sao bất kỳ tin tức nào về ông Lý.
Một tuần trôi qua vẫn không có bất kỳ tin tức nào về ông Lý, chỉ nghe nói rằng ông ta vẫn còn ở phòng ICU.
Bố mẹ tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn, lão già này sao mà sống dai dẳng đến thế.
Trong khoảng thời gian đó, tất cả sự chú ý của họ đều dồn vào tin tức về cái c.h.ế.t của lão Lý mà không nhận ra sự thay đổi của tôi.
2
24
Tôi chuyển trường từ quê lên thành phố, việc học hành vẫn luôn không tốt lắm, tiếng phổ thông không chuẩn, nhiều bài toán chưa từng thấy bao giờ, không biết vẽ, không hiểu ký xướng âm, thành tích thì luôn đội sổ.
Nói chung, chỗ nào cũng dở, chẳng ai ưa.
Sau kỳ thi giữa kỳ, cô giáo chủ nhiệm họ Dương đột nhiên gọi tôi đứng dậy ngay tại lớp.
“Cái bạn Kim Đào kia, à không… Kim Giác! Có chuyện gì vậy?”
Tôi sợ đến mức vội vàng đứng bật dậy.
Trước đây trên ở lớp tôi đã căng thẳng khi phải phát biểu, giờ bị cô giáo gọi đột ngột thế này càng sợ hơn, cảm thấy tai và mặt đều nóng ran.
--------------------------------------------------