Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vợ Yêu Là Mẹ Đơn Thân Thuần Khiết Nhất

Chương 131

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mạc Anh Quân như bị chọc tới vảy ngược trực tiếp muốn xé nát người đàn bà trước mặt này ra, nhưng Lê Gia Hào và Lê Xuân Trường còn ở đó đâu có để anh ta động tới cho dù là một cọng tóc của Lê Yên Thư.

Mạc Anh Quân không thể làm gì thì liền rống giận, nghiến răng mà chửi rủa.

"Lê Yên Thư...!ban đầu tôi cưới cô cũng là do cô chính là con gái của ông Khánh mà thôi, tôi muốn trả thù ông ta, nhưng trước đó lại muốn lợi dụng cô để kiếm chút lợi, những tưởng cô có thể dùng quan hệ giúp tôi đôi chút trong công việc, nhưng cô không những không làm được, đã vậy chuyện chăn gối cũng chẳng tới đâu.

Hừ...!cô có biết tại sao tôi lại không muốn có con với cô không? Đơn giản thôi vì cô không đủ tư cách làm mẹ của con tôi.

Tuy rằng hôm nay cô phát hiện ra chuyện này, phá vỡ đi một phần kế hoạch của tôi, nhưng không sao, nhìn cô như thế này tôi nghĩ chắc ông Khánh sẽ chẳng mấy dễ chịu đâu.

Còn có chuyện đứa nhỏ, tôi sẽ cùng cô tính đủ, nó là con tôi và người con gái tôi yêu, tôi sẽ bắt cô nợ máu phải trả bằng máu..."

Trần Thanh Trúc nghe Mạc Anh Quân thốt ra câu này thì bất giác ngẩng đầu nên, đi tới trước mặt hắn ta.

"Nói hay lắm "Nợ máu phải trả bằng máu" Piter, có phải anh cũng phải trả nợ rồi không?"

"Cô...!cô...!sao...!sao cô lại ở đây?"

Khoảnh khắc khi nhìn thấy Trần Thanh Trúc đã khiến Mạc Anh Quân như bị chết cứng, miệng lưỡi như níu lại, lắp bắp, một nỗi sợ hãi dâng trào.

Trần Thanh Trúc tiến đến gần hắn ta hơn một chút, nhếch khóe miệng, lạnh lùng.

"Piter...!à không chắc phải gọi anh là Mạc Anh Quân chứ nhỉ? Ngạc nhiên khi gặp tôi không? Anh trốn cũng thật tốt nha? Tôi tìm anh ròng rã ba năm trời, vô cùng vất vả đó.

Anh vừa nói cái gì ý nhỉ? À! Là "Nợ máu phải trả bằng máu".

Vậy có phải chăng món nợ của chúng ta cũng cần thanh toán rồi..."

"Cô...!cô nói linh tinh cái gì đấy? Cô còn nói linh tinh tôi sẽ kiện cô tội phỉ báng đấy? Tránh ra, ở đây không có việc của cô, nếu cô còn lằng nhằng tôi sẽ không tha cho cô đâu."

Mạc Anh Quân trong lòng gấp gáp, rối như tơ vò, bên ngoài hắn cố mạnh miệng trấn áp Trần Thanh Trúc nhưng trong lòng lại đang muốn tìm đường chạy cho nhanh.

Tất cả những người đang ở đây hắn có thể không cố kỵ, chỉ trừ có Trần Thanh Trúc là hắn lại làm cho hắn sợ hãi.

Người khác có thể không biết nhưng hắn lại không thể không biết cô, hắn rõ ràng hơn ai hết, cô cùng thế lực sau lưng cô đáng sợ tới thế nào.

Hắn khổ sở chốn tránh truy lùng của cô được ba năm rồi, vạn vạn không thể ngờ hôm nay lại để cô tóm được.

Lúc này đây Mạc Anh Quân đã chẳng còn nghĩ tới chuyện tính đếm với Lê Yên Thư hay người nhà họ Lê thế nào nữa, hắn ta chỉ một lòng muốn chạy mà thôi.

Vũ Bình vẫn còn đang ngây ngốc khi nghe thấy có một người nào đó tên Linh mang thai con của Mạc Anh Quân và bị sảy thai, thì lại bị một màn Trần Thanh Trúc ép hỏi, dọa cho Mạc Anh Quân sợ hãi này làm cho tức giận đến thở gấp không ngừng.

Cô ta nhìn Mạc Anh Quân mà chất vấn.

"Anh Quân...!Anh đang làm gì vậy? Anh sợ cô ta? Cô ta có gì mà khiến anh hoảng hốt tới vậy?"

Bên này Lê Gia Hào , Lê Xuân Trường và Lê Yên Thư nhất thời bị sự chen ngang của Trần Thanh Trúc mà quên luôn phản ứng kịp thời.

Lại nhìn thấy sự luống cuống kia của Mạc Anh Quân thì càng thêm phần tò mò.

Trái ngược với tất cả mọi người, Trần Thanh Trúc lại ung dung hơn cả.

Cô chăm chú nhìn Mạc Anh Quân khiến cho hắn ta khẽ rùng mình vài cái, sống lưng cứng đờ lạnh ngắt.

Cô rút điện thoại ra, nhẹ nhàng bấm số, nhưng nếu ai nhìn kỹ một chút có thể thấy những tia kích động cùng hận ý xen lẫn nhau trong ánh mắt.

"Tút...!tút..."

"Alo...!em gái nhỏ của anh..."

Điện thoại vừa được kết nối, bên kia liền truyền tới giọng điệu cợt nhả của một người đàn ông, giọng nói đó khiến cho Trần Thanh Trúc đầu như có một đàn quạ đen băy rợp bầu trời ở trên đầu,không có từ ngữ nào diễn tả nỗi lòng.

"Mạc Văn Nhiên...!em tìm thấy một người, anh đoán xem là ai nhỉ"

"Ai anh cũng không có hứng thú...!Anh giờ chỉ có hứng thú với em chăn siêu mềm, tyệt vời mà thôi."

"Piter...ba năm rồi..."

"Em...!em nói là ai? Khốn nạn...!mau, mau nói địa chỉ anh trực tiếp tới đánh chết thằng đó."

"Anh bảo không có hứng thú mà.?"

"Kệ anh...!mau mau nói địa chỉ...!mà khoan...!em đã lột da hắn chưa đấy? Em đó đừng manh động, chờ anh tới hai chúng ta cùng làm..."

Mạc Anh Quân nghe thấy người mà Trần Thanh Trúc nhắc đến kia thì không tự chủ run rấy..

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vợ Yêu Là Mẹ Đơn Thân Thuần Khiết Nhất
Chương 131

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 131
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...