Dì Trần đã sớm đợi hai người ở bên dưới. Nhìn thấy Tần Phong ôm Diễm Tinh xuống nhà, dì Trần cười nhẹ, cũng tự giác đi xuống để hai người họ được tự nhiên. Thật ra người không được tự nhiên chỉ có một mình A Tinh, còn về Tần Phong, hắn căn bản không quan tâm tới ánh mắt của người khác. Bà còn nhớ lần đầu tiên Tần Phong bế Diễm Tinh xuống nhà, còn dỗ dành cô ăn cơm, mắt người làm xung quanh suýt nữa rơi hết. Cũng vì như thế nên Diễm Tinh lại càng ngượng ngùng. Vì vậy sau ngày hôm đó, Tần Phong hạ lệnh không cho phép ai vào quấy rầy hai người họ khi ăn cơm.
Diễm Tinh được Tần Phong bế vào phòng ăn. Lúc này cơn buồn ngủ của cô đã lập tức bay sạch, nhìn đồ ăn ngon trên bàn bắt đầu động đũa. Cả ngày hôm nay cô chỉ có mấy miếng bánh trong bụng, hiện tại thấy đồ ăn, bụng đã bắt đầu lên tiếng.
Tần Phong ngồi bên cạnh thấy cô ăn cơm, dù động tác tao nhã nhưng lại rất nhanh, hắn hơi nhíu mày. Rốt cuộc là bận đến mức nào lại bị đói thành như vậy.
"Tinh Nhi, lần sau đừng bỏ bữa." Tần Phong lấy một miếng thịt cua gắp đến bên miệng cô, đau lòng nói.
Diễm Tinh ăn miếng thịt trên đũa hắn, cười nhẹ: "Vâng."
Ăn uống xong xuôi rốt cuộc Diễm Tinh cũng khôi phục lại tinh lực. Cô cùng Tần Phong ra phòng khách ngồi nghỉ ngơi.
Tần Phong một tay ôm eo cô nói: "Hôm nay, Chu phu nhân dẫn theo một cô gái tới biệt thự Chu Thiên Ân đang ở."
"À." Diễm Tinh cong môi, à một tiếng sau đó nói tiếp: "Vậy chúng ta cứ để cho họ hoàn thành mong muốn, anh thấy sao?"
"Được." Tần Phong áp trán mình vào trán cô, cười sủng nịnh nói. Chỉ cần cô muốn, hắn đều có thể đáp ứng.
"Phong ca ca, cảm ơn anh." Diễm Tinh mỉm cười, ôm mặt Tần Phong hôn một cái lên má hắn. Tần Phong đối với cô thật sự rất rất tốt!
"Cảm ơn như vậy, có phải chưa đủ thành ý hay không?" Tần Phong cười gian, nhìn thẳng vào mắt cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trong-sinh-toi-tro-thanh-trum/chuong-307.html.]
Diễm Tinh ở cùng hắn đã lâu, sao có thể không biết hắn nghĩ gì. Nét mặt cô hơi thay đổi sau đó cười cười nói: "Vậy anh muốn thế nào?"
"Em không rõ sao?" Tần Phong nghe cô nói vậy, khóe môi cong lên hôn Diễm Tinh một cái, khàn giọng nói. Tay hắn vuốt ve đôi môi non mềm, hơi dùng sức ấn xuồng.
Diễm Tinh chớp chớp mắt nói: "Vậy, phải đợi em tắm xong đã." Bộ dáng lúc này của cô phải nói là vô cùng quyến rũ.
Gân xanh trên trán Tần Phong nhảy lên: "Anh giúp em!"
"Không, hôm nay em muốn tự tắm. Anh ở bên ngoài đợi em đi." Nói xong, chưa đợi Tần Phong nói thêm cô đã chạy lên phòng.
Tần Phong bật cười, nhìn cô vợ nhỏ lớn gan trêu chọc hắn nhưng tai cô lại bán đứng cô, đã ửng đỏ một mảng rồi. Tần Phong tao nhã đứng dậy, từng bước đi lên phòng.
Lúc sau, khi Diễm Tinh đã ra bên ngoài, đầu tóc cô đã được sấy khô. Trên người cô mặc chiếc áo sơ mi đen của Tần Phong. Da thịt trắng nõn mịn màng sau lớp áo đen càng nhìn càng mê người. Tần Phong nhìn cô không chớp mắt, đây là lần đầu tiên cô vợ nhỏ chủ động lấy lòng hắn như vậy.
Diễm Tinh cười nhẹ đi đến bên giường, hạ người xuống, cả người cô nằm trên người Tần Phong. Bàn tay nhỏ bé học theo động tác của Tần Phong vẫn thường làm, đốt lửa trên người hắn. Đôi môi nhỏ nhắn non mềm chạm nhẹ vào môi Tần Phong, rồi vòng đến tai hắn thổi khí: "Phong...em cảm ơn như thế này...thành ý đã đủ chưa?"
Giọng nói của cô lúc này mang theo dụ hoặc cùng tình ý, làm cho lý trí của Tần Phong gần như không còn. Hắn túm lấy gáy cô đem mặt cô đối diện với mình, đôi mắt tràn đầy du͙© vọиɠ nhìn cô vợ nhỏ, khàn đυ.c nói: "Rất tốt." Nói xong hắn cũng nhanh chóng phủ lấy đôi môi kia. Tay Tần Phong cũng gấp gáp lướt vào trong chiếc áo sơ mi vốn vì động tác của Diễm Tinh mà bị xê dịch lên bắp đùi mềm mại. Không khí trong căn phòng ngày càng nóng. Nhưng động tác của Tần Phong bỗng nhiên bị Diễm Tinh chặn lại.
Cô ngẩng đầu lên, hơi thở có chút gấp gáp cười gượng hai tiếng, bất đắc dĩ nói: "Phong...em hôm nay bà dì đến thăm, cho nên không thể làm anh hoàn toàn vừa ý được rồi." Nói xong, cô không để ý đến sắc mặt cứng ngắc của Tần Phong mà nhổm người dậy, chạy mất. Tần Phong ngây người nhìn cô gái vừa rồi còn đang chọc ghẹo hắn, hiện tại chạy rồi, hai mắt hắn đỏ rực, bật cười thành tiếng. Tốt lắm, cô gái này học được cách giở trò vô lại rồi, còn là dùng trên người hắn.
Tần Phong ngồi thẳng người dậy, khóe miệng nhếch lên, đúng lúc này điện thoại của hắn vang lên. Là tin nhắn của Diễm Tinh gửi tới: "Hôm nay thân thể em không tiện. Em sẽ ngủ ở phòng cho khách. Ngủ ngon nha, yêu anh!" Đằng sau tin nhắn còn kèm theo mấy hình trái tim màu đỏ rất to.
Khóe môi Tần Phong giật giật. Khoảng 2 phút sau hắn từ giường đứng lên, chỗ quần áo bị Diễm Tinh kéo đến xộc xệch được chỉnh trang lại, rồi Tần Phong thản nhiên đi ra khỏi phòng. Từng bước chân nhẹ nhàng tiến đến căn phòng dành cho khách mà Diễm Tinh đang trốn.
--------------------------------------------------