Đến khi bị mẹ đánh thức, trời đã tối mịt. Trong phòng, rèm cửa buông kín, không bật đèn, bốn góc tường đều được thắp nến.
Bàn học cũng đã được dọn trống, kê sang phía đông, bên trên đặt một tấm bài vị đen sì, chữ thảo được viết bằng bút đỏ, chẳng biết trên đó thờ cúng thứ gì.
Mắt mẹ tôi đỏ hoe, hình như vừa khóc xong, miệng vẫn lầm bầm chửi rủa ông Lý.
Nghe một lúc tôi đại khái cũng hiểu ra.
Thông thường mượn thọ đều chỉ tầm mười năm, tám năm, đằng này lão Lý lại trực tiếp đánh cắp tuổi thọ của tôi trọn một giáp.
Nói cách khác, mặc dù bây giờ tôi mới mười tuổi, nhưng tinh khí thần và vận khí đều đã là của người bảy mươi, chẳng sống được mấy năm nữa.
Ông ngoại tư thở dài một tiếng, nói:
"Ôi, thằng Kim Đào nhà mình thật thà quá. Trong lòng nó thật sự coi lão già kia như ông nội ruột, nếu không thì ông ta cũng đâu thể mượn đi tuổi thọ của mình nhiều đến thế."
Đến lúc này tôi mới hiểu ra, mẹ tôi nói không nên thân thiết quá với người già là có nguyên nhân cả.
Nhưng tất cả đã quá muộn rồi.
Mẹ nghiến răng nói: "Cái lão già thối tha ấy còn định sống hai trăm tuổi nữa chắc?"
Ông ngoại tư cười khẩy: "Mơ đẹp đấy! Cái gì mà chẳng có hao hụt, con đi buôn cả xe rau về nhà còn phải vứt đi phân nửa, cái lão già ấy đã chín mươi chín tuổi rồi, mượn sáu mươi năm, bản thân ông ta mà được thêm năm sáu năm đã là may mắn lắm rồi."
Mẹ tôi càng trở nên căm phẫn: "Cái lão già này chỉ vì muốn sống thêm vài năm mà trực tiếp hủy hoại con mình!"
Ông ngoại tư vỗ vỗ cổ tay tôi.
"Đừng sợ, đừng sợ. Chuyện này cũng giống như làm mất thẻ ngân hàng thôi, phải nhanh chóng báo mất và hủy tên để giảm thiểu tổn thất."
Tôi nghe xong càng sợ hãi.
"Ông ngoại tư nói thế nghĩa là sao? Định hủy tên của cháu à?"
17
Đúng lúc đó bố tôi trở về, ông ngoại tư và mẹ liền đi ra ngoài, bắt đầu chuyển đồ vào trong.
Họ khiêng hết lượt này đến lượt khác, toàn là những hộp giấy nhỏ, chất đầy cả phòng khách.
Tôi nằm úp trên giường hỏi: "Mấy cái này là gì thế ạ?"
Mẹ cầm một hộp giấy lại, mở ra, một mùi hương thơm ngào ngạt xộc thẳng vào mũi tôi.
Là bánh kem dâu tây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/keo-muon-tho/chuong-11.html.]
Đối diện trường tiểu học có một tiệm bánh kem, mỗi lần tôi tan học về nhà đều lén lút ngửi mùi bánh bên trong mà chảy cả nước miếng, nhưng mẹ chưa bao giờ mua cho tôi.
Hôm nay không những mua mà còn mua đầy cả căn phòng.
Tôi chẳng nói chẳng rằng, lao vào cắn một miếng. Cái giây phút đầu lưỡi chạm vào miếng bánh, tôi sướng đến mức mắt cũng không mở nổi.
Ngon kinh khủng khiếp!
Cái bánh kem dâu tây đầu tiên trong đời, ngon bá cháy!
Đúng lúc tôi định ăn miếng thứ hai thì đột nhiên có cảm giác chẳng lành...
Tôi từng xem trên ti vi, những người mắc bệnh nan y, bác sĩ luôn nhìn họ đầy vẻ thương hại mà nói: "Bệnh nhân muốn ăn gì thì cứ cho ăn đi."
Muốn ăn gì thì cứ cho ăn đi...
Lúc đó tôi mếu máo khóc òa, thì ra ông ngoại tư chỉ có mỗi chút tài an ủi người khác này thôi.
Ông ngoại tư đứng cạnh đó, vội an ủi tôi: "Đào, đừng khóc, đừng khóc. Ông đang tổ chức sinh nhật cho cháu đấy!"
Mẹ cũng nói theo: "Hôm nay phải tổ chức sáu mươi lần sinh nhật, ăn sáu mươi cái bánh kem."
"Cái gì?" Lúc đó tôi ngây người ra, cứ tưởng mình sốt đến lú rồi.
Ông ngoại tư giải thích với tôi: "Cái lão già đó đã trộm mất sáu mươi năm tuổi thọ của cháu, hôm nay cháu một lần tổ chức hết sáu mươi năm sinh nhật này, coi như đã báo mất và hủy tên cho cháu rồi."
Nhìn không khí nghiêm trọng xung quanh, tôi cảm thấy mình không nên cười, nhưng nhìn sáu mươi cái bánh kem, tôi lại không nhịn nổi.
Ông ngoại tư lấy từ trong vali ra một tấm chăn cũ kỹ, vỗ vỗ hai cái, bụi bay mù mịt, một mùi ẩm mốc xộc lên.
Sau khi tấm chăn được trải trên đất, tôi mới nhận ra, hóa ra đó là một tấm da hổ trắng, chỉ là đã cũ lâu rồi, rất nhiều lông đã rụng, bên trên còn vẽ những đồ hình bát quái tinh tú mà tôi chẳng thể nào hiểu nổi, hoa văn cũng đã mờ.
Ông ngoại tư bảo tôi khoanh chân ngồi lên tấm da hổ, nói là để làm thủ tục báo mất cho tôi.
Tôi ngồi xong, ông ngoại tư đứng trước mặt tôi, hai ngón tay kẹp lấy một lá bùa. Miệng ông ấy vừa niệm chú vừa cầm lấy lá bùa xoay vòng quanh đầu tôi. Xoay được vài vòng, "phụt" một tiếng, lá bùa đột nhiên bốc cháy.
"Há miệng ra."
Tôi vừa há miệng, ông ngoại tư liền nhét lá bùa vẫn còn cháy dở vào miệng tôi.
Tôi bị sặc, nước mắt chảy giàn giụa, ho một tiếng là cả đống tia lửa bay ra.
Mẹ đứng một bên cũng quát: "Không được nhổ ra, nuốt xuống ngay!"
Tôi cố nuốt lá bùa xuống. Ngay sau đó, mẹ lại mở thêm một hộp bánh kem nữa, vị xoài.
"Chúc mừng sinh nhật mười một tuổi!"
--------------------------------------------------