Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng

Chương 15

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chính là đến bây giờ Mộ Dung Thanh Lương cũng không rõ, tam nữ nhi Mộ Dung Phong ngu ngốc kia (E: ta ghét ông này >”< | Juu: me too >”| Juu: thì đúng thế mà =.=”)

Nói đến cũng thật sự có chút kỳ quái, tuy rằng chỉ gặp có một lần nhưng trong lòng Hoàng hậu lại nhớ đến Mộ Dung Phong với khí chất bình lặng kia, khó trách Thái hậu lại thích nàng. Nhưng nhớ lại ánh mắt của Thái hậu, nói đúng hơn là bị nàng chinh phục, Mộ Dung Phong nhất là nhân trung chi phụng. (phụng hoàng trong loài người)

Trải qua một đoạn đường dài đi đi về về, Mộ Dung Phong mệt đến vô lực. Qua lần này nàng rút ra được kết luận, cổ đại tốt thì tốt, nhưng tệ nhất chính là không có phương tiện giao thông tốt.

Từ thành thị này đến thành thị khác, nếu đổi lại là Bạch Mẫn ở thời hiện đại thì tệ lắm chỉ cần đi xe lửa một ngày một đêm là đến, hay nhanh hơn nữa thì chỉ cần vài giờ. Còn hiện tại, phong cảnh dọc đường đi thật sự rất đẹp, những rừng cây cao lớn rậm rạp, những bông hoa kiều diễm đến lóa cả mắt, cảnh buôn bán ven đường cũng rất náo nhiệt, con người cũng rất thuần phác, nhưng chỉ có xe ngựa thì thật sự rất nhàm chán.

Ra cung mười ngày, mấy ngày đầu phải đến Túy Hoa Lâu ứng phó với Tư Mã Nhuệ rồi mới chính thức lên đường. Ban đầu nàng còn cảm thấy thú vị vì được ngồi xe ngựa, bên cạnh lại có cao thủ bảo vệ, có Xuân Liễu hầu hạ, phong cảnh ven đường đẹp như họa, nhân tình thế thái ở quê cha đất tổ thật sự tốt, điều này khiến nàng rất vui, nhưng mấy ngày sau trong đầu Mộ Dung Phong chỉ có một chữ — vựng!(Juu: cái từ này như kiểu thán từ “ngán”, “chối tỷ”..vvv…tiếng mình ấy) Sau khi thắp hương cho bà ngoại, nàng dùng việc ngủ, ở trọ, chạy đi, rồi lại chạy đi, ở trọ, ngủ làm cách ứng phó với sự mệt nhọc trên đường.

Cuối cùng xe ngựa cũng dừng trước cổng của phủ Tứ thái tử, Mộ Dung Phong ở bên trong xe vén rèm đi xuống. Đi vào phủ, nhìn thấy mọi thứ, trong lòng nàng cảm thấy có vài phần thân thiết.

“Xuân Liễu, sai người đi đóng cổng lại, không được cho phép bất luận kẻ nào cũng không được tiết lộ tin tức ta đã trở về. Chờ ta tắm rửa nghỉ ngơi xong sẽ tính.” Mộ Dung Phong biết nhất định phải đi gặp Thái hậu, nhưng mà một người vừa mới trải qua chặng đường dài mệt mỏi như nàng tốt nhất nên nghỉ ngơi một chút đã rồi nói chuyện sau.

Yên Ngọc đang bận rộn, nhìn thấy Mộ Dung Phong trở về, trong lòng nàng thật sự vui mừng.

Nhiều ngày qua Tứ thái tử giống như bị trúng tà, tuy rằng người không có trong phủ, nhưng mỗi lần ở lại phủ thì nhiều hơn so với trước đây. Thêm nữa mỗi lần có cơ hội liền hỏi nàng, “Nha đầu Mộ Dung Phong kia có trở về chưa?” Cũng không biết tại sao y lại như vậy, trong giọng nói mang theo sự hung tợn, không giống như là nhớ đến Mộ Dung Phong, nhưng ý chờ đợi trong đó thì không thể che dấu được.

Điều đó thật khiến cho Yên Ngọc thật sự không hiểu rõ, nhưng nàng không dám hỏi, hơn nữa Thái hậu cũng thường phái Tiểu Đức Tử đến phủ Tứ thái tử hỏi thăm Mộ Dung Phong đã trở về chưa, sự quan tâm đó thật sự là thật lòng. Làm cho Yên Ngọc nàng cũng cảm thấy vui vẻ thay cho Mộ Dung Phong.

“Tứ thái phi, ngài đã trở về. Nếu ngài chưa về sợ là Tứ thái tử sẽ giết nô tỳ mất.” Yên Ngọc cười nói, “Mỗi ngày ngài đều hỏi khi nào Tứ thái tử phi trở về, nô tỳ nghe mà hai tai muốn lùng bùng.”

Mộ Dung Phong cười nói, “Sợ là y nghiến răng nghiến lợi nhắc đến ta mới đúng. Yên Ngọc, nếu muốn ta vui vẻ thì đổi đề tài khác đi.”

Yên Ngọc cười, Mộ Dung Phong quả thật là người thú vị trong thiên hạ không ai sánh bằng, khó trách Thái hậu nương nương lại thích nàng.

“Xe ngựa đó thật đúng là không thể ngồi được.” Mộ Dung Phong bước vào thùng nước ấm, hơi nước bốc lên cùng giọng nói của nàng tạo nên cảm giác mờ mờ ảo ảo, “A,– vẫn là ở đây tốt nhất, quê cha đất tổ của mình kém xa, ha ha, đương nhiên nơi này cũng có điểm không bằng quê cha đất tổ. Xe ngựa kia thật khiến ta phát điên, thật sự thống khổ a. Phong cảnh mĩ miều, nhưng phương tiện thật là lạc hậu.”

Thoải mái ngồi trong thùng nước ấm, hưởng thụ cảm giác đấm bóp thoải mái do Xuân Liễu mang đến, nàng lơ đãng hỏi, “Yên Ngọc, mấy ngày qua trong phủ có chuyện gì thú vị không? Có người nào đến không?”

“Dạ có, mấy ngày trước Đại thái tử phi có đến, ngài cùng Tứ thái tử hàn huyên vài câu. Chuyện thú vị thì không có, nhưng mấy ngày nay thời gian Tứ thái tử ở trong phủ so với trước kia thì nhiều hơn một ít, nhưng cảm xúc thì không có gì đặc biệt tốt. Đôi khi ngài ngồi ngẩn ngơ một mình ngoài hoa viên, nhưng lại không ngừng hỏi khi nào chủ tử về. Còn có Tiểu Đức Tử bên chỗ Thái hậu nương nương, cơ hồ là mỗi ngày đến đây một chuyến hỏi khi nào chủ tử trở về, nói là Thái hậu nương nương nhớ người.” Yên Ngọc cười nói.

Mộ Dung Phong mỉm cười, xem tình hình có vẻ Mộ Dung Tuyết không có chuyện gì, Tư Mã Nhuệ này đúng là không phải một kẻ xấu xa tội ác tày trời, nhưng chỉ sợ y sẽ để bụng, muốn làm rõ chuyện Bạch Mẫn nên chờ nàng trở về để hỏi, nếu không còn lâu y mới quan tâm Mộ Dung Phong nàng sống chết thế nào. Nhìn Yên Ngọc, nàng cười nói, “Yên Ngọc, ta nghĩ ta muốn đi thỉnh an Tổ mẫu, ngươi có muốn đi cùng ta không? Xuân Liễu, ngươi cũng mệt mỏi rồi, nghỉ ngơi một lát đi.”

Yên Ngọc vui vẻ nói, “Chủ tử, nô tỳ đương nhiên đi theo người.”

Vương Bảo đi tìm xung quanh đã lâu nhưng đều không thấy Tứ thái tử Tư Mã Nhuệ. Những nơi Tứ thái tử bình thường lui đến y đều có đến, nhưng không nơi nào thấy bóng dáng của Tứ thái tử.

Ủ rũ trở về, trên đường y đụng phải một thái giám trong phủ Đại thái tử, trong lúc vô ý nói chuyện, Vương Bảo mới biết chủ tử của mình đang ở trong phủ Đại thái tữ. Y vội vàng chạy đến, thấy Tư Mã Nhuệ, không cần Vương Bảo mở miệng y lập tức từ trong phủ Đại thái tử đi ra, hỏi ngay một câu, “Nha đầu Mộ Dung Phong kia đã trở lại?”

“Đúng vậy thưa chủ tử, thái tử phi vừa mới trở về.– Cũng không phải là vừa mới trở lại, nô tài tìm ngài đã một hai canh giờ, vậy là thái tử phi cũng nghỉ ngơi được khoảng một hai canh giờ, đi đường mệt nhọc, người nhất định là rất mệt mỏi.” Vương Bảo là thị vệ có mang vũ khí bên người của Tư Mã Nhuệ, tuy là thái giám, nhưng y có chức quan.

Tư Mã Nhuệ cũng không nói nhiều, thậm chí cũng không thèm cáo từ, mang theo Vương Bảo rời khỏi phủ Đại thái tử. Y quả thật sắp điên mất rồi!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng
Chương 15

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 15
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...