Nghĩ tới đây, cô ta liền đi tới phòng của chị gái mình, Quách Hân.
Quách Hân là một cô gái xinh đẹp, khí chất cao quý tao nhã. Lúc nào cũng là bộ dáng trầm tĩnh, ổn trọng.
"Chị!" Quách Ngọc cười nói với Quách Hân.
"Sao vậy?" Quách Hân thấy em gái tới thì dừng lại công việc trong tay, ngẩng đầu lên hỏi.
"Không có gì ạ. Em chỉ muốn đến hỏi cái người đắc tội em, chị đã xử lý cô ta chưa?" Quách Ngọc ngồi xuống ghế nâng môi nói.
"Chưa." Quách Hân lạnh nhạt trả lời.
"Vậy chị giao cô ta cho em đi. Em có chuyện cần đến cô ta."
"Được."
Chu Thiên Ân từ sau chuyện lễ cưới liền bị cấm tại một căn biệt thự nhỏ ngoại thành của Chu gia.
Lúc này Chu Thiên Tâm đang đứng bên ngoài căn biệt thự phủ đầy bụi bặm. Trong lòng không khỏi cười lạnh. Ngày trước, khi Chu Thiên Ân phát hiện ra cô cùng Thẩm Tử Mặc có tư tình, sau đó cô cũng bị nhốt ở nơi này. Rồi chưa đến mấy ngày liền bị đuổi ra nước ngoài, và suýt chút nữa bị Chu Thiên Ân hại chết.
Tuy nơi đây gọi là biệt thự, nhưng giống như một l*иg giam. Trong đó căn bạn mọi thứ đều sơ sài. Không có kẻ hầu người hạ, cũng chẳng được quét dọn thường xuyên. Một người luôn sống trong nhung lụa như Chu Thiên Ân sao có thể chịu nổi đây. Chu Thiên Tâm bật cười, cô muốn. Chu Thiên Ân nếm trải hết tất cả những gì mà cô đã phải trải qua, tất cả!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trong-sinh-toi-tro-thanh-trum/chuong-302.html.]
Chu Thiên Tâm nhếch môi đi vào bên trong căn biệt thự. Vào đến phòng khách, thấy Chu Thiên Ân đang sững sờ ngồi nơi đó, mắt không có chút tiêu cự nào. Trên người cô ta mặc một chiếc váy cũ, tóc cũng không thèm chải nhìn vô cùng nhếch nhác.
"Chị Ân Ân, sao lại buồn như vậy? Có gì có thể nói với em, em sẵn sàng giúp chị!" Chu Thiên Tâm cười nhẹ đi tới.
Chu Thiên Ân lúc này mới có phản ứng, cô ta nhếch môi cười mỉa một tiếng, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Chu Thiên Tâm. Nếu như ánh mắt có thể gϊếŧ c.h.ế.t người, lúc này e rằng có lẽ Chu Thiên Tâm đã sớm không còn nữa.
"Không cần phải giả bộ. Là mày làm đúng không? Mày muốn trả thù tao vì tao đẩy mày ra nước ngoài cho nên mày mới bày ra trò này!" Chu Thân Ân gằn giọng.
"Chị Ân Ân, chị có phải đã quên gì rồi không? Vậy để em nhắc lại cho chị nhớ nhé. Nếu như không có sự kiện em rơi xuống vực kia, thì em cũng sẽ không về đây như vậy. Cho nên em sao có thể ghét chị được, ngược lại em phải cảm ơn chị mới đúng." Chu Thiên Tâm đi tới trước mặt Chu Thiên Ân, bộ dáng cao ngạo nhìn cô ta.
"Mày đã biết chuyện đó? Ha, cho nên mới lập ra kế hoạch này trả thù tao! Chu Thiên Tâm....tao ân hận vì khi đó đã không gϊếŧ c.h.ế.t mày, mày..." Chu Thiên Ân tức giận rống lên, nhưng còn chưa nói hết câu đã bị Chu Thiên Tâm ngăn lại: "Chính vì tôi chưa chết, cho nên chị bây giờ mới như vậy!"
Chu Thiên Tâm nhìn vào đôi mắt đang chứa đầy lửa giận kia thản nhiên nói.
"Có điều, tôi cần phải đính chính lại một chuyện. Những chuyện trong lễ cưới của chị tôi không phải người làm, nhưng tôi đều biết hết. Chị không nhớ rằng mình đã đắc tội đến ai hay sao? Hahaha." Chu Thiên Tâm cười lớn.
"Mày nói vậy là có ý gì!" Chu Thiên Ân nghe vậy hơi ngây người, trong đầu bỗng nhiên xuất hiện một bóng hình, cô ta cắn răng nói.
"Chị nhớ lại xem, chị từng hại ai suýt chết?" Chu Thiên Tâm thấy Chu Thiên Ân đã nghĩ ra gì đó, không ngại đổ thêm chút dầu vào lửa.
"Họ cũng chính là người đã cứu tôi ra khỏi cái bẫy của chị. Và cũng là người đem những bằng chứng chị là người đứng sau việc tôi suýt c.h.ế.t tung ra bên ngoài."
"Sắp tới chị sẽ phải ra nước ngoài, không thể trở về, giống như tôi lúc trước vậy. À quên không nói, vì tôi cùng họ có mối quan hệ khá tốt, cho nên Chu gia không gặp vấn đề gì. Hiện tại, tôi sẽ thay chị tiếp quản vị trí phó giám đốc. Chị Ân Ân, mong rằng chị sẽ có thể ra nước ngoài một cách suôn sẻ." Chu Thiên Tâm khinh miệt nhìn Chu Thiên Ân một cái sau đó đi ra ngoài. Không quan tâm đến người đằng sau sắc mặt đã trắng bệch, tay chân run rẩy ngã sấp xuống.
--------------------------------------------------