"Nếu như vậy, chuyện trong tiệc cưới chính là do họ sắp xếp. Sao đến bây giờ con mới nói cho mẹ chuyện này chứ!"
"Mẹ, con không muốn đi ra nước ngoài đâu. Mẹ có thể xin cha cho con ở lại được không? Con ở lại đây cũng được, ở lại tòa biệt thự này cũng được. Chỉ cầu cha mẹ đừng đưa con ra nước ngoài. Nếu không, e rằng con cũng không còn cách nào trở về được nữa." Chu Thiên Ân lúc này bộ dáng nhếch nhác thảm hại, làm gì còn dáng vẻ cao ngạo như ngày thường chứ.
"Không được..." Mẹ Chu ngẫm nghĩ một hồi rốt cuộc cũng lên tiếng.
"Mẹ..." Chu Thiên Ân thấy mẹ mình nói vậy, hai mắt mở lớn như không thể tin.
"Con bình tĩnh lại nghe mẹ nói đã. Nếu con ở lại trong nước, vậy sẽ còn nguy hiểm hơn. Con quên là bên cạnh Triệu Diễm Tinh còn có Tần thiếu à. Con sai người đ.â.m bạn cô ta như vậy, Triệu Diễm Tinh không phải người dễ dàng bỏ qua, huống hồ còn có Tần thiếu bên cạnh giúp sức. Nếu con ở lại, e rằng họ sẽ dễ dàng hành động hơn. Ra nước ngoài vẫn phải ra, nhưng thời gian và địa điểm chúng ta sẽ thay đổi." Sau khi suy nghĩ mẹ Chu rốt cuộc đưa ra chủ ý này. Nếu để con gái ở lại trong nước, chắc chắn con gái sẽ không thể quanh minh chính đại trở về nhà. Chỉ có thể bị nhốt trong biệt thự này hay đưa ra ngoại ô, như vậy càng tạo điều kiện cho bên Triệu Diễm Tinh.
Chu Thiên Ân sau khi nghe mẹ nói cũng từ từ bình tĩnh lại. Mẹ nói không sai, nếu bây giờ cô ở lại trong nước vậy chẳng khác nào tự đào hố chôn mình. Cô ta nín khóc nhìn mẹ mình nói: "Vậy hiện tại chúng ta nên làm thế nào ạ?"
"Ngày mai mẹ sẽ tìm một người có dáng dấp giống với con tới. Con cùng cô ta hoán đổi, rồi mẹ sẽ chuyển chuyến bay của con lùi xuống 1 giờ. Ngày kia cô gái đó sẽ đóng giả con đi ra nước ngoài trước. Chỉ cần bịt kín mặt, chắc chắn sẽ không có ai nhận ra con. Bên hãng hàng không mẹ tự khắc có cách khiến con thông qua. Địa điểm có lẽ sẽ phải chuyển tới nơi khác." Mẹ Chu bình tĩnh nắm tay con gái nói.
Chu Thiên Ân gật đầu, lại rơi nước mắt nói: "Vâng."
Hôm sau, Trình Tuyết đã có mặt tại Ellie cùng Diễm Tinh phác thảo bộ trang phục lên giấy. Hai cô gái làm việc đến tận chiều tối mới xong bộ trang phục. Bộ trang phục này được làm theo kiểu đầm đuôi cá lệch một bên, màu chủ đạo là màu vàng và màu đỏ. Phần n.g.ự.c và ngang eo được đính đá quý màu vàng và đỏ. Trên bộ trang phục được viền và tạo hình giống chim phượng hoàng. Tà váy sau từ bắp chân trở xuống được gắn lông vũ màu đỏ, điểm xuyết một ít phần lông vàng. Trình Tuyết sau khi nhìn bản phác thảo này không khỏi cảm thán. Làm việc với tiểu thư, hiệu quả rất cao. Chiếc vày như vậy mà bên khách hàng còn chê, cô chắc chắn sẽ cầm d.a.o đi c.h.é.m người đó!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trong-sinh-toi-tro-thanh-trum/chuong-306.html.]
Sau khi hoàn thành, Diễm Tinh để Trình Tuyết cầm bản phác thảo trở về đưa cho Vy Vân để Vy Vân gửi cho bên khách hàng xem qua. Diễm Tinh cả tối hôm qua nghĩ tới bộ trang phục này, ngủ không đủ giấc. Hôm nay cô làm việc cả ngày, trưa cũng chỉ ăn một chút bánh ngọt lót dạ. Hiện tại cả người mệt tới mức cái gì cũng không muốn làm. Cô nằm rạp trên ghế sofa trong phòng, chẳng mấy chốc đã ngủ quên mất.
Trong lúc mơ màng, cô cảm giác được người mình được nâng lên. Một vòng ôm vững chắc bao bọc lấy cả người cô. Diễm Tinh hé mắt, nhìn thấy người đang ôm mình là ai thì cười nhẹ, lại tiếp tục đi vào giấc ngủ.
Tần Phong vốn muốn tới đón cô đi ăn. Nhưng khi gọi điện cho cô lại không thấy cô nghe mà người nghe là Tiểu Mỹ. Biết được cô làm việc cả ngày mệt mỏi nên hắn mới lên văn phòng của cô ôm cô về.
Nhìn cô vợ nhỏ ngủ say trong lòng, Tần Phong nhu hòa cười, hôn lên trán cô một cái. Đem cả người Diễm Tinh bao bọc lại rồi đưa cô về nhà.
"Tinh Nhi, dậy ăn tối rồi tiếp tục ngủ." Diễm Tinh đang ngủ thì có một giọng nói vang lên bên tai. Nhưng cô căn bản rất buồn ngủ theo bản năng ôm lấy người trước mặt lẩm bẩm nói: "Phong, em chỉ muốn ngủ."
Tần Phong thấy cô ôm cổ mình, miệng còn ậm ừ mấy tiếng. Máu nóng trong người lại dồn lên, Tần Phong thở dài, đem cô gái quấn người hắn như con bạch tuộc ra. Nhắm đúng đôi môi anh đào đang hé mở kia của cô hôn xuống. Diễm Tinh bị hôn đến tỉnh ngủ.
Lúc ý thức quay về, cô nhìn Tần Phong ai oán, vì vừa ngủ dậy mà giọng nói ngái ngủ rất giống nũng nịu: "Anh đáng ghét, lần nào cũng là chiêu này!"
"Anh gọi em không chịu dậy, chỉ có thể dùng chiêu này." Tần Phong cười nhẹ, hôn phớt lên môi cô một cái nữa rồi nói.
"Trưa nay em ăn ít, hiện tại dậy ăn tối xong lại ngủ tiếp." Tần Phong cũng chẳng đợi cô đồng ý đã đem người Diễm Tinh bế lên, đưa cô xuống phòng ăn.
--------------------------------------------------