Ngày hôm sau, Diễm Tinh đến Ellie một chuyến vì chuyện đơn hàng kia.
Lúc này 3 người Vy Vân, Vy Hân và Trình Tuyết đều đã có mặt.
"Chúng ta nói về đơn đặt hàng này đi." Diễm Tinh thấy mọi người đã tập hợp đầy đủ, cũng không vòng vo mà vào thẳng vấn đề chính.
"Đơn đặt hàng lần này yêu cầu không quá khó nhưng thời gian rất gấp. Vậy mọi người có ý kiến gì không?" Diễm Tinh ngồi trên ghế, nhìn 3 người đang ngồi ở dưới hỏi.
"Tiểu thư, tôi có cảm giác người đặt đơn hàng này mục đích không đơn thuần. Có khả năng là bên đối thủ cạnh tranh." Vy Vân nghiêm túc nói.
"Em cũng nghĩ tới khả năng này. Nhưng chúng ta không thể bỏ đơn hàng này. Nếu là do bên đối thủ cạnh tranh đưa tới, vậy nếu không làm họ sẽ có rất nhiều cách gây lên sóng gió. Em không thích phiền phức. Còn nếu thật sự chỉ là đơn đặt hàng đơn thuần, chúng ta cũng không nên bỏ lỡ. Hiện tại danh tiếng của Ellie đang trên đà phát triển, chúng ta cũng cần xây dựng thêm lòng tin đối với khách hàng." Diễm Tinh gật đầu nói.
"Vâng." Ba người đồng thanh đáp.
"Vậy bộ trang phục này chúng ta nhận, nhưng cần cần phải hỗ trợ lẫn nhau. Mọi người có ý kiến gì không?" Diễm Tinh hỏi.
"Theo tôi thấy, Trình Tuyết có nhiều ý tưởng độc đáo, vậy hay là để cô ấy cùng tiểu thư phụ trách chính đơn đặt hàng lần này. Còn tôi và Vy Hân, sẽ phụ trách vải vóc đá quý trang trí và phụ tiểu thư cùng Trình Tuyết. Tôi nghĩ nếu như vậy chúng ta có thể hoàn thành đúng hạn." Vy Vân ngẫm nghĩ một chút rồi lên tiếng.
Diễm Tinh gật đầu: "Chị Hân Hân, chị Tiểu Tuyết, hai chị có ý gì khác không?"
"Dạ, chúng tôi không có." Vy Hân và Trình Tuyết trả lời.
"Được, vậy chúng ta sẽ làm theo kế hoạch này của chị Vy Vân. Vậy từ ngày mai, Tiểu Tuyết, chị đến Hạo Tinh cùng em bàn ý tưởng về bộ trang phục. Nội trong ngày mai bắt buộc phải phác thảo được bộ trang phục rồi đưa cho bên khách hàng xem xét. À, trong quá trình chế tác ra bộ trang phục này, tất cả mọi việc đều phải được ghi hình lại, một khâu cũng không được bỏ sót." Diễm Tinh nói.
"Vâng, tiểu thư." Ba người Vy Vân đồng thanh đáp. Họ hiểu được cách làm này của tiểu thư. Chỉ cần quay lại toàn bộ quá trình thiết kế và chế tác, dù cho bộ trang phục này là bên đối thủ cạnh tranh đưa tới cũng sẽ không sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trong-sinh-toi-tro-thanh-trum/chuong-305.html.]
Trong căn phòng có tông màu đen làm chủ đạo.
"Thiếu gia, bên Ellie đã nhận lấy đơn đặt hàng này rồi ạ."
"Tốt lắm. Tôi cũng muốn xem xem, rốt cuộc người con gái có thể lọt được vào mắt Tần Phong có bao nhiêu bản lĩnh." Người đàn ông ngồi ngược sáng, không nhìn rõ được gương mặt. Chỉ thấy người đó từ từ cong môi lên một nụ cười c.h.ế.t chóc.
Từ đám cưới của Chu Thiên Ân tới thời điểm hiện tại đã là 5 ngày. Cô ta bị nhốt trong căn biệt thự kia, một bước cũng không được ra ngoài. Hai hôm nữa sẽ là ngày cô ta phải đi ra nước ngoài.
Chu Thiên Ân vẫn nhớ như in lời nói của Chu Thiên Tâm hôm đó. Cô ta nói rằng chúc cô có thể bình an mà ra nước ngoài. Chu Thiên Ân trong lòng dâng lên một nỗi sợ vô hình. Mẹ Chu tới thấy con gái tinh thần hoảng loạn thì rất buồn. Nhưng cũng không còn cách nào khác, bà chỉ có thể tiến lên khuyên nhủ Chu Thiên Ân: "Ân Ân, con cố gắng ra nước ngoài mấy năm. Đợi chuyện bên này lắng xuống, mẹ sẽ tìm cách đưa con trở về. Cha con nói vậy thôi nhưng trong lòng vẫn thương con lắm, sắp xếp cho con người ở bên đó đều là chọn những người tốt nhất."
"Mẹ...con có thể không đi không? Mẹ, mẹ giúp con được không, con sợ!" Chu Thiên Ân ôm lấy mẹ mình gào khóc.
"Yên tâm, mẹ sẽ sang đó thăm con thường xuyên. Con lánh mặt ở đây, đợi Thẩm gia và Giản gia nguôi ngoai, chúng ta sẽ lại đón con về." Mẹ Chu nghĩ rằng con gái không muốn xa nhà, liền an ủi nói.
"Mẹ, không đâu. Nếu bây giờ con đi, sợ rằng sẽ không thể trở về được nữa." Chu Thiên Ân khóc nấc lên nói.
"Ân Ân, con nói vậy là có ý gì?" Mẹ Chu nghe thế liền hốt hoảng nói.
Chu Thiên Ân biết lúc này mình không thể giấu diếm được nữa, bèn đem chuyện mình cho người đ.â.m Mạn Nhu nói ra.
Mẹ Chu lúc này cũng không thể giữ được bộ dáng bình tĩnh nữa: "Con...sao con lại hồ đồ như vậy!"
"Mẹ, con thật sự không biết họ vì sao có thể tra ra được. Ngày đó con đã xử lý gọn gàng mọi việc." Chu Thiên Ân ấm ức nói.
"Con coi người nhà họ Giản đều là người ngốc hay sao? Huống hồ còn có nhà họ Triệu ở đó. Sao có thể không tra được chút manh mối nào chứ! Con...thật hồ đồ mà." Mẹ Chu hoảng hốt nói.
--------------------------------------------------