Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

THANH THANH

Chương 15

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phó Thời Diễn chọn cách né tránh, ta cũng cùng hắn trốn tránh.

Chúng ta đều nghĩ rằng, không nhìn thì sẽ không có, nhưng thật ra đâu phải như thế.

Ta và hắn vốn không cùng một con đường.

Ngón tay Phó Tuỳ Khanh, à không, là Phó Thời Diễn, khẽ cử động hai cái:

“Vì sao không nói gì?”

“Ngươi nói nàng ta là kẻ lừa đảo.”

Ta nghiêng đầu: “Khi nói câu ấy, ngữ khí của ngươi thật nhẹ nhõm.”

“Phó Thời Diễn, nếu nàng ta không phải kẻ lừa đảo thì sao? Nếu nàng ta thật sự là tiểu thư danh môn, lại cùng ngươi tình đầu ý hợp, thì liệu khi ngươi khôi phục ký ức, ngươi vẫn sẽ đến tìm ta, nói với ta rằng ngươi hối hận sao?”

“Ta…”

“Nếu ngươi đến, nghĩa là ngươi đã phụ nàng ta. Ta không nói đến trách nhiệm hay đạo nghĩa, mà nói về hiện thực.”

“Nếu nàng ta thật là con gái danh gia vọng tộc, ngươi muốn hối hôn, gia đình nàng ta và nhà ngươi đều sẽ không tha thứ. Ngươi thật sự chịu nổi áp lực đó để quay lại nói với ta những lời này sao?”

Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng hắn.

“Ta nghĩ, ta hiểu ngươi phần nào. Giờ ngươi có thể nói mình mất trí nhớ, nói ngươi bị lừa, nói tổn thương ngươi gây ra cho ta chỉ là vô tình, nói ngươi hối hận, nói ngươi cũng là nạn nhân.”

“Nhưng năm đó, khi ngươi nói muốn thành thân với nàng ta, hẳn cũng có đôi chút tình cảm, phải không? Thậm chí, việc ngươi theo Phó Tuỳ Khanh đến kinh thành cũng là vì muốn bàn chuyện hôn sự, để thể hiện thành ý.”

Ta có lẽ thật sự hơi say, nói dông dài mãi mà vẫn chẳng nắm được trọng tâm, phải nghĩ hồi lâu mới tiếp được lời:

“Nhưng vì sao ngươi thay lòng nhanh như vậy? Nhanh đến mức… triệt để như thế. Biết nàng ta là kẻ lừa đảo, ngươi lại chẳng buồn chút nào.”

Ta đặt tay lên n.g.ự.c, cảm thấy nơi ấy còn âm ẩm đau.

Ta nhớ về nửa năm hắn mất trí nhớ ấy, mỗi lần lời nói lạnh lùng, mỗi lần lẩn tránh, thậm chí đến khi cuối cùng, trước xe ngựa, hắn bảo trong lòng hắn đã có người khác.

Từng khoảnh khắc đó, ta đều đau lòng khôn tả.

“Phó Thời Diễn, ngươi thật sự từng thích nàng ta sao? Giờ ngươi thật sự còn thích ta không?”

Ta nhìn hắn, hoang mang vô cùng.

Ánh trăng sáng nhạt, soi lên khuôn mặt hắn, tái nhợt không còn chút huyết sắc.

Phó Thời Diễn nghẹn lời, không nói được gì.

Vì thế, ta khẽ nói tiếp:

“Khi ngươi mất trí nhớ mà động lòng với nàng ta, ta chỉ là một nữ nhân giang hồ bám víu không buông, chẳng ra gì. Còn khi ngươi đổi ý, nàng ta lại biến thành kẻ lừa đảo. Thế là ngươi trút bỏ gánh nặng, đường đường chính chính quay lại tìm ta.”

“Thật trùng hợp biết bao, khi ngươi đuổi ta đi, và khi ngươi biết chân tướng của nàng ta, cả hai lần ngươi đều cảm thấy… nhẹ nhõm, đúng không?”

“Ta không phải…”

“Nhưng giữa chúng ta, đã không thể nào nữa rồi.”

Người trước mắt ta sắc mặt đờ đẫn, trong đáy mắt thoáng hiện lên vài phần đau đớn không thể tin nổi.

Ta nhìn thẳng vào hắn:

“Lúc ta rời đi, ta đã nói rồi, ta sẽ không quay đầu lại.”

“Ngươi… nhưng rõ ràng ngươi… khi ấy mỗi ngày đều đến…”

“Ngươi cũng nói rồi, đó là khi ấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thanh-thanh-mety/15.html.]

Dù nói vậy nghe có vẻ như phản bội chính mình của quá khứ, nhưng khi ta nhìn hắn lúc này, trong lòng lại lặng như nước.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta mới nhận ra, với người trước mắt, ta đã không còn vương vấn, không yêu, cũng chẳng hận.

Có thể nói chuyện bình thản với hắn, chỉ là nể tình duyên xưa, hy vọng hắn cũng có thể buông tay như ta, để đôi bên yên ổn mà dứt.

Phó Thời Diễn loạng choạng lùi lại hai bước.

Ta đang định nói tiếp, thì trong phòng bỗng vang lên tiếng Tiểu sư đệ.

Phó Tuỳ Khanh say đến không đứng vững, miệng vẫn mơ hồ gọi “Sư tỷ”.

Nghe động tĩnh, y chỉ quấy vài tiếng rồi bị hạ nhân khuyên nằm xuống.

“Ngươi… có phải đang ở cùng Thất thúc không?”

Giọng Phó Thời Diễn rất nhỏ, ta nghe không rõ:

“Cái gì?”

Hắn im lặng không đáp.

Ta chờ một lát, thấy hắn vẫn không nói, bèn tiếp lời chưa dứt:

“Giờ nghĩ lại, chuyện quen biết giữa chúng ta vốn là tình cờ, hơn nữa gia cảnh cách biệt, xung đột không ngừng. Chỉ là khi ấy quá muốn ở bên ngươi nên ta mới bỏ qua điều đó.”

Trong nhận thức của ta, dù đối phương là quan lớn hay quý tộc, chỉ cần ta không nợ ai thì chẳng cần phải hạ mình với bất cứ người nào.

Nhưng Phó Thời Diễn chưa từng nghĩ như thế.

Có lẽ dùng cách lý giải theo lối suy nghĩ của hắn, mới có thể khiến hắn dễ chấp nhận hơn.

Ta còn đang cân nhắc lời, lại không ngờ Phó Thời Diễn nghiến răng nói ra một câu:

“Vậy ngươi với Phó Tuỳ Khanh… là hợp sao?”

Ta sững lại: “Liên quan gì đến hắn?”

“Phó gia là đại hộ cao môn, ngươi tưởng hắn sẽ ít băn khoăn hơn ta sao?”

Nghe thế, ta bất giác cau mày.

Ta biết, luôn biết rõ, Phó gia ở kinh thành, dù chỉ là chi thứ như Phó Thời Diễn, cũng là hạng người thường chẳng với tới nổi, huống hồ là tiểu công tử nhà chính Phó Tuỳ Khanh?

Nhớ lại những lần bị chèn ép khi ở bên Phó Thời Diễn, lòng ta dâng lên một cơn bực bội.

“Không liên quan đến ngươi.”

Không ngờ hắn càng kích động hơn:

“Tại sao ngươi không phản bác? Tại sao không nói là hai người không ở cùng nhau?”

Nhìn bộ dạng hắn lúc này, nắm tay ta siết c.h.ặ.t, chỉ muốn đ.ấ.m cho một cái.

Giây phút đó, ta bắt đầu hối hận vì đã nghĩ đến chuyện “nói cho rõ ràng, chia tay trong êm đẹp”.

Phó Thời Diễn này, từ trước tới nay có bao giờ chịu nghe ai nói đâu?

Nói không được thì khỏi nói, chẳng phải xong sao?

Ta cau mày:

“Nếu ngươi muốn cãi nhau thì đi tìm người khác. Ta đi đây.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
THANH THANH
Chương 15

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 15
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...