Người bạn đồng môn từng tặng hắn bánh Định Thắng – Chu Nam Hàn – cũng trúng tuyển.
Y ôm lấy Văn Bá:
“Văn huynh phải cảm tạ ta đấy, hộp bánh kia của ta quả nhiên linh nghiệm.”
Văn Bá cười:
“Đúng vậy, nhờ bánh của Nam Hàn huynh cả.”
Chúng ta vội vã về báo tin vui cho mẹ chồng và phụ thân. Mẹ chồng xúc động đến suýt ngất.
Phụ thân thì lấy ngay pháo hoa đã chuẩn bị sẵn, “đoàng đoàng” đốt suốt gần một canh giờ.
Ta giả vờ trách:
“Phụ thân đúng là phung phí quá.”
Ông trừng mắt:
“Phung phí gì mà phung phí? Để lũ nhiều chuyện kia mở to mắt ra xem, con rể ta bản lĩnh đến nhường nào.”
…
Cũng trong ngày đó, Hoa Nương trở dạ.
Lý phu nhân không gọi bà đỡ mà lại mời một mụ đồng, trong phòng sinh đốt bùa, khiến khói trắng mù mịt.
Và họ bắt Hoa Nương phải chờ đúng giờ lành do mụ đồng chỉ định mới được sinh, nói như vậy ắt sẽ sinh được quý tử.
Mẹ chồng nghe tin thì lắc đầu liên tục:
“Thật là hồ đồ, sinh con là chuyện có thể nhịn được sao?”
Khi đó tổ mẫu và thẩm nương cũng có mặt ở nhà họ Lý.
Vậy mà hai người ấy cũng hùa theo ý của Lý phu nhân, bắt Hoa Nương nhịn đau đợi đúng giờ mới sinh.
Thế là, một đứa bé vốn đang khỏe mạnh, bị ép c.h.ế.t trong bụng mẹ.
Lại là con gái.
Thân thể Hoa Nương cũng bị tổn hại nghiêm trọng, m.á.u dưới hạ thân chảy mãi không ngừng. Lang trung chẩn đoán rằng về sau nàng sẽ không thể sinh thêm con nữa.
Nàng khóc lóc van xin, vậy mà Lý phu nhân vẫn nhân lúc nàng còn đang ở cữ, đem bán đi.
Hoa nương tìm đến thẩm nương và Thủy Sinh cầu xin chuộc nàng về.
Một nữ nhân đang xuất huyết, thân thể suy nhược như nàng chẳng đáng bao nhiêu, chỉ cần hai lượng bạc là đủ chuộc.
Thế nhưng Thủy Sinh lại nói:
“Ngươi mắc cái bệnh dơ bẩn như vậy, nếu trở về nhà họ Thẩm sẽ ảnh hưởng đến vận khí của ta. Ngàn vạn lần không thể, ngươi nên đi thật xa thì hơn.”
Sau đó, nàng bị mụ tú bà bán cho một lão già mình đầy lở loét. Rồi chẳng bao lâu sau, nàng phát điên.
Một hôm, ta tình cờ gặp nàng.
Hoa nương tóc tai rối bù, áo quần rách rưới, thương tích đầy người.
Nàng ôm khư khư một bọc tã bẩn thỉu trong ngực, đã không còn nhớ ta là ai, chỉ ngơ ngẩn hát:
“Trăng cong cong sao lấp lánh, bé ngoan của mẫu thân ngủ đi nào…”
Khi ấy ta đã mang thai, lòng cũng mềm yếu hơn xưa.
Ta móc một thỏi bạc vụn, định đưa cho nàng. Nào ngờ nàng vạch lớp vải rách bọc tã ra, miệng lẩm bẩm:
“Con ta tè rồi. Con ta sau này nhất định sẽ thi đỗ trạng nguyên, giỏi hơn phu quân của ả tiện nhân kia.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ky-su-ngoc-nuong/chuong-16.html.]
Ta lại cất thỏi bạc ấy vào túi.
Ta không trách nàng mưu cầu vượt mặt ta và Văn Bá. Điều khiến ta giận, là đến nước ấy rồi mà nàng vẫn chẳng hề thấy hổ thẹn với đứa con gái đã c.h.ế.t oan, trong lòng vẫn chỉ khắc khoải mong cầu một đứa con trai.
Nàng để mặc bản thân sống trong ác mộng, chưa từng nghĩ đến tỉnh ngộ.
Một kẻ như thế, không xứng để ta phí bạc.
Thủy Sinh lại tham gia kỳ thi tú tài dưới ánh mắt kỳ vọng thiết tha của tổ mẫu và thẩm nương.
Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺
Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ
Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ
CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ
Hai người ấy còn thực hiện ba quỳ chín lạy, lên tận chùa Thanh Sơn để cầu nguyện.
Kết quả, chưa kịp bước qua trăm bậc đã không chịu nổi, cả hai cùng lăn lông lốc từ bậc cao ngã xuống.
Tổ mẫu liệt nửa người, thẩm nương què mất một chân.
Lần thi này, dĩ nhiên Thủy Sinh lại trượt, vẫn là thân phận đồng sinh như trước.
Hắn đem hết lỗi lầm đổ lên đầu tổ mẫu và thẩm nương:
“Chính vì hai người không thành tâm nên thần tiên mới trừng phạt ta.”
“Rõ ràng lần này ta nhất định sẽ đỗ.”
Tổ mẫu bệnh liệt giường, muốn hắn về thăm một lần, lại bị hắn lạnh lùng từ chối.
Bà đại tiện hay tiểu tiện đều không tự lo được, đành dựa vào thẩm nương chăm sóc.
Nhưng thẩm nương ngày xưa miệng ngọt như mía lùi, giờ mới lộ bộ mặt thật, mặc cho tổ mẫu nằm đó thối rữa đến sinh giòi, bà ta cũng chẳng thèm đoái hoài.
Tổ mẫu đau đớn, đêm đêm kêu rên, khiến cả xóm quanh đó mất ngủ.
Sau cùng, là phụ thân ta bỏ tiền mời người đến, mỗi ngày nấu một bữa, lau người một lần cho bà.
Nhưng chính ông cũng hiếm khi trở về.
Ông nói:
“Ta không muốn nhìn thấy bà ta, cũng chẳng muốn quản nữa. Giờ con rể ta đã đỗ tú tài, sau này biết đâu còn là trạng nguyên, ta không thể để bị liên lụy.”
Tổ mẫu trước khi qua đời, chỉ cầu xin được gặp phụ thân ta một lần.
Tổ mẫu nói:
“Ngũ lang, là lỗi của mẫu thân. Mẫu thân không nên thiên vị, con hãy tha thứ cho ta.”
Phụ thân lạnh lùng nhìn bà:
“Người thiên vị, đối xử tệ bạc với ta — những điều ấy ta nhịn được. Nhưng năm đó người lại lén giấu ta, đem Lựu Nương cùng Tiểu Kiều bán đi, chuyện đó mới thật không thể dung tha.”
Tổ mẫu rũ mắt xuống, nói khẽ:
“Là lỗi của mẫu thân…”
Phụ thân nghiến răng ken két:
“Quả nhiên là người… quả nhiên là các người.”
Thì ra, thê tử của phụ thân, cũng chính là vị mẫu thân và tỷ tỷ ta chưa từng gặp mặt, căn bản không phải bỏ trốn. Mà là nhân lúc phụ thân vào núi săn bắn, tổ mẫu đã đem cả hai mẹ con họ bán đi.
Khi ấy, Thủy Sinh sắp lên huyện học, nhưng trong nhà lại không có tiền nộp học phí. Ngay sau khi mẫu thân và tỷ tỷ mất tích không lâu, thẩm nương đã đưa Thủy Sinh lên huyện nhập học.
Phụ thân năm đó từng sinh nghi, từng chất vấn, nhưng tổ mẫu sống c.h.ế.t không chịu nhận, còn c.h.ử.i ngược phụ thân bất hiếu, lôi cả trưởng bối trong tộc ra ép buộc phụ thân phải im miệng.
Phụ thân sau đó ra ngoài tìm kiếm suốt ba năm, vẫn bặt vô âm tín, đành chấp nhận buông bỏ.
Nhưng nỗi oán hận này đã cắm rễ, khiến về sau phụ thân chẳng thể nào đối tốt với tổ mẫu và thẩm nương. Ngay cả lúc vào núi săn b.ắ.n cũng luôn mang ta theo bên người, không dám để ta ở nhà.
Đến nay tổ mẫu dầu cạn đèn tắt, phụ thân cuối cùng cũng moi được sự thật từ miệng bà ta.
--------------------------------------------------