Nhà quyền quý luôn coi trọng thể diện, lời này hắn nói ra đã là cực kỳ nặng nề.
Sắc mặt phu thê Lý viên ngoại lập tức biến đổi.
Đặc biệt là Lý viên ngoại, trán ông ta đã rịn mồ hôi lấm tấm.
Ông quay phắt người lại, giáng một cái tát thẳng lên mặt Lý phu nhân:
“Tiện phụ! Việc gì đến lượt ngươi lên tiếng dạy bảo biểu thúc? Nội tử không biết điều, mong biểu thúc đừng chấp nhặt.”
Liễu Văn Bá chẳng thèm đáp, chỉ nâng cổ tay ta lên, đẩy nhẹ về phía trước, lạnh giọng nói:
“Ngọc Nương là vị hôn thê của ta, phụ thân nàng là nhạc phụ ta. Hành động hôm nay của các người thật quá đáng. Mau quỳ xuống trước biểu thẩm tương lai, hành lễ nhận lỗi đi.”
Sắc mặt phu thê Lý viên ngoại lúc đỏ lúc trắng, hết trắng lại đỏ.
Dù trong lòng trăm ngàn lần không cam tâm, nhưng nhà họ Liễu quyền thế lớn, Liễu Văn Bá lại là trưởng bối, họ nào dám cãi lời.
Lý viên ngoại vứt luôn cây gậy, để tiểu đồng đỡ lấy, run rẩy quỳ xuống trước mặt ta.
Lý phu nhân dù tức tối đến nghiến răng, cũng đành cúi đầu quỳ theo.
Hai người cùng dập đầu, hành đại lễ với ta:
“Cháu trai, cháu dâu xin ra mắt biểu thẩm. Hôm nay mạo phạm, xin biểu thẩm lượng thứ.”
Ta lau khô nước mắt, từ trong n.g.ự.c áo lấy ra hai đồng tiền đồng, nhét vào tay mỗi người một cái, mỉm cười:
“Đây là lễ gặp mặt, cầm cho chắc nhé.”
Hai người kia tức đến mức khóe miệng giật giật liên hồi, nhưng vì nể mặt Liễu Văn Bá, đành phải nuốt giận, c.ắ.n răng nhận lấy tiền rồi cúi đầu nói:
“Đa tạ… biểu thẩm.”
Liễu Văn Bá vẫn nhíu mày, giọng trầm ổn:
“Ta vốn không thích chuyện lấy quyền thế chèn ép người khác, nhưng hôm nay chỉ là lấy oán trả oán, để các người hiểu rõ—đừng tưởng có chút bạc trong túi là muốn làm gì thì làm, mặc sức chèn ép dân đen.”
Hai người họ bị quở trách đến cúi đầu không dám nói nửa câu, chỉ biết líu ríu đồng thanh:
“Phải, phải… đúng vậy…”
Có người đỡ họ đứng dậy, ngẩng đầu lên đã thấy Liễu phu nhân không biết từ lúc nào đã bước ra, đang đứng ở cửa lớn nhìn rõ hết thảy.
Lý phu nhân dường như vẫn chưa cam tâm, cố nặn ra nụ cười:
“Bái kiến tổ mẫu. Biểu thúc đã định hôn sự, mà chúng ta… hoàn toàn không hay biết…”
Trong lòng bà ta vẫn còn ảo tưởng, mong rằng Liễu phu nhân sẽ phản đối cuộc hôn nhân này. Nếu đúng vậy, ta và phụ thân sẽ lại rơi vào tay bà ta, mặc bà ta xử trí.
Lòng bàn tay ta bắt đầu túa mồ hôi lạnh.
Liễu Văn Bá vốn là người lương thiện, nếu không cũng chẳng chạy ra khuyên phụ thân ta tiếp tục mang thú rừng đến bán.
Giờ đây nhận ta làm vị hôn thê, e rằng cũng chỉ là mềm lòng ra tay giúp đỡ.
Nhưng… thái độ của Liễu phu nhân thì sao?
Ta thấp thỏm liếc nhìn bà—vừa hay bắt gặp ánh mắt bà đang nhìn mình.
Liễu phu nhân khẽ mỉm cười, gật đầu hiền hòa:
“Ngọc Nương, lại đây bên ta nào.”
Rồi quay đầu dặn gia nhân:
“Thông gia đến cửa là chuyện vui. Mau tới tửu lâu Như Ý gọi một bàn tiệc hảo hạng.”
Tửu lâu Như Ý là tửu lâu danh tiếng nhất huyện thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ky-su-ngoc-nuong/chuong-6.html.]
Nghe đồn một món ăn ở đó, bằng cả năm tiền gạo của nhà dân thường như chúng ta.
Sắc mặt Lý viên ngoại và Lý phu nhân lúc này muôn phần đặc sắc—vừa trắng vừa đỏ, lúng túng đến cực điểm.
Liễu phu nhân vẫn giữ nụ cười ôn nhã:
Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺
Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ
Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ
CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ
“Hôm nay trong phủ có khách quý, không tiện tiếp hai vị.”
Ngay trước mặt họ mà sai người dọn bàn tiệc lớn nhất, lại gọi ta và phụ thân là “khách quý”, còn họ—ngay cả tư cách ngồi cùng cũng không có.
Đòn này chẳng khác nào tát thẳng vào mặt họ.
Lý phu nhân lúc này đã cười không nổi nữa, mặt mày xám xịt, chật vật cáo lui.
Liễu phu nhân nhẹ nắm lấy tay ta dẫn vào trong phủ, Liễu Văn Bá cũng khẽ đỡ tay ta một cái:
“Ngọc Nương, cẩn thận bậc cửa.”
Ta nào từng được đối đãi như thế, hoảng quá mà rụt tay lại theo bản năng.
Liễu Văn Bá vội rút tay, mặt lập tức đỏ bừng như nhỏ máu.
Những dân làng kéo theo xem náo nhiệt liền xì xào trầm trồ:
“Nhà Thẩm Ngũ đúng là mồ tổ bốc khói rồi!”
“Không ngờ Ngọc Nương thật sự được nhà họ Liễu để mắt!”
“Nếu được làm vị hôn thê của Liễu công tử, bảo ta c.h.ế.t ngay ngày mai ta cũng cam lòng!”
…
Thẩm nương hai mắt sáng rỡ, hớn hở chen lên, mặt mày nịnh bợ, đẩy Hoa Nương lên phía trước:
“Liễu phu nhân, Liễu phu nhân, đây là nữ nhi của ta, Hoa Nương đó. Nó nhỏ hơn Ngọc Nương một tuổi, từ nhỏ ta với phụ thân nó đã nuôi nó như tiểu thư khuê các. Con bé biết chữ, lại giỏi nữ công. Không như Ngọc Nương, cả ngày lăn lộn trong núi với thú hoang, chẳng biết chữ, lại là con hoang nhặt về từ hang sói, số mệnh thấp hèn, làm sao xứng với Liễu công tử?”
Thẩm nương mặt dày cười cầu cạnh:
“Thật ra Hoa Nương mới là người thích hợp để làm thiếu phu nhân nhà họ Liễu.”
Tổ mẫu cũng vội vàng phụ họa:
“Đúng đúng! Hoa Nương là con gái dòng chính của nhà họ Thẩm ta, đương nhiên còn tốt hơn thứ con hoang được nhặt về kia!”
Hoa Nương mặt đỏ ửng, e lệ duyên dáng vươn tay muốn kéo tay áo Liễu Văn Bá:
“Liễu công tử…”
Liễu Văn Bá lùi lại mấy bước, nhíu mày lạnh giọng:
“Cô nương xin tự trọng.”
Nét cười trên mặt Liễu phu nhân cũng dần tan biến, giọng nhàn nhạt:
“Ồ? Vậy sao? Loại cô nương như Hoa Nương, trong huyện này không có một ngàn cũng có tám trăm. Ta thật chẳng thấy có gì đặc biệt cả. Ngược lại là Ngọc Nương—hiếu thuận, thiện lương, mệnh cách cao quý, mới là người xứng đôi với con trai ta.”
Bà liếc mắt một vòng, giọng trở nên sắc lạnh:
“Hôm nay Liễu phủ có khách quý, kẻ không liên quan—mau mau giải tán.”
Quản gia vừa nghe lệnh, lập tức gọi mấy tiểu đồng tiến lên, từng bước từng bước dồn thẩm nương, tổ mẫu và Hoa Nương ra ngoài.
Mấy người kia nào cam tâm, vừa lui vừa kêu lớn:
“Liễu phu nhân, chúng ta không phải người ngoài! Chúng ta là tổ mẫu và thẩm nương của Ngọc Nương mà! Là người một nhà cả đấy!”
“Liễu công tử, ngoài săn b.ắ.n ra thì Ngọc Nương chẳng biết gì hết, nàng ta sao bì được với ta? Ta làm thiếp cũng được, làm thông phòng cũng cam lòng!”
--------------------------------------------------