Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vợ Yêu Là Mẹ Đơn Thân Thuần Khiết Nhất

Chương 84

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mạc Văn Nhiên nghe cô hỏi thì bất giác nhíu chặt chân mày lại, trầm tư, nói.

"Mẹ kiếp... nhắc đến cái tên gia hỏa đáng chết đó anh lại thấy đau đầu nha. Nói này em có cái gì mà còn phải nhìn đến hắn chứ. Cái tên này không hề bình thường chút nào đâu. Hắn đâu chỉ là có quan hệ với Lão Long Đầu không thôi đâu, mà còn là một mối quan hệ khăng khít khó nói đó. Còn nữa, hắn tâm tư rất cẩn trọng cơ hồ là chẳng thể tra ra cái gì. Anh theo dõi hắn một khoảng thời gian lâu như vậy mà cũng chỉ có được vài tin tức chẳng đáng kể, đã gửi hết cho em rồi đó."

Trần Thanh Trúc hơi chút nhăn mặt mà thở dài một hơi.

"Xem rồi... bất quá nó cũng chỉ kĩ càng hơn tin tức của Suốt Minh một chút mà thôi..."

"Thì đó... không biết cái tên đó ăn cái gì hay có cách tàng hình nào mà giáu kỹ thâm sâu đến khó chịu, không một khe hở..."

"Thôi, anh cứ từ từ cẩn thận tra xét tỷ mỉ cho em. Em không tin hắn có thể giấu kĩ đến mức không lọt bất cứ nhược điểm nào ra. Cái kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra, nữa là mình đây còn cố bới..."2

"Được rồi...à... anh nói này anh có một chút tin tức bát quái bên ngoài liên quan tới vụ bê bối của tập đoàn Khánh Điển đó, em có muốn nghe chút không?"

"Nói thì nói đi..."

Mạc Văn Nhiên cũng tự nhiên mà nói ra tin tức mình có được cho Trần Thanh Trúc một lượt rồi cười lên khoái chí, lộ ra bộ dáng muốn ăn đòn mà nói.

"Hề hề... em nói xem anh mang tin tức này bán cho Lê Gia Hào kia có phải sẽ kiếm được một mớ tiền không nhỉ."

Trần Thanh Trúc khẽ xì một tiếng, liếc mắt đầy khinh bỉ mà nhìn hắn.

"phi... em khinh... nhìn cái bộ dáng tham tiền kia của anh mà xem... bán... bán đi... có tiền tới mời em đi uống một bữa rượu thịt là được rồi..."

Mạc Văn Nhiên cười lên hắc hắc một tiếng tính toán, nói.

"Kiếm được tiền liền gửi tiền mời em, em tự mình thưởng thức nhé. Anh cúp máy đây."

Trước khi cúp còn nói một câu khiến cho Trần Thanh Trúc tức đến muốn đập điện thoại luôn.

"Anh đâu có ngu mà tới mời em uống rượu tự mình chịu khổ. Bà Hổ cái rượu..."

"Anh nói cái gì... Mạc Văn Nhiên anh chết chắc rồi."

Trần Thanh Trúc lập tức hét lên, với tay cầm lấy điện thoại mà nhìn, tức giận đến nghiến răng, lẩm bẩm thêm.

"Mạc Văn Nhiên tốt nhất là anh trốn cho nó kỹ đừng để em túm được. Em mà tóm được thì đời anh sẽ là hoa tàn luôn... mẹ nó lại giám nói bà cô đây là Hổ Cái Rượu..."

~~~~~~~~

Lê Gia Hào sau một cuộc họp, cuối cùng cũng là mang cái sự việc kia giải quyết xong, vô cùng mệt mỏi ngồi xuống ghế nhắm mắt dưỡng thần.

Trợ lý Lãnh đứng bên cạnh, còn có Lê Xuân Trường cũng có mặt. Lê Xuân Trường vẫn là không nhịn được liền lên tiếng.

"Anh... mấy người kia chơi xấu như vậy, mình cứ để yên hay sao?"

Lê Gia Hào nhắm mắt không muốn trả lời liền phất phất tay bảo hai người đi ra ngoài. Tự mình nhắm mắt lại tiếp tục dưỡng thần.

Hai người Lê Xuân Trường cùng trợ lý Lãnh không có cách nào cũng phải lui ra.

Lê Gia Hào nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc lâu, chợt như nghĩ ra điều gì đó liền ngồi thẳng người dậy, lấy điện thoại gọi đi.

Tút... tút...

"Alo..."

Điện thoại kết nối, tiếng một người đàn ông vang lên. Lê Gia Hào liền nói.

" Bách...Cậu dạo này còn cho người để mắt đến Lê Gia Tuệ hay không?"

"Có..."

"Hắn có hành động bất thường nào hay không?"

"Không có... hắn ngoan như cún con vậy đó..."

"E rằng không phải như vậy rồi..."

Lê Gia Hào ý vị thâm trường mà nói ra một câu. Hà Tùng Bách như cứng đơ không thể phản ứng, mãi sau mới choàng hiểu ra kinh hãi nói.

"Ý cậu là hắn đã có hành động."

"Đúng vậy. Không những thế còn là chơi tôi một vố dạo đầu không hề nhỏ chút nào đâu."

"Mẹ nó... không phải là cái vụ kia của mấy cô người mẫu là hắn làm đó chứ?"

"Chính là hắn... cũng may là tôi đã mua được một chút ít thông tin nên đã hóa giải được."

"Vậy thì từ nay phải cẩn thận một chút mới được. Nhưng tại sao tôi vẫn luôn nhìn hắn chằm chằm mà không có phát hiện ra chứ nhỉ?"

"Biết..."

Cúp điện thoại xuống, Lê Gia Hào lại nhắm mắt, trầm tư, trong đầu là một mớ lộn xộn thông tin đang được sắp xếp lại với nhau. Khóe môi bất giác cong cong nhẹ một chút, lộ ra một nụ cười có phần khó hiểu, khiến người ta rét lạnh.

Cốc... cốc...

Tiếng gõ cửa vang lên, cắt ngang luồng suy nghĩ của anh.

"Vào đi..."

Cửa phòng mở ra, Trần Thanh Trúc nhẹ nhàng bước vào. Vừa nhìn thấy cô Lê Gia Hào hơi có chút kích động. Kể từ lần trước gặp mặt, anh vẫn mặt dày chạy đến nhà cô, nhưng cô vẫn luôn tỏ thái độ lạnh nhạt chẳng để anh vào mắt, cho dù anh làm gì thì cô cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn đến một cái. Hôm nay cô đến đây, cho dù biết là cô đến là vì công việc nhưng anh vẫn kích động không thôi. Ánh mắt nóng rực nhìn về phía cô.

Trần Thanh Trúc trên mặt không biểu tình đi đến ngồi xuống sopha lật giở ra một tập tài liệu trực tiếp bàn việc.

"Lê tổng tôi tới tìm anh là có một chút vấn đề về chất liệu vải. Anh xem, chất liệu vải này không đúng là lụa theo yêu cầu, vải này đã bị pha them tạo chất rồi. Anh nhìn một chút đi..."

Lê Gia Hào nghe cô nói thì có phần cả kinh vội cầm miếng vải trên tay cô tới nhìn. Sắc mặt trầm xuống, không khí bất giác trở nên có phần lạnh lẽo.

(Còn tiếp)

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vợ Yêu Là Mẹ Đơn Thân Thuần Khiết Nhất
Chương 84

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 84
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...