Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

THANH THANH

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1

Trên con đường núi, bụi đất tung mù mịt.

Ta lật mình xuống ngựa, dang rộng hai tay, chắn trước một cỗ xe ngựa đang lao vun vút.

Chiếc xe bị ta chặn lại, khựng gấp.

Bạch mã hí vang, móng giẫm lên cát bụi tung mờ cả mắt ta.

Ta không dám chớp mắt, sợ chỉ một cái chớp thôi sẽ bỏ lỡ bất kỳ động tĩnh nào từ trong xe.

Xa phu bị con ngựa làm hoảng, suýt nữa ngã lăn xuống đất.

Vừa mới trấn an được con vật, hắn ta đã gào lên với ta:

“Chặn xe giữa đường núi, ngươi muốn c.h.ế.t à!”

Ta ngơ ngẩn cất lời xin lỗi, hít sâu một hơi rồi hướng vào trong xe lớn tiếng gọi:

“Phó Thời Diễn!”

Sắc mặt xa phu càng thêm khó coi:

“Ngươi không hiểu tiếng người sao? Còn dám gọi thẳng tên thiếu gia nhà ta…”

Lời còn chưa dứt, một bàn tay từ trong rèm vén ra, đặt lên vai hắn ta.

Người trong xe cúi đầu bước xuống, ngẩng mắt nhìn ta.

Khuôn mặt ấy… vẫn quen thuộc, nhưng ánh nhìn từng mang theo ý cười dịu dàng ngày nào, giờ chỉ còn lại sự chán ghét lạnh lẽo.

Tim ta thắt lại, nhưng vẫn cố gắng ngẩng đầu lên:

“Phó Thời Diễn, cuối cùng chàng cũng chịu gặp ta rồi?”

“Hôm trước nhớ lễ nghi, ta còn muốn nói chuyện tử tế với ngươi.”

Phó Thời Diễn nhảy xuống xe, từng bước từng bước tiến lại gần ta.

“Nhưng giờ xem ra, nói tử tế, e là ngươi chẳng hiểu được đâu.”

Lần đầu gặp lại hắn, mây mỏng che nửa bầu trời, sương sớm giăng khắp núi, thời gian như bị kéo dài vô tận.

Một cơn gió nhẹ thoảng qua, lá vàng rơi, lướt qua hàng mi hắn.

“Thẩm Lan Thanh.”

Hắn khẽ cau mày.

“Một nữ tử như ngươi, ngày ngày bám riết lấy ta, rốt cuộc có còn biết xấu hổ không?”

Dù từ nhỏ ta đã lăn lộn chốn phồn hoa, nghe đủ lời cay nghiệt, nhưng bị người mà ta từng để tâm nói ra những lời ấy, vẫn khiến cả lòng ta ngập tràn nhục nhã và tức giận.

Ta mím môi, nhìn thẳng vào mắt hắn:

“Ta không bám theo chàng, ta chỉ muốn chàng nhớ lại…”

“Lại muốn nói ta và ngươi từng thân mật thế nào sao?”

Phó Thời Diễn khẽ quát.

“Chuyện trước kia, ta thực không nhớ, nhưng không có nghĩa ta sẽ tin lời ngươi. Ta là mất trí, chứ đâu phải biến thành người khác. Ta thích kiểu nữ tử nào, ta còn không biết ư?”

Lời hắn như lưỡi dao, cắm sâu vào tim ta.

Ta vô thức siết c.h.ặ.t bàn tay, chạm phải thứ cấn cấn trong lòng bàn tay.

Nhớ ra mục đích tìm hắn, ta nhắm mắt, hít sâu rồi đưa ra một lọ sứ:

“Ta cầu được cho chàng loại t.h.u.ố.c mới, lần này…”

“Đủ rồi.”

Hắn không nhịn được cắt ngang lời ta.

“Lần này, ta nói rõ cho ngươi hiểu.”

“Thẩm Lan Thanh, quá khứ thế nào ta không biết, nhưng hiện giờ ta không thích ngươi, tương lai cũng sẽ không bao giờ thích ngươi.”

Giọng hắn lạnh lùng, xen lẫn chút ghê tởm, như thể đang nhìn thấy thứ dơ bẩn nào đó.

“Còn nữa…”

Chiếc lọ sứ lạnh buốt, nhưng không lạnh bằng lời hắn.

“Ngươi nói trong lòng ta có ngươi, vậy ta hỏi lại, nếu ta thực sự yêu ngươi đến c.h.ế.t đi sống lại như ngươi nói, thì vì sao ta lại quên ngươi?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thanh-thanh-mety/1.html.]

Phó Thời Diễn hơi cúi người xuống, trên mặt mang vài phần ác ý, ánh mắt hắn khóa c.h.ặ.t lấy ta:

“Vì sao ta lại chỉ quên mình ngươi?”

Ta choáng váng, bị hắn ép đến mức phải lùi lại một bước, nhưng bước hụt, suýt ngã về sau.

Phó Thời Diễn theo phản xạ, nắm lấy cánh tay ta.

Động tác vô thức ấy khiến cả hai cùng sững sờ.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Hắn thoáng ngạc nhiên, nhưng rất nhanh liền buông tay.

Lòng ta đắng ngắt, song hành động đó lại khiến ta dấy lên một tia hy vọng, như thể hắn vẫn chưa hoàn toàn…

“Phó ca ca.”

Đúng lúc ấy, một bàn tay trắng nõn vén rèm xe.

Ta ngẩn người, nhìn thấy một khuôn mặt thanh lệ.

Nữ tử trong xe có đôi mày mắt dịu dàng, giọng nói mềm mại như dòng nước tháng ba:

“Phó ca ca, có chuyện gì vậy?”

Trong đầu ta như có thứ gì đó nổ tung.

Uất ức trong lòng còn chưa tan, cơn giận đã lại dâng lên.

Ta nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay hắn:

“Phó Thời Diễn, chàng có người mới rồi?”

“Cái gì mà người mới, ngươi giữ sạch cái miệng mình đi.”

Phó Thời Diễn liếc thấy nụ cười nơi khóe môi nàng ta, ánh mắt hắn lập tức tối xuống.

“Thần Nhi xuất thân khuê các, khác hẳn loại dân giang hồ thô tục như ngươi.”

Dân giang hồ thô tục?

Ta sững lại, trong đầu hiện lên cảnh xưa, khi đám công tử quyền quý bên cạnh hắn từng dùng chính những lời này để nh.ụ.c m.ạ ta, hắn giận dữ vung nắm đấm, hét lên:

“Đám rác rưởi các ngươi có tư cách gì mà nói nàng?”

Rồi lao vào đ.á.n.h nhau.

Nhưng nay, người từng vì ta mà nổi giận, lại dùng giọng điệu khinh miệt ấy để châm chọc ta.

Ta bỗng thấy, họ đã không còn là cùng một người nữa.

Điều ta sợ nhất, cuối cùng cũng đã xảy ra.

Phó Thời Diễn… hình như, đã thật sự trở thành một người khác rồi.

2

Phó Thời Diễn hất mạnh tay ta ra, xoay người đi, thậm chí còn lộ rõ vẻ chán ghét khi lấy khăn ra lau chỗ vừa bị ta chạm vào.

Lau xong, hắn mới quay lại, nhẹ giọng hỏi nữ tử kia có phải vì buồn chán nên mới ra ngoài.

Hắn đưa tay vuốt gọn mấy sợi tóc rối bên thái dương nàng ta, từng cử động đều dịu dàng, chăm chút.

Chỉ có ta đứng yên tại chỗ, như rơi vào hầm băng, ngay cả lọ sứ trong tay cũng trở nên nực cười.

Ta vẫn luôn nghĩ, hắn chỉ là bị bệnh, chỉ là tạm thời quên mất ta.

Đặt mình vào vị trí hắn, nếu ta là người bị bệnh, ta cũng không mong người trong lòng sẽ bỏ rơi mình.

Ta vẫn nghĩ, nếu người mất trí nhớ là ta, ta hy vọng hắn sẽ tìm lại ta.

Chính vì thế, ta mới cố chấp không chịu buông.

Nhưng không phải vậy.

Hắn không phải chỉ quên, mà là đã đổi lòng.

Cho đến giờ phút này, ta mới thật sự nhận ra, hắn đã đổi lòng.

Sơn đạo yên ắng, giữa những lời thì thầm thân mật của hai người họ, bỗng vang lên một tiếng “choang” giòn tan.

Là tay ta buông lỏng, lọ sứ rơi xuống đất vỡ nát.

Thứ t.h.u.ố.c ta quỳ trong thung lũng ba ngày ba đêm, nhọc nhằn gom góp từng đồng bạc mà cầu được, giờ vương vãi khắp nền đất.

“Phó Thời Diễn.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
THANH THANH
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...