Tần Phong nhếch khóe môi, đôi mắt đen hiện tại đã bị bao phủ bởi một tầng lãnh ý.
"Tra ra được ai đứng đằng sau chưa?"
"Thưa lão đại, hắn nói rằng ngày đó có một người đàn ông ngoại quốc tới thuê hắn điều tra về chủ mẫu. Theo thông tin tôi thu thập được, người đã thuê hắn là Beliar ạ!" Devil đứng đằng sau Tần Phong nói. Jason cũng vừa mới từ nhà chính Tần gia quay về.
"Hóa ra là Mục Sâm!" Tần Phong nhếch môi, đôi con ngươi đã sâu đến cực điểm. Hắn nhìn người đàn ông đang quỳ dưới đất giống người c.h.ế.t lãnh đạm nói: "Đem hai tay hắn chặt đi. Rồi quăng tới chỗ của Dạ Hàn!" Dám theo dõi cô gái nhỏ của hắn, gan đúng là lớn hơn trời!
Tần Phong từ trên ghế đứng dậy cũng không thèm nhìn người đàn ông kia một cái, lúc chân hắn chuẩn bị bước đi một tiếng hét tê tâm liệt phế chui vào tai hắn: "Aaaa, TRIỆU DIỄM TINH! Cô sẽ không được c.h.ế.t tử tế đâu!"
Jason nghe thấy tiếng hét này cả người giật bắt, quay sang nhìn thiếu gia nhà mình. Quả nhiên thấy mặt Tần Phong đã đen một mảng, khí lạnh trên người tỏa ra ngày càng nồng đậm.
Tốt, tốt lắm, một người rồi lại một người đều đánh chủ ý lên người Tinh Nhi của hắn!
Tần Phong gằn giọng: "Cắt lưỡi! Nếu cô ta đã muốn, vậy thì cho cô ta biết thế nào là c.h.ế.t không tử tế!"
"Vâng!" Jason đằng sau bị bá khí trên người Tần Phong ép tới cả thân đổ mồ hôi lạnh, nhanh chóng chấp hành mệnh lệnh.
Diễm Tinh lúc này đã ngồi ở dưới phòng khách xem lịch trình ngày mai của cô, dì Trần nói Tần Phong còn có việc bảo cô ăn tối trước nhưng cô muốn đợi hắn cùng ăn. Thời gian hai người bên nhau không được bao nhiêu, chỉ có mỗi buổi tối, nếu cô còn ăn trước nữa thì thật không hay.
Diễm Tinh vừa nghĩ tới hắn thì tiếng xe ô tô bên ngoài vang lên. Thấy hắn đã vậy về, Diễm Tinh ngay cả điện thoại cũng quẳng ở sofa, đúng dậy ra cửa đón hắn. Tần Phong nãy giờ vẫn một thân khí lạnh, hắn xuống xe lại thấy một bóng dáng xinh đẹp đang đứng trước cửa cười vẫy tay với hắn, ngọt ngào gọi: "Phong ca ca, anh về rồi!"
Thấy cô vợ nhỏ, khí lạnh trên người Tần Phong tan đi không ít. Hắn sải bước đến bên cạnh cô, nhẹ giọng trách cứ: "Lạnh như vậy sao em lại ra ngoài rồi. Bụng còn khó chịu hay không?" Sau đó hắn kéo tay cô vào trong nhà.
"Em nghe thấy tiếng xe mới ra, không lạnh đâu, anh yên tâm." Diễm Tinh cười nhìn hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trong-sinh-toi-tro-thanh-trum/chuong-313.html.]
Tần Phong đưa cô vào trong nhà, xác định cô thật sự không bị lạnh mới buông cô ra: "Anh lên thay đồ rồi xuống ăn tối với em."
Diễm Tinh gật đầu. Ở với Tần Phong một thời gian, cô cũng hiểu được cách hành xử của hắn. Bình thường nếu hắn về, hắn sẽ dính chặt cô không buông. Nhưng lần này đến ôm cũng không ôm mà chỉ cầm tay cô vào nhà xong lại cách xa, vậy chỉ có thể là Tần Phong vừa từ lâu đài cổ trở về. Mỗi lần từ đó về hắn đều tắm rửa cẩn thận sau đó mới ôm cô. Diễm Tinh có lần nói hắn không cần phải cẩn thận như vậy, nhưng Tần Phong lại bảo rằng không muốn mấy thứ dơ bẩn đó dính vào cô nên cô cũng hết cách.
Diễm Tinh lại quay trở về ghế sofa ngồi đợi hắn. Bụng cô hiện tại chỉ còn hơi đau một chút, về cơ bản đã bình thường trở lại rồi.
30 phút sau Tần Phong mới từ trên nhà đi xuống, ánh mắt nhìn cô nóng rực. Khi cô ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt này của hắn, trong lòng cô hơi hoảng hốt. Còn chưa kịp phản ứng thì cả người đã được Tần Phong nhấc lên, đem cô ôm trong ngực. Diễm Tinh cảm nhận được hôm nay Tần Phong có hơi khác thường, cô áp mặt vào n.g.ự.c hắn, ngập ngừng một chút mới nói: "Hôm nay có chuyện gì ạ?"
Tần Phong cúi đầu, nhìn vào đôi mắt đen trắng rõ ràng của cô. Những lời nói kia lại một lần nữa vang lên trong đầu hắn. Tần Phong lần đầu tiên cảm thấy hoảng hốt hắn cúi đầu trằn trọc hôn lên môi cô gái nhỏ. Giống như muốn dùng cách này áp chế đi xúc động trong lòng. Tinh Nhi của hắn sẽ không gặp chuyện gì hết, cô phải ở bên cạnh hắn.
Diễm Tinh bị hắn hôn tới khó thở, sóng mắt cô lưu chuyển sáng ngời nhìn hắn.
Tần Phong cười nhẹ hôn nhe đuôi mắt cô: "Chốc nữa sẽ nói cho em, hiện tại ăn tối đã."
"Vâng." Diễm Tinh cũng không vội, để hắn bế cô vào phòng ăn.
Ở đây Diễm Tinh nhận ra cô hầu gái hôm qua. Cô ấy đang dọn đồ ăn lên bàn. Trên ngón tay nõn được băng bằng băng keo cá nhân. Nhìn vào thật khiến cho người ta cảm thầy thương xót. Trên khuôn mặt được trang điểm một lớp phấn son nhẹ nhàng. Lần này đầu óc cô tỉnh táo, có thể nhìn ra được một chút vấn đề.
Diễm Tinh liếc sang người đàn ông đang ôm mình, cô bĩu môi thở dài một tiếng. Đúng là hồng nhan họa thủy mà! Ở bên ngoài có một Quách Ngọc, hiện tại ở nhà cũng xuất hiện một vị nữa. Cô đúng là cô vợ số khổ mà.
Tần Phong thấy cô giây trước còn đang vui vẻ, giây sau đã mất hứng không khỏi lo lắng. Sợ rằng thân thể cô vẫn chưa khỏe hẳn: "Sao vậy? Có phải bụng em lại đau rồi?"
Diễm Tinh nghe vậy liếc hắn một cái, quay đầu ăn cơm không nói chuyện với hắn nữa. Tần Phong đột nhiên bị vợ ghét bỏ, hắn âm thầm nhớ lại xem vừa rồi có làm gì khiến cô tức giận không. Nhưng nghĩ thế nào cũng không ra, hắn lại ngồi dịch vào chỗ cô nhẹ giọng nói: "Sao vậy?"
Diễm Tinh chớp mắt, suy nghĩ trong đầu xoay chuyển, cô cười nhẹ làm vẻ mặt hơi ngượng ngùng nói: "Anh ăn cơm đàng hoàng đi, vẫn còn có người trong này đó."
Lúc này Tần Phong mới nhận ra trong phòng ăn còn một người nữa. Hắn nhíu mày nhìn cô hầu gái kia, giọng nói không kiên nhẫn: "Cô còn đứng đấy làm gì?"
Cô hầu gái bị ánh mắt lạnh lùng của Tần Phong quét tới. Lông tơ dựng lên, nhanh chóng cúi đầu xin lỗi rồi lùi ra ngoài. Thiếu gia sao lại đáng sợ như vậy chứ!
--------------------------------------------------