Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vợ Yêu Là Mẹ Đơn Thân Thuần Khiết Nhất

Chương 102

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cô gái hơi bất mãn nhưng không giám cãi lại, nhận tiền từ tay người nọ rồi rời đi. Cô ta biết rằng người này chính là Lão Long Đầu, tính tình vô cùng khó chịu, có thể lên giường cùng hắn và còn lên được tới vài lần như cô ta cũng chẳng có mấy người. Muốn có chỗ tốt này thì cô ta cũng phải biết điều, ngoan ngoãn nghe lời.

Lão Long Đầu hài lòng nhìn biểu hiện của cô ta, đưa tay bóp mông cô nàng một cái, cười lên sằng sặc đắc ý.

Bóng dáng cô gái kia vừa khuất sắc mặt của hắn thu hồi lại, cả người áp suất như giảm xuống mức âm, nhiệt độ trong phòng muốn đóng băng luôn. Đưa tay chải chải lại mái tóc, châm một điếu thuốc đưa lên miệng yên lặng hút.

~~~~~~~~

"Chị Thanh chị sang bên Khánh Điển xuống kho lấy cho em vài sấp vải mẫu về với. Tiện thể đi ngang qua tìm Lê Xuân Trường ít tài liệu luôn nhá."

Trần Thanh Trúc vừa đo vải tay nhanh thoăn thoắt, miệng hướng vào phía bên Lục Vĩ Thanh nói.

Lục Vĩ Thanh không nói hai lời nhanh chóng thu thập rồi đi ra ngoài. Nhưng cô vừa đi ra khỏi cửa thì đã gặp ngay một người đang đứng đó, nhìn cô cười, đi tới. Chẳng ai xa lạ đó chính là Lương Minh. Hắn ta vừa nhìn thấy cô liền nhanh chân tiến đến, nói.

"Em muốn ra ngoài sao? Đi đâu, anh đưa em đi..."

Lục Vĩ Thanh khẽ nhíu mày nhìn hắn ta lạnh nhạt nói.

"Không cần..."

Nhanh chóng muốn đón taxi để đi. Hôm nay xe cô bị hỏng nên đưa đi bảo dưỡng chưa lấy về, mà xe của Trần Thanh Trúc lại để ở chung cư, sáng nay cô ấy được Lê Gia Hào tháp tùng tới đây. Cho nên cô chỉ còn cách gọi taxi mà đi. Lương Minh thấy cô không muốn để ý tới mình thì có chút không được tự nhiên, tay chân bỗng luống cuống. Lúc này có một chiếc taxi đi tới, Lục Vĩ Thanh mở cửa xe muốn lên xe, thì Lương Minh liền nắm tay cô kéo lại, áy náy nói xin lỗi rài xế một câu. Tài xế nghĩ rằng đây là một đôi đang yêu đương có chút giận hờn thì cũng thông cảm lái xe rời đi. Trước khi đi còn làm dấu cổ vũ Lương Minh một cái.

Lục Vĩ Thanh tức giận giật mạnh tay Lương Minh ra, quát lớn.

"Anh muốn làm cái gì hả. Tôi còn có việc phải đi, anh mau tránh ra..."

Lương Minh kiên quyết đứng đó, nhìn cô nói.

"Em lên xe, đi đâu anh đưa em đi. Nếu không anh ở đây dây dưa không thôi..."

Lục Vĩ Thanh máu nóng muốn dông nên não, phát hỏa quát lớn.

"Lương Minh... anh rốt cuộc muốn làm cái gì hả? Anh làm ơn làm phúc tránh xa tôi ra một chút... chúng ta là hai người xa lạ, ai đi đường của người nấy, hà cớ gì anh cứ như vậy, làm khổ cả hai chứ..."

Lương Minh nghe cô nói trong lòng chua xót, đây chính là báo ứng cho sự ngu ngốc của hắn mà. Nhưng bảo hắn buông tay hắn thật không có cam lòng. Dứt khoát không nói nhiều nắm tay Lục Vĩ Thanh tay còn lại mở cửa xe, kéo cô lên xe, đóng cửa lại.

Lục Vĩ Thanh bất mãn trừng trừng mắt, lửa giận bốc lên hừng hực muốn mở cửa xuống xe thì cửa bị khóa. Không thể làm gì liền lấy giày cao gót đập mạnh xuống cửa kính. Bộp...bộp... bộp... liên tiếp đập xuống vài nhát, dùng hết sức mà trút giận. Cửa xe nào chịu nổi nứt vỡ. Cứ như vậy một chiếc xe thể thao BMV đắt đỏ bị Lục Vĩ Thanh trút giận xuống, hủy đi nhan sắc. Lương Minh nghẹn họng trân chối nhìn cô, chưa bao giờ anh thấy một mặt giận giữ này của cô, nhìn lại kính xe cười khổ, trong lòng mặc niệm mà xin lỗi chiếc xe thân yêu. Nhưng lại mặc cô muốn làm gì thì làm không nói gì cả. Thấy cô cũng không đập tiếp, liền hỏi.

"Em muốn đi đâu?"

Lục Vĩ Thanh lửa giận cũng đã hạ được vài phần, không để ý đến hắn, mắt nhìn ra ngoài đường, những tưởng mình đập xe của hắn, hắn sẽ tức giận mà đuổi mình xuống khỏi xe, nhưng sự thực lại không phải vậy, khiến cô đầu óc cũng không đủ dùng cho cái thể loại quái đản này nữa. Lại nghĩ đến công việc quan trọng, cũng chẳng thèm quản nhiều, dù sao hôm nay cô cũng đã có thể ra tay phá được xe của hắn vậy thì hắn muốn làm tài xế thì mặc hắn. Nghĩ xong chẳng thèm nhìn đến hắn nhàn nhạt nói ra bốn chữ.

"Tập Đoàn Khánh Điển."

Lương Minh nhận được địa chỉ liền nổ máy lái xe rời đi. Đến nơi Lục Vĩ Thanh nhìn cũng chẳng nhìn hắn một cái, một từ cũng không nói, xuống xe đi vào bên trong. Lê Xuân Trường biết trước đã chờ cô ở đại sảnh, nhưng khi nhìn thấy Lương Minh thì có chút ngạc nhiên, đi đến chào hỏi.

"Anh Minh... anh đến..."

"Anh đến cùng cô ấy... sau này chú gọi cô ấy là chị dâu là được."

Chẳng để Lê Xuân Trường nói xong, Lương Minh đã nhanh chóng đi đến nói luôn. Còn không quên chốt một điều khẳng định quan hệ của hắn với Lục Vĩ Thanh. Điều này khiến Lê Xuân Trường kinh ngạc đến há hốc mồm không nói thành lời. Đây là cái chuyện quỷ gì đang xảy ra vậy trời. Sao tự nhiên lại đi bảo mình gọi vợ cũ là chị dâu. Bất quá Lê Xuân Trường đối với chuyện riêng của Lương Minh cũng chẳng giám nhiều lời, đang muốn gật đầu vâng một tiếng thì đã nghe thấy Lục Vĩ Thanh lạnh giọng nói.

"Anh đừng nghe anh ta nói linh tinh... Lương Minh... tôi cho anh biết, anh còn nói linh nữa vậy từ nay về sau đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa..."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 102
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...