Bà biết chuyện bà đưa một cô gái tới đây ắt hẳn sẽ không thể qua mắt được người theo dõi xung quanh. Nên mới cố tình bày ra kế sách này. Cả Chu Thiên Ân lẫn cô gái kia đều xõa tóc, mặt đeo khẩu trang cùng đội mũ. Dáng dấp và bóng lưng lại tương tự nhau, quần áo trên người không quá khác biệt. Lần này, chắc chắn họ có muốn theo dõi cũng sẽ bị loạn. Mà bà ta chỉ cần như vậy, mới có thời cơ giúp con gái bà thành công ra nước ngoài.
Chu Thiên Ân có chút lo lắng đi sau mẹ mình. Nhưng đến hiện tại mọi chuyện vẫn êm đẹp khiến cô ta cảm giác có lẽ cũng không khó qua như cô ta nghĩ. Tâm tình Chu Thiên Ân dần dần thả lỏng. Chuyến bay của Chu Thiên Ân được đẩy lên trước chứ không phải được đẩy xuống dưới. Tất cả mọi chuyện đều diễn ra rất suôn sẻ, ngay cả khi Chu Thiên Ân đi qua trang soát vé cũng vậy. Chính vì lý do này, cả Chu Thiên Ân lẫn mẹ Chu đều thở phào một hơi. Cửa ải này rốt cuộc cũng qua rồi.
Chu Thiên Ân không tiện vẫy tay chào mẹ mình, cô ta nhìn mẹ ngồi đằng xa kia gật nhẹ đầu sau đó đi vào bên trong. Mẹ Chu nhìn theo bóng dáng con gái đằng xa kia, khóe mắt cũng đỏ lên nhưng nhanh chóng quay mặt đi. Hiện tại không loại trừ khả năng người của Triệu gia và Giản gia vẫn còn ở xung quanh đây. Bà không thể để kế hoạch sắp thành công lại bị đổ bể. Kìm nén cảm xúc trong lòng, bà ta không nhìn về hướng của Chu Thiên Ân nữa.
Nhưng cả mẹ Chu lẫn Chu Thiên Ân đề không ngờ, ngay khi cô ta vừa rời khỏi tầm mắt của mẹ Chu thì đã bị đánh ngất rồi mang đi.
Lúc Chu Thiên Ân tình dậy, cô ta thấy mình đang ở một nơi rộng rãi, tay chân bị trói vào một cái ghế. Sắc trời lúc này tối đen, cái gì cũng nhìn không rõ. Cô ta hốt hoảng nhìn xung quanh mới phát hiện ra đây chính là địa điểm ngày đó cô ta thuê người tới đ.â.m Giản Mạn Nhu. Nghĩ như vậy cả người Chu Thiên Ân rét run. Ngay lúc này, đèn xung quanh bỗng nhiên sáng lên. Vì tiếp xúc với ánh sáng đột ngột nên Chu Thiên Ân theo bản năng nhắm mắt vào, khi mở mắt ra thì thấy xung quanh mình có 4 chiếc xe ô tô đang đỗ. Cả 4 chiếc xe đều bật đèn pha sáng trưng chiếu vào người cô ta. Cùng lúc đó, có 3 thân ảnh mảnh mai tiến tới trước mặt Chu Thiên Ân.
"Chu tiểu thư, lâu rồi không gặp!" Mạn Nhu cười nhẹ nói với Chu Thiên Ân đang sợ tới cả khuôn mặt trở nên trắng bệch ở bên kia.
"Mới mấy ngày không gặp, khi gặp lại, Chu tiểu thư sao lại chật vật đến như vậy?" Giọng Diệu An vang lên không hề che giấu sự châm biến trong đó.
Diễm Tinh thoải mái dựa vào đầu chiếc xe của mình, nhìn Chu Thiên Ân hoảng hốt khi nghe được câu nói của Mạn Nhu và Diệu An. Hôm nay ba cô gái mặc 3 bộ đồ da bó sát cơ thể. Đường cong cơ thể rất đẹp, tóc dài bay trong gió. Ba bộ đồ này đều là do Diễm Tinh thiết kế cho hai cô bạn mình. Một bộ màu be, một bộ màu nâu đỏ cô đang mặc và một bộ màu đen.
Chu Thiên Ân lúc này đã thật sự khϊếp sợ. Cô ta và mẹ bàn bạc kỹ lưỡng như vậy, nhưng rốt cuộc vẫn không thoát nổi sao? Nghĩ đến mẹ mình, Chu Thiên Ân cố gắng kiềm chế sự run rẩy xuống, cắn răng nói: "Tôi...nói cho các người biết. Tôi là...tiểu thư Chu gia. Các người không động được vào tôi, nếu không..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trong-sinh-toi-tro-thanh-trum/chuong-309.html.]
"A, nếu không thì sao?" Mạn Nhu cười cười vẻ mặt vô tội hỏi.
"Chu Thiên Ân, có phải cô quên mất điều gì rồi hay không? Chu tiểu thư của Chu gia sáng nay đã lên máy bay ra nước ngoài rồi. Lịch trình này ai ai trong giới cũng biết. Hiện tại phỏng chừng cô ấy cũng đã sắp tới nơi rồi đó." Mạn Nhu lại nói thêm, cô khoanh tay đứng trước mặc Chu Thiên Ân, dáng vẻ cao quý kiêu ngạo.
Câu nói này giống như tiếng sấm đánh vào lòng Chu Thiên Ân. Hóa ra...đây mới thật sự là kế hoạch của bọn họ. Ngay từ đầu, đây đã là cái bẫy do họ đặt ra, vậy mà cô ta cùng mẹ lại nghĩ rằng kế hoạch thật tốt. Đúng rồi, mẹ! Khi cô ta đi vào mẹ cũng có mặt ở đó, vậy không biết mẹ có nhìn thấy cô ta bị bắt đi hay không?
Diễm Tinh nhìn biểu cảm trên mặt Chu Thiên Ân thay đổi liên tục, cười hai tiếng nói: "Chu tiểu thư xin hãy yên tâm, không một ai biết đến nơi này ngoài bọn tôi đâu. Mà kể cả có biết, cũng sẽ không vào được đây!"
Lúc nãy vì Mạn Nhu và Diệu An nói chuyện cho nên cô ta không nhìn xung quanh. Nghĩ rằng ở đây chỉ có 3 cô gái.
Nhưng hiện tại Diễm Tinh lên tiếng, khi Chu Thiên Ân ngẩng đầu lên, đã thấy một đoàn người áo đen vây quanh coi ta. Biểu cảm lạnh lùng vô cùng.
"Cô...các cô!" Chu Thiên Ân kinh hãi, lắp bắp nói.
"Ngày trước cô thuê người đ.â.m tôi như thế nào, cô có nhớ không?" Mạn Nhu nãy giờ vô cùng thưởng thức bộ dáng này của Chu Thiên Ân.
"Tôi...tôi không biết...gì hết. Tôi không biết..." Chu Thiên Ân lắc đầu.
"Ồ, nếu Chu tiểu thư đây đã không nhớ, vậy thì tôi đành giúp cô nhớ lại." Mạn Nhu mỉm cười, quay người tới chiếc xe màu đen của mình. Nhưng mới đi vài bước cô lại quay lại, nháy mắt với Chu Thiên Ân một cái, giọng điệu vô cùng ân cần: "À, tôi mới hồi phục cách đây không lâu! Chân còn chưa hoạt động tốt như trước. Nếu nhỡ có thắng không kịp, mong rằng Chu tiểu thư lượng thứ cho tôi. Có thể cô sẽ không may mắn như tôi, còn tỉnh lại được. Giản Mạn Nhu tôi ở đây xin lỗi cô trước, nếu như cô không tỉnh lại được nữa." Nói xong Mạn Nhu nhẹ cúi đầu một cái rồi đi tiếp.
--------------------------------------------------