"Cháu thật là, đã là vợ chồng thì còn ngượng ngùng cái gì. Ta đảm bảo nếu cháu mặc cái này, hồn vía của Tần Phong sẽ bị cháu câu sạch sẽ." Phu nhân Rishima đưa mấy bộ đồ vừa chọn cho cô nhân viên gần đó nói: "Thanh toán cho tôi chỗ này."
Diễm Tinh nghĩ nghĩ, hồn vía của Tần Phong vậy thì cứ để hắn giữ đi, cô cũng không muốn câu đâu, cũng không có cái gan đấy. Nhớ lại ngày hôm đó, cô câu còn đến một nửa bản thân đã bị hắn dày vò tới nửa đêm, hiện tại còn chưa bù lại cho hắn. Nếu câu hết, vậy cô thành cái dạng gì chứ!
Nhưng thấy phu nhân Rishima hứng khởi như vậy, cô cũng không muốn làm bà mất hứng. Cùng lắm thì sau khi mang về, cô đem tới nhà cha mẹ giấu đi là được.
Diễm Tinh mỉm cười nhìn đống váy ngủ thiếu vải trong tay mình, cảm giác như đang cầm củ khoai nóng. Hai má lại ửng hồng thêm một chút.
Sau đó, Diễm Tinh còn bị bà ấy kéo đi mua thêm mấy đồ nữa. Mãi tới gần 9 giờ mới buông tha cho cô. Trước khi về, phu nhân Rishima còn dặn dò rất cẩn thận: "Cháu nhớ phải mặc đó. Đừng phụ lòng tốt của ta!"
Diễm Tinh cố gắng mặt ra một nụ cười xem như là tự nhiên nhất, gật đầu miễn cưỡng nói: "Vâng." Thanh âm của cô còn có chút run nhẹ.
Phu nhân Rishima nghe vậy mới hài lòng rời đi.
Diễm Tinh cũng thở phào một hơi. Sau đó cô mỉm cười nhẹ nhàng đi ra khỏi trung tâm mua sắm.
Tại Death
"Ngày mai chúng ta khởi hành sao?" Diệp Vô Song tay nâng chiếc kính học vàng của mình lên trầm giọng hỏi.
"Ừ!" Tần Phong lười biếng dựa lưng ra đằng sau che giấu tàn bạo nơi đáy mắt, trong đầu bất giác xuất hiện bóng dáng của cô vợ nhỏ. Mới xa cô một ngày mà hắn đã nhớ cô rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trong-sinh-toi-tro-thanh-trum/chuong-317.html.]
"Lần này cần phải cẩn thận. Gavin Lucas dù không phải nhân vật lớn nhưng hắn ta giống con ch.ó điên, cái gì cũng dám làm." Giọng Capo Sở Tiêu qua máy tính vang lên. Gương mặt lúc nào cũng cợt nhả của hắn hiện tại đã nghiêm túc thêm mấy phần.
"Tôi lại muốn xem rốt cuộc tên đó có thể làm gì!" Khóe môi Tần Phong cong lên, âm u lạnh lẽo trong mắt cũng dần được thả ra bên ngoài.
Đúng lúc này, Jason từ bên ngoài đi vào, trong tay còn cầm theo chiếc máy tính, vẻ mặt vô cùng khó coi: "Lão đại, Gavin Lucas yêu cầu nối máy ạ."
Tần Phong nhếch môi: "Không gặp!"
"Nhưng trước đó hắn lại gửi cho chúng ta bức ảnh này ạ." Jason đưa máy tính đến trước mặt Tần Phong. Vừa nhìn, ánh mắt Tần Phong đã thay đổi. Bá khí như núi lửa lập tức tràn ra bên ngoài, hắn lạnh lùng lên tiếng: "Nối máy."
"Vâng!" Jason tuân lệnh, nhanh như cắt gõ lên bàn phím.
Diệp Vô Song và Kỷ Dạ Hàn ngồi một bên cũng đồng thời nhìn vào máy tính. Trong bức ảnh là một cô gái mặc chiếc váy lụa màu trắng đang bị vây quanh bởi những người áo đen cao to. Giống như thiên sứ trên trời lại bị một đám ác quỷ bao vây, không muốn cho cô trở về trời nữa. Có điều, nét mặt của cô gái trong ảnh một chút cũng không có biểu hiện giống như hoảng sợ. Đây, chính là cô vợ nhỏ của Tần Phong mà! Hạo Hiên đen mặt nhìn em gái mình trong màn hình, từ trong kẽ răng rít ra hai từ: "Đáng chết!"
Chỉ lát sau, gương mặt vô lại của Gavin Lucas hiện ra, anh ta cười mỉa nói: "Thế nào, Tần lão đại, món quả của tôi, anh có thích không?"
"Quả nhiên là cô gái mà Tần lão đại để ý, thật sự rất xinh đẹp, tôi nhìn còn sắp không kiềm chế được rồi! Nếu Tần lão đại chịu để yên cho hàng của chúng tôi đi qua, vậy thì tôi đảm bảo sẽ không khiến tiểu mỹ nhân kia quá chật vật! Hahaha!" Giọng điệu mang theo cợt nhả của Gavin Lucas vang lên.
"Hóa ra Lucas lão đại đây lại hèn hạ như vậy. Sợ thua nên phải lấy một cô gái nhỏ ra làm lá chắn. Nếu truyền ra, e rằng người trong thế giới ngầm sẽ thấy rất mất mặt." Hạo Hiên sắc mặt lạnh lùng quét qua gương mặt của Gavin Lucas cười khẩy nói.
"Tôi căn bản không quan tâm tới cái gì đó danh tiếng. Chỉ cần đạt được mục đích, vậy còn cần lòng vòng làm gì. Tần lão đại nói phải không?" Gavin Lucas nhíu mày nhìn Hạo Hiên, nhưng rất nhanh hắn ta lấy lại vê tự tin. Dù sao hiện tại, hắn ta đang ở thế mạnh. Để kệ cho bọn chúng nói thì đã sao nào. Để hắn xem rốt cuộc lần này, vị lão đại chả Death kia sẽ làm thế nào. Sẽ đem tuyến đường kia cho hắn, hay đưa mỹ nhân của mình cho hắn. Nhưng ngoài dự đoán của hắn, Gavin Lucas chỉ thấy Tần Phong cong môi, giọng nói của hắn lúc này đã âm u tới cực điểm: "Mày dám động tới cô ấy? Gan cũng thật lớn."
Gavin Lucas không nghe được điều mình muốn nghe, cau mày không vui nói: "Nếu Tần lão đại chưa quyết định được, vậy thì để tôi cho Tần lão đại nhìn hoàn cảnh hiện tại bên đó. Chắc hẳn Tần lão đại sẽ rất nhanh chóng quyết định đinh thôi! À, đây chính là truyền hình trực tiếp đó, Tần lão đại cứ thoải mái thưởng thức." Nói xong nụ cười cợt nhả nơi khóe môi của Gavin Lucas lại dâng lên.
Màn hình ngay lập tức chuyển sang một khung cảnh khác. Chính là khung cảnh khi nãy trong bức ảnh mà Tần Phong nhận được. Trong màn hình, cô gái nhỏ bé bị những tên đàn ông cao to vây xung quanh. Tay Tần Phong nắm lại thành quyền. Có điều, hắn cái gì cũng không nói, vẻ mặt thản nhiên tiếp tục nhìn màn hình.
--------------------------------------------------