Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Như thường lệ, sau khi tan làm, Bạch Mẫn đi bộ từ từ theo vỉa hè về nhà, tâm tình không tốt cũng chẳng xấu.

Hai mươi bảy tuổi, cuộc sống của nàng rất đỗi bình thường, các mối quan hệ thân thích cũng tương đối. Anh trai đã có con muốn đuổi theo nàng mà gọi “Cô”, chị gái ở bên kia đại dương cũng vừa mới cho nàng một cô cháu lai tóc vàng mắt đen xinh như búp bê, nhưng nàng vẫn chưa hề kết hôn.

Cũng may cha mẹ ở Mỹ chăm sóc chị gái, không thì làm sao nàng có thể thoải mái được thế này.

Anh trai bận việc kinh doanh, thường xuyên vắng nhà, chị dâu và cháu trai phần lớn thời gian về ở nhà mẹ đẻ. Bạch Mẫn ở nhà mình mà như ở khách sạn, ngồi giữa nhà trống vắng, ăn món ăn yêu thích, chỉ chú ý vào cơm, im lặng ăn.

Ngoài cửa sổ gió thổi qua, cuốn theo vài chiếc lá cây, mưa thu rơi âm thầm.

Đem thức ăn thừa gói lại, cầm ô đi ra ngoài. Phía trước năm mươi thước có một lão ăn mày già, hơn nửa năm rồi, dường như chẳng dịch chuyển đi đâu.

Đi đến trước mặt lão ăn mày, nhẹ nhàng đặt thức ăn xuống và mỉm cười.

“Cho cô này!” – Lão ăn mày rất già, những sợi tóc màu xám trắng vắt rải rác trên vai, nhưng cũng coi là sạch sẽ, không đến mức khiến người ta khó chịu. Bàn tay thô ráp của lão đưa ra một chuỗi những hạt màu đen xâu thành vòng tay, hạt đá nhỏ cỡ hạt ngô, cực kỳ không đồng đều, bao quanh một dòng tinh tế với những tơ hồng mong manh.

Bạch Mẫn có chút ngạc nhiên, trợn tròn mắt nhìn lão ăn mày, nhưng rất nhanh, tay nàng đón lấy chiếc vòng, mỉm cười nói: “Cám ơn ông, rất đẹp!”

“Nó rẻ mà” – Khuôn mặt lão ăn mày lộ vẻ vui sướng, mở miệng nói, răng đã muốn rớt ra ngoài mấy chiếc, tiết lộ: “Không phải nhặt được đâu, mua đấy, hôm qua có người bày bán ở đây, tôi mua nó cho cô đấy.”

Bạch Mẫn lại cười cười, thứ đeo trên cổ tay trái mình, có lẽ quả thật không đáng giá. Thông thường người ta bày bán hàng rong, đều lấy giá buôn rất rẻ, một món tiền có thể mua biết bao thứ, nhưng lão ăn mày thì làm gì có tiền, chỉ nghĩ vậy thôi cũng khiến cho nàng thật cảm động. Nàng thật lòng quý trọng thứ này.

Mưa thu vẫn lẳng lặng rơi, lạnh, mang theo hương vị cô đơn.

Mở mắt ra, không khí đưa lại một làn hương nhàn nhạt, vẫn có tiếng mưa rơi nhè nhẹ, gió tựa hồ như thật như giả, rèm khẽ lay động, mắt nhìn không rõ. Một đêm dài ngủ ngon, có lẽ ngủ quá lâu, Bạch Mẫn cảm thấy toàn thân đau nhức, đau đầu chóng mặt, chẳng lẽ chiều qua gió thu thổi, nàng đi ngủ quên không đóng cửa sổ nên bị cảm rồi?

-“Tiểu thư, người tỉnh rồi?” – Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên tai, giọng điệu không giấu nổi niềm vui sướng.

Tiểu thư?

Bạch Mẫn theo tiếng ngoảnh lại nhìn, đầu óc bỗng trở nên mơ hồ.

Đứng trước giường là một cô bé 14, 15 tuổi, mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, trên đầu có hai búi tóc nhỏ, khuôn mặt hiền lành thanh tú, không khác mấy so với hình ảnh trong phim truyền hình cổ trang.

Bạch Mẫn hai mắt nhìn chằm chằm vào tiểu cô nương trước giường, không biết nói sao cho phải, thời gian dường như ngưng đọng lại, một hồi lâu mới hỏi từng tiếng một: “Cô là ai?”

Tiểu cô nương vẻ mặt kinh ngạc, hai mắt trợn to, run run nói: “Tiểu thư, người đừng hù dọa nô tì mà, nô tì là Xuân Liễu mà, nô tì là nha hoàn Xuân Liễu thân cận của người mà”

Xuân Liễu? Nô tì? Nha hoàn thân cận?

Bạch Mẫn không hiểu ra sao nữa, rốt cục thế này là thế nào!

Nàng nhìn Xuân Liễu, cố gắng mỉm cười một chút, nói: “Là Xuân Liễu sao? Thực xin lỗi, ta như người đang nằm mơ, nếu ngươi thực sự biết ta, ta chỉ có thể nói ta cái gì cũng không nhớ rõ. Ngươi có thể nói cho ta biết, ta là ai không?”

Xuân Liễu ưng thuận gật đầu, rồi vui vẻ nói: “Tiểu thư, người vừa bệnh nặng, mê man ba ngày ba đêm, người tỉnh lại được thực sự rất tốt, Tào thái y nói sau khi người tỉnh lại sẽ có chút không quen, dần dần sẽ khá lên thôi. Em sẽ đi lấy cho tiểu thư một ly nước.”

Ngay lúc đó, từ ngoài tiến vào một cô bé cũng chừng tuổi như Xuân Liễu, nhưng có phần xinh đẹp hơn chút, châu viên ngọc nhuận, giọng nói lại càng mềm mại đáng yêu khẽ vang lên: “Xuân Liễu, tiểu thư tỉnh rồi sao?”

“Mới đây thôi” – Xuân Liễu hơi trách cứ nói – “Xuân Đào, ngươi nhỏ giọng chút, tiểu thư vừa tỉnh lại, cẩn thận kinh hách”.

“Ta đi báo cho lão gia và phu nhân” – Xuân Đào đi như một cơn gió, trước khi đi còn mơ hồ bỏ lại một câu: “Ngươi cứ việc coi nàng là tiểu thư đi, hầu hạ nàng thật lãng phí năng lực Xuân Đào ta.”

Bạch Mẫn trừng mắt một cái, Xuân Đào kia sao mà to gan thế, nàng nhìn Xuân Liễu, Xuân Liễu vẻ mặt bất an, đứng đó không biết làm sao: “Xuân Đào nàng, nàng nhất định không phải cố ý, tiểu thư, người không cần để ý, không phải chỉ có nô tì coi người là tiểu thư, người thực chất là tiểu thư của Mộ Dung vương phủ mà”.

“Không sao” – Bạch Mẫn lắc lắc đầu – “Xuân Liễu, nói ta hay, đây là thế nào? Ta là ai? Ta vì sao mà sinh bệnh? Trước hết cho ta nước, ta khát.”

Xuân Liễu lập tức tiến đến nâng Bạch Mẫn dậy, để nàng tựa vào đầu giường, Bạch Mẫn đón lấy nước từ tay Xuân Liễu liền uống ngay, chợt nhận ra thứ mình đang mặc trên người không phải chiếc áo ngủ vải bông có hoa nhỏ thường mặc, mà là quần áo lụa, cổ tay còn có những hình thêu tinh xảo, dường như là hoa lan, Bạch Mẫn hơi ngạc nhiên, nói: “Xuân Liễu, ngươi mang gương lại đây.”

Xuân Liễu mang gương đến bên và nói: “Tiểu thư, đây là Mộ Dung vương phủ, người là tam tiểu thư ở đây, vì tiểu thư sinh vào mùa thu nên lão gia đặt tên cho người là một chữ “Phong”. Trước tiểu thư còn có hai vị công tử, hai vị tiểu thư, sau còn có một vị tiểu thư. Lão gia là Tể tướng đương triều, trong phủ đại tiểu thư năm kia đã gả cho thái tử gia, nhị tiểu thư năm trước đã gả cho Ngô Mông đại tướng quân. Tiểu thư cũng đã hứa…”

Bạch Mẫn nhìn cô gái trong gương, cô gái của quá khứ có lẽ là một ngàn năm trước, Mộ Dung Phong. Tóc như thác đổ, da trắng hơn tuyết, mi thanh mục tú, khí chất cao quý thanh lịch. Mặc dù không hoàn toàn là dung mạo của mình, nhưng nhìn cũng không tính ngoài ý muốn, nhìn kỹ còn như có mơ hồ bộ dáng của nàng, chỉ là cô gái trong gương đẹp hơn cả.

“Ta không phải cũng hứa hôn rồi chứ?” – Bạch Mẫn nhìn Xuân Liễu không nói tiếp, nghiêng đầu hỏi.

Xuân Liễu khổ sở gật gật đầu: “Tiểu thư người năm nay mười sáu tuổi, đã đến tuổi lấy chồng rồi. Thái hậu nương nương đích thân hạ chỉ, lệnh cho lão gia đem một trong hai vị tiểu thư chưa hôn phối trong phủ gả cho tứ thái tử. Lão gia và phu nhân nói tứ tiểu thư tuổi còn nhỏ, cũng chỉ có thể gả tam tiểu thư đi thôi.”

Bạch Mẫn ngẫm nghĩ, nói: “Phải chăng vị tứ thái tử này không tốt? Ta sinh bệnh phải chăng cũng liên quan tới chuyện này?”

“Ai” – Xuân Liễu khẽ thở dài một cái – “Tiểu thư không chịu gả, lão gia liền phạt tiểu thư quỳ gối bên ngoài, ai ngờ đêm đến trời đổ mưa, tiểu thư mắc mưa rồi hôn mê ba ngày ba đêm. Ít nhiều đại tiểu thư biết được rồi cố ý bảo ngự y trong cung Tào thái y qua xem bệnh, may mắn cứu được tiểu thư.”

“Tứ thái tử kia bất kham như nào?” Xuân Liễu hơn nửa ngày không nói, mãi sau mới nói: “Nô tì cũng không biết, chỉ nghe người ta nói, vị tứ thái tử này nhân sinh thực sự anh tuấn, nhưng cực kỳ háo sắc lại còn vô tình. Nô tì còn nghe nói, hắn và thái tử gia quan hệ không tốt lắm, lão gia là thày dạy của thái tử gia, đại tiểu thư lại gả cho thái tử gia, thiết nghĩ lão gia cùng vị tứ thái tử này quan hệ cũng không phải thật tốt.” – Xuân Liễu do dự một chút rồi nói – “Tiểu thư, nô tì cũng không phải là cố ý nghe lén, chỉ là ngày đó ngẫu nhiên nghe được lão gia cùng phu nhân nói chuyện phiếm vài câu, dường như là ý tứ này.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...