Nếu không phải bây giờ ánh sáng phản chiếu vào thì chúng tôi cũng chẳng để ý tới.
Ngày xưa ở làng, tôi thấy chuyện này không ít lần. Nhà ai có chuyện hoặc có người bị bệnh nặng thì sẽ treo một cái gương ở bên ngoài cửa sổ, bảo là có thể phản lại những thứ xấu xa.
Nhưng thường thì gương lại chiếu thẳng vào nhà hàng xóm, có khi hai nhà lại vì chuyện này mà đánh nhau.
Tôi cứ nghĩ chỉ có dân quê mới mê tín, không ngờ người thành phố cũng vậy.
Bố tôi nhíu mày nói: "Càng già càng mê tín, chẳng có ý thức cộng đồng nào."
Mẹ tôi bắt đầu bấm ngón tay tính toán gì đó, hỏi bố: "Mấy hôm trước lão Lý ngồi xe lăn ra ngoài đã thấy không ổn rồi. Trước đó còn có mấy hôm ở nhà không ra ngoài, tổng cộng là mấy ngày?"
"Chắc khoảng một tuần?"
Mẹ tôi đột nhiên nhớ ra, lần cuối lão Lý ra ngoài phơi nắng còn có nói chuyện với tôi.
Tôi nhớ ngày hôm đó là thứ Sáu, còn ngày ông Lý ngồi xe lăn ra ngoài là thứ Bảy của tuần thứ hai.
"Đúng là bảy ngày thật!"
Đột nhiên mẹ lộ ra vẻ mặt hoảng hốt chưa từng thấy, rồi lại hỏi tôi: "Hôm đó lão Lý đã làm gì con?"
Tôi bị dáng vẻ của mẹ dọa sợ, vội lắc đầu lia lịa: "Thì… không làm gì cả."
"Không đúng!"
Mẹ lại nghĩ ngợi thêm một chút, hỏi tôi: "Lúc đó con có thấy lão ta có gì khác thường không?"
Tôi cẩn thận nghĩ lại rồi nói: "Hôm đó ông ta nói chuyện không được lưu loát, cứ ậm ừ, ậm ừ mãi."
Tôi chợt rùng mình, ngày ngồi xe lăn ông Lý cũng nói chuyện như vậy, nhưng trước đó ông ta chưa từng như thế.
Mẹ tôi dường như nghĩ đến một chuyện cực kỳ đáng sợ, hai mắt cứ nhìn chằm chằm tôi từ trên xuống dưới, rồi lại từ dưới lên trên, lặp đi lặp lại nhiều lần.
Tôi bị mẹ nhìn đến sởn gai ốc, run rẩy: "Mẹ ơi, đừng nhìn con như thế."
Mẹ hỏi tôi: "Ông ta có cho con cái gì không?"
Tôi chợt nhớ ra: "Viên kẹo."
Mẹ tôi cũng nhớ ra, lại hỏi tiếp: "Viên kẹo lúc đó trông thế nào?"
Tôi không nhớ rõ, chỉ đáp: "Kẹo nước ngoài, chữ viết trên đó con không biết, không phải là tiếng Anh hay tiếng Nhật."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/keo-muon-tho/chuong-8.html.]
"Con ăn rồi à?" Tôi bị dáng vẻ của mẹ dọa sợ, run rẩy gật đầu.
Mẹ lại vội vàng hỏi: "Vỏ kẹo còn không?"
"Lúc đó con vứt đi rồi…" Đột nhiên mẹ tôi như phát điên, mở cửa xông thẳng ra ngoài.
14
Mẹ tôi cúi đầu, tay nắm chặt, đi lại gần cổng sân sau nhà ông Lý. Bóng lưng bà ấy như gần như muốn g.i.ế.c người. Bố tôi thấy không ổn, cũng vội vàng đi theo.
Tôi đứng không vững, bám vào bệ cửa sổ nhìn hai người họ ngồi xổm dưới đất tìm vỏ kẹo đó.
Lúc đó vệ sinh trong khu tập thể rất tệ, rác ven đường không ít, nhưng dù vậy, vỏ kẹo từ một tuần trước đã sớm không còn tìm thấy được nữa.
Hơn nữa trên con đường này luôn có người qua lại, bố tôi sĩ diện, vừa thấy có người đến là lập tức vờ như đang đi dạo, còn kéo cả mẹ tôi đang chổng m.ô.n.g lục lọi trong bồn cây bên cạnh lên.
Hai người tìm được một lúc, bố tôi liền kéo mẹ định trở về nhà, mẹ tôi lầm bầm không vui, đột nhiên vớ lấy một viên gạch. Bố thấy không ổn định ngăn mẹ lại, nhưng đã muộn.
Mẹ tôi dùng một viên gạch đập thẳng vào cửa sổ nhà ông Lý “choang" một tiếng, tôi thấy một chiếc gương đồng nhỏ bên trên bị đập rơi.
Bà v.ú béo trong nhà đang nấu cơm, thấy vậy lập tức xách con d.a.o thái rau đi ra.
Bà ta được tuyển từ một huyện lân cận đến, nói giọng địa phương, nhưng khí thế không hề kém, lập tức cãi nhau với mẹ tôi.
Bố tôi bị kẹt ở giữa, vẻ mặt lúng túng, khuyên can hai bên một chút, rồi kéo mẹ về nhà.
Vừa vào cửa, mẹ tôi đã khóc, trách bố không giúp bà ấy, bình thường thì bảo mình tập võ, đến lúc quan trọng lại nhát.
Bố tôi cũng tức: "Giúp thế nào được? Người ta là một người giúp việc, nếu thật sự động tay động chân rồi ngã lăn ra đất thì làm thế nào? Nếu nói là vì chuyện treo gương mà đánh nhau, truyền ra ngoài chẳng phải là để người ta cười c.h.ế.t chúng ta à?"
"Chính là bọn họ giở trò quỷ!"
"Ông ta treo một cái gương là có thể làm chúng ta sốt à? Chưa chắc, có khi là nguyên nhân khác, đến lúc đó lại mình làm sai."
Mẹ tôi khóc càng lớn hơn, vừa lau nước mắt vừa nói: "Tôi sớm đã nhìn ra lão yêu tinh đó không ổn rồi, ông thì cứ bảo tôi ghen tị với người ta, bảo tôi là người làng. Hôm nay chỉ cần dựa vào ba cái gương đó, tôi dám chắc chắn là bọn họ giở trò quỷ!"
"Vậy… bọn họ định giở trò gì?"
Mẹ tôi đột nhiên lộ ra vẻ mặt tức giận: "Kim Đào nhà mình bị lão yêu tinh đó mượn thọ rồi!"
15
"Nói nhỏ thôi!" Bố tôi ở bên cạnh hạ thấp giọng, nhưng vẻ mặt rất giận dữ.
Tức giận một hồi, bố tôi lại nói: "Cái gì… cái gì mượn thọ? Nghĩ nhiều quá rồi, làm gì có chuyện đó?"
--------------------------------------------------