Nào ngờ đợi đến cuối cùng lại là một đoàn quan viên từ triều đình phái đến, mang theo một đội binh lính áp giải.
Binh sĩ bao vây khắp Liễu phủ, canh gác nghiêm ngặt, không cho ai ra vào.
Viên quan cầm đầu tươi cười giả lả, mà lời lẽ lại mang mùi sát khí:
“Liễu phu nhân không cần hoảng hốt, tại hạ chỉ có vài lời muốn đơn độc thưa chuyện cùng phu nhân.”
Mẹ chồng ta đưa ông ta vào chính sảnh, dặn ta đứng bên ngoài đợi.
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y bà:
“Mẫu thân, để con đi cùng người.”
Bà vỗ nhẹ mu bàn tay ta:
“Cũng được.”
Thì ra tiểu thúc sắp được thăng chức, lại đột nhiên bị người ta dâng sớ tố cáo tham ô.
Bệ hạ hạ chỉ điều tra kỹ càng. Hiện tại cả nhà tiểu thúc và chúng ta đều bị khống chế. Dù ta chẳng hiểu gì về quan trường, cũng có thể ngửi ra mùi âm mưu trong chuyện này.
Viên quan kia ngữ khí mềm mỏng, từng bước dụ dỗ:
“Chuyện của Liễu Tuấn Ngôn có thể lớn cũng có thể nhỏ. Nói theo hướng nghiêm ngặt thì các người đều là người nhà họ Liễu, tài sản tất nhiên phải cùng bị niêm phong.
Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺
Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ
Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ
CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ
“Nhưng phu quân bà đã qua đời, lại chẳng sống cùng với nhà họ Liễu ở châu phủ, chuyện này hoàn toàn có thể không liên lụy đến quý phủ. Chỉ cần phu nhân ký tên vào tờ giấy này…”
Ta liếc qua, thì ra là một bản tấu sớ cáo buộc tiểu thúc tham ô.
Nếu người thân cận như mẹ chồng ta ký tên xác nhận, chỉ sợ tội danh sẽ lập tức bị định xuống, không tài nào thoát được.
Mẹ chồng cười lạnh:
“Tiểu thúc nhà ta dù là làm người hay làm quan đều quang minh lỗi lạc, không thẹn với đất trời, càng không thẹn với triều đình. Tờ giấy này, ta không ký.”
Sắc mặt viên quan lập tức sa sầm:
“Phu quân bà đã c.h.ế.t, nói cho cùng thì Liễu Tuấn Ngôn với bà chẳng có chút huyết thống nào. Nếu đã không chịu uống rượu mời thì đừng trách phải uống rượu phạt.”
“Tài sản nhà họ Liễu, cả phủ đệ này, đều sẽ bị niêm phong. Ta khuyên bà nên biết điều một chút, giữ mình an toàn, để vinh hoa phú quý nhà bà còn được hưởng tiếp.”
Mẹ chồng ta ưỡn n.g.ự.c thẳng lưng, ngữ khí kiên quyết:
“Những năm qua nếu không nhờ nương tựa vào tiểu thúc, hai mẹ con ta chỉ là cô nhi quả phụ, làm sao có thể sống yên ổn đến vậy?”
“Đã từng hưởng sự che chở khi người thịnh vượng, thì nay cũng nên cùng gánh vác khi người sa cơ.”
“Ta tin vào Thánh thượng, người nhất định sẽ trả lại sự trong sạch cho nhà họ Liễu.”
Viên quan kia tức đến bật cười:
“Đúng là đàn bà khuê các, ngây thơ đến buồn cười. Ta đã cho ngươi cơ hội, về sau có hối hận thì cũng đã muộn.”
Hắn hành sự quả quyết, ngay trong ngày đã hạ lệnh niêm phong toàn bộ sản nghiệp dưới danh nghĩa nhà họ Liễu, bao gồm cả phủ đệ của chúng ta.
Lúc Văn Bá hay tin chạy vội về, thì mẹ chồng, ta cùng gia nhân trong phủ đã bị đuổi ra ngoài.
Trừ quần áo trên người, không một món gì được phép mang đi.
Hắn một tay nắm lấy ta, tay kia ôm chặt mẹ chồng vẫn đang cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, cố cười trấn an:
“Đừng sợ, tiểu thúc sẽ không sao đâu.”
“Mẫu thân, Ngọc Nương, sau này con nhất định sẽ chống đỡ lấy cái nhà này.”
Chuyện tốt thì chẳng ai biết, chuyện xấu lại truyền đi vạn dặm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ky-su-ngoc-nuong/chuong-13.html.]
Bên ngoài Liễu phủ, dân chúng kéo đến vây kín trong ngoài ba tầng, tám lớp, xôn xao bàn tán:
“Nghe đâu tiểu thúc nhà họ Liễu gặp chuyện lớn rồi.”
“Cả gia sản lẫn phủ đệ đều bị niêm phong, giờ đến chỗ ở cũng không có, nhà họ Liễu xem như xong đời rồi.”
Gia nhân trong phủ rối như canh hẹ, mẹ chồng vừa phải nén nỗi hoảng loạn vừa gắng trấn an, sắp xếp lại mọi việc.
Lý viên ngoại và phu nhân ông ta không biết nghe tin từ đâu, cố ý kéo đến xem trò vui.
Lý phu nhân vênh váo, giọng nói đầy mỉa mai:
“Ô hô, chuyện gì thế này?”
“Liễu phu nhân, giờ công tử nhà bà chẳng phải là người vô gia cư rồi sao?”
“Nói thế nào thì chúng ta cũng là thân thích, ta không thể thấy các người chịu cảnh màn trời chiếu đất mà khoanh tay đứng nhìn.”
“Chuồng trâu nhà ta hiện để trống, để ta sai người dọn dẹp lại một phen, vừa hay cho nhà các người tá túc.”
Hoa Nương đi bên cạnh bà ta, tay xoa bụng vẫn còn bằng phẳng, cười đắc ý:
“Ngọc Nương, ta có tin vui muốn báo cho ngươi—ta m.a.n.g t.h.a.i rồi.”
“Chuyện ta từng nói với ngươi, giờ đều ứng nghiệm cả rồi đấy.”
Tổ mẫu và thẩm nương cũng nhân cơ hội dội thêm gáo nước lạnh:
“Ta đã nói từ lâu rồi, Ngọc Nương chính là sao chổi nhặt ngoài đường về.”
“Nhà họ Liễu hôm nay gặp nạn, chẳng phải cũng tại nó khắc sao?”
“Về sau chỉ có Hoa Nương nhà ta mới được hưởng phúc thôi!”
Người gặp vận xui, chuyện gì cũng không thuận.
Lúc sáng trời còn quang đãng, giờ bỗng đổ mưa như trút.
Ta xin binh lính cho vào lấy mấy chiếc ô và nón lá, nhưng họ lạnh lùng xua đuổi.
Bình thường mẹ chồng ta hay làm việc thiện, nhưng dân chúng e ngại quan phủ, dù có người thương cảm cũng không dám bước lên giúp.
Lý phu nhân che chiếc ô giấy dầu lớn, tiếng cười khanh khách không ngớt:
“Ôi chao, Liễu phu nhân, Liễu công tử, giờ không còn chỗ dung thân nữa rồi nhỉ?”
“Sao không theo ta về ở tạm trong chuồng trâu đi?”
Đúng lúc ấy, một tiếng quát lớn vang lên giữa cơn mưa:
“Ai nói bọn họ không có chỗ để về?!”
Là phụ thân.
Ông kẹp mấy chiếc ô giấy dầu dưới nách, mình thì chẳng che gì, cứ thế đội mưa chạy đến.
Ông lần lượt đưa ô cho từng người: “Thông gia, con rể, Ngọc Nương, về nhà thôi, nhà ta phòng nhiều, đủ chỗ ở cả.”
“Về nhà trước đã.”
Mẹ chồng đỏ hoe khóe mắt: “Chỉ e sẽ liên lụy đến huynh…”
Phụ thân khoát tay: “Người một nhà đừng nói những lời ấy. Cùng lắm ta lại về làng làm thợ săn, túp lều tranh vẫn còn đó, tay nghề cũng chưa mất, chẳng lẽ lại c.h.ế.t đói được sao?”
Văn Bá che ô cho phụ thân, khẽ nói: “Mẫu thân, cứ theo nhạc phụ về trước đi.”
Về đến nhà, Đào Nương đã dọn sẵn phòng, còn nấu một nồi canh gừng nóng hổi.
--------------------------------------------------