Chu Thiên Tâm cong môi cười thành tiếng: "Chị họ! Theo như chị nói là em muốn trả thù chị nên mới bày ra chuyện này. Vậy chị có thể cho em biết, rốt cuộc em và chị có thù oán sâu nặng đến mức nào lại khiến em có thể lấy cả gia tộc mình ra để đặt cược được không?"
"Tại vì...." Chu Thiên Ân nghẹn lời. Nếu bây giờ cô ta nói chuyện cô ta sai người tới gϊếŧ Chu Thiên Tâm, vậy thì cô ta có kết cục gì cô ta biết rất rõ.
"Chị họ. Tất cả mọi chuyện là chị làm sai. Bên ngoài chị đắc tội bao nhiêu người chị còn không biết sao? Cho nên đừng đem mấy chuyện này đổ lên đầu em. Huống hồ, em đây còn rất rộng lượng chuyện mọi người tổ chức một tang lễ rất hoành tráng dành cho em đó." Chu Thiên Tâm hừ lạnh. Sau đó quay sang cha Chu: "Cháu vừa mới trở về, còn chút mệt mỏi vậy cháu xin phép về trước ạ." Nói xong cô ta cũng cùng mẹ đi ra bên ngoài.
Chu Thiên Ân sau đó bị đưa về phòng. Cô ta đến hiện tại vẫn không hiểu vì sao mọi chuyện thành ra như vậy.
Bên này sau khi ra về Diệu An cũng không trở về nhà ngay mà đi tới một quán bar gần đó. Cô lắc ly rượu trong tay, khóe môi nở nụ cười cay đắng rồi uống cạn chén rượu.
Mạn Nhu từ bên ngoài đi vào thấy bộ dạng này của Diệu An không khỏi thở dài. Cô tiến đến cạnh Diệu An, đoạt lấy ly rượu trong tay cô nói: "An An, cậu đừng uống nữa, nãy giờ đã uống rất nhiều rồi."
"Nhu Nhi. Để tớ uống được không. Chỉ hôm nay mà thôi." Diệu An nhẹ giọng nói.
"Nhu Nhi, hôm nay tâm trạng tóe rất không tốt. Tớ biết rõ anh ấy có người trong lòng, nhưng vẫn không nhịn được hướng mắt về phía anh ấy. Tớ cũng biết làm vậy là không nên nhưng lại tự chủ không được. Tớ theo dõi anh ấy từ rất lâu rồi, nhưng lại không dám tới gần." Diệu An cười khổ nói.
"Cậu nói đền Tần thiếu sao." Mạn Nhu thấy bạn mình buồn rầu, không thể làm gì khác ngoài ngồi xuống tâm sự cùng Diệu An, cô thấp giọng dò hỏi.
Diệu An tròn mắt ngạc nhiên nhìn Mạn Nhu: "Sao cậu biết?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trong-sinh-toi-tro-thanh-trum/chuong-301.html.]
"Tớ có thể cảm nhận được. Mỗi lần nhìn thấy A Tinh cùng anh ấy, tâm trạng của cậu đều sẽ thay đổi. Dù biết hóa không lớn nhưng tớ vẫn nhìn ra được." Mạn Nhu thở dài.
"An An, tớ biết cậu đối với anh ấy là thứ tình cảm đó. Nhưng..." Mạn Nhu lên tiếng khuyên nhủ.
"Tớ biết trong lòng anh ấy trước giờ đều không có tớ. Gặp và chào hỏi chúng ta đều là vì chúng ta có quan hệ thân thiết với A Tinh. Cậu yên tâm, tớ không làm ra chuyện gì khác thường đâu. Chỉ là hôm nay biết được hai người họ...tớ mới nhịn không được muốn uống vài ly. Sau ngày hôm nay tớ sẽ triệt để cắt đứt đoạn tình cảm không nên có này."
Mạn Nhu lần đầu tiên thấy Diệu An mang bộ dáng khổ sở như vậy, trong lòng cùng buồn theo cô. Hai cô gái ngồi đó an ủi nhau, mãi đến lúc sau mới ra khỏi quán bar.
Chỉ là hai cô gái không hề biết đến, khi hai cô đứng lên thì một người đàn ông ngồi ở ghế đằng sau cũng nhìn sang. Người này chính là nhị thiếu của Tần gia, Tần Lâm. Khóe môi Tần Lâm cong lên. Quán bar này không phải quán bar nổi tiếng, theo lý hắn không thể có mặt ở đây. Nhưng hiện tại Tần Lâm cảm thấy hôm nay hắn đến đây, lại vô tình thu hoạch được rất nhiều chuyện bất ngờ.
Tần gia
"Con thật sự Mã Diệu An thích Tần Phong?" Ngu Tư Vũ không xác định hỏi lại.
"Thật sự, là con nghe thấy họ nói." Tần Lâm gật đầu nói.
"Nếu vậy thì có chuyện vui rồi đây." Ngu Tư Vũ cười cười.
"Mẹ sẽ đem tin này đến tai Quách Ngọc. Cô ta khắc tự có cách làm khiến chúng ta hài lòng."
Như Ngu Tư Vũ nói, ngày hôm sau Quách Ngọc đã nhận được tin tức này cô ta ngồi cưới trong phòng tới chảy cả nước mắt, hồi lâu sau mới dừng lại được. Đây là lần đầu tiên Quách Ngọc thấy có người thích Tần Phong lại hữu dụng như vậy. Để cô xem xem, hai người này rốt cuộc có thể tiếp tục làm bạn được nữa hay không!
--------------------------------------------------