Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng

Chương 133

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mạnh lão thái thái thoáng sửng sốt giọng đầy hận ý: “Ngươi dám không thừa nhận Uyển Lộ là người của ngươi vậy sao lúc ấy còn cưới nàng?”

“Lúc đó vì sao chất nhi lại thú nàng ư?” Tư Mã Nhuệ cười nhàn nhạt, ngữ khí lạnh băng làm cho người ta cảm thấy có chút chột dạ, “Người hẳn là phải hỏi đệ đệ của người, phụ vương của chất nhi chứ. Chất nhi thật cũng không biết vì sao lúc ấy mình lại thú nàng. Huống hồ nếu luận về thân phận Uyển Lộ chính là cháu của chất nhi. Thân phận này cũng không thích hợp. Tuy rằng người bị tiên hoàng đuổi ra khỏi cung không thể xem là người nhà Tư Mã nữa nhưng trước tới nay mọi người đều không quên mối quan hệ thân thích này. Vốn là nên giữ mặt mũi cho nhau nên chất nhi mới không tống cháu gái bảo bối của người về Mạnh phủ. Người còn đến đây chỉ trích chất nhi. Rốt cuộc chất nhi cũng không hiểu mình đã làm sai điểm gì rồi?”

“Bất luận thế nào người cũng đã tiến phủ Tứ thái tử. Không thể có chuyện vào rồi lại ra. Bây giờ nếu ra khỏi phủ Tứ thái tử, ngươi nói Uyển Lộ làm sao mà sống nổi?” Mạnh lão thái thái cố đè nén cơn giận đang chực trào lên.

“Nàng làm thế nào để sống chất nhi không biết. Chất nhi chỉ biết bản thân mình muốn sống vui vẻ thì không thể tự mình miễn cưỡng bản thân được. Không thích chính là không thích. Nếu Uyển Lộ chỉ là cháu gái của chất nhi hay thậm chí nếu là một vị muội muội bình thường, chất nhi sẽ nghĩ nàng ấy là một nữ tử rất khả ái ngay thẳng, cảm tác cảm vi. Đáng tiếc là luận về cảm tình nam nữ, chất nhi trong lòng chỉ có mình Phong nhi, không thể dung chứa thêm bất kỳ ai khác. Nếu người không muốn gây thêm chuyện thị phi thì nên lặng lẽ dẫn nàng đi, tìm cho nàng một nhân duyên tốt gả vào. Nàng dù sao cũng là một khuê nữ, theo chất nhi thì chỉ có thể cả đời rơi lệ. Chất nhi tuyệt đối không thể dung nàng.” Tư Mã Nhuệ ngoài mặt vẫn duy trì nét cười nhưng một chút ôn nhu cũng không có khiến người ta lạnh gáy.

“Ngươi, ngươi còn dám ngụy biện.” Mạnh lão thái thái đã tức giận đến cực điểm, cứng rắn quát, “Cho dù Mộ Dung Phong kia có dùng tà thuật gì mê hoặc ngươi, ngươi cũng chỉ có thể có một phi tử duy nhất là Uyển Lộ. Điểm này ta đã quyết không thể thương lượng. Lập tức đến Tứ thái tử phủ chiếu cố Uyển Lộ cho tốt vào. Nếu không ta sẽ làm cho các ngươi không thể sống một ngày yên ổn ở Hợp Ý Uyển này!”

Khóe miệng Tư Mã Nhuệ khẽ nhếch lên thản nhiên đáp: “Lão thái thái, chất nhi nói với người một câu này. Lúc trước cưới Uyển Lộ vào phủ là chất nhi không đúng. Nhưng việc đã đến nước này người nói chất nhi ỷ vào thân phận Tứ thái tử cũng được mà nói chất nhi vô tình cũng không sao. Đây chính là bản tính của chất nhi đi. Uyển Lộ cô nương, chất nhi nhất định sẽ hưu. Nếu người còn muốn giữ lại chút mặt mũi thì liền lặng lẽ rời đi. Nếu vẫn khư khư cố chấp, chất nhi đảm bảo người cùng cháu gái bảo bối của người đừng mơ tưởng tiến vào Hoàng cung nửa bước!”

“Ngươi thật càn rỡ!” Mạnh lão thái thái hừ nhẹ một tiếng, “Ở vương triều Đại Hưng này người dám khi dễ ta còn chưa sinh ra kìa. Ngươi có bản lĩnh gì lại khiến ta nửa bước cũng không thể tiến cung!”

“Đại Hưng vương triều có hai lãnh cung. Trước đây, tiên hoàng vẫn đày những phi tần có tội vào nơi này. Chất nhi tuy chỉ là Tứ thái tử nhưng vẫn có quyền đưa những phi tử mình chán ghét vào đây. Nếu người vẫn không chịu bỏ qua cho chất nhi, chất nhi đành phải đưa Mạnh Uyển Lộ vào lãnh cung. Chiếu theo quy định Đại Hưng, những phi tần ở nơi này không thể xuất nhập hoàng cung. Chất nhi hoàn toàn có thể tiền trảm hậu tấu!” Tư Mã Nhuệ lạnh giọng, “Chất nhi vốn không cần cùng người nghe giảng giải đạo lý. Nhưng chất nhi vẫn luôn nhớ kỹ người cùng chất nhi là thân thích nên việc gì bỏ qua được chất nhi sẽ bỏ qua. Trước đây vì chưa rõ Phong nhi sống chết thế nào, tâm đã chết chuyện thị phi trong cung chất nhi vốn chẳng quan tâm. Nhưng nay nếu người vẫn nhất quyết không buông tha cho chất nhi, người đừng trách chất nhi cư xử không có tình cảm!”

“Ngươi, ngươi quả thật là rất đáng giận mà. Uyển Lộ đã làm sai chuyện gì mà ngươi đối với nó tâm ngoan thủ lạt đến thế?” Mạnh lão thái thái giọng đã hơi chùng xuống. Bà biết rất rõ nơi đó. Năm ấy, mẫu thân bà vì phạm đại tội đã bị đày vào lãnh cung. Nhưng tiên hoàng vẫn yêu thương nữ nhi người sủng ái nhất cho nên mới không đuổi bà ra khỏi hoàng cung nếu không nay đã không biết mình trôi dạt về đâu. Mẫu thân bà chết đột ngột không rõ nguyên nhân. Ngay cả gặp mặt lần cuối cũng không được. Kỳ thật, từ khi mẫu thân bị đày vào lãnh cung bà chưa từng được một lần gặp mặt.

“Nàng phạm vào lỗi lầm gì chất nhi không tiện nói rõ. Chất nhi không thích nàng đã chính là lý do rồi. Đối với người chất nhi không thích làm như vậy cũng không quá đáng đi.

Chất nhi không thấy việc đem nàng ra ngoài bây giờ có gì không ổn, chỉ là trước mắt có chút phiền toái thôi.” Tư Mã Nhuệ thản nhiên, “Chất nhi vốn là người không biết nói đạo lý mà. Người thử đi hỏi một vòng xem có ai nói Tứ thái tử là người trọng tình trọng nghĩa bao giờ chưa? Người ta chỉ nói chất nhi là người bạc tình bạc nghĩa mà thôi.”

Mạnh lão thái thái chết lặng. Tiếng tăm này của Tứ thái tử bà không phải là chưa từng nghe qua. Chỉ là nha đầu Uyển Lộ kia một lòng yêu hắn, bà khuyên bảo thế nào nàng cũng không bỏ vào tai. Thật là làm khó mà. Nếu Tư Mã Nhuệ thực sự đưa Uyển Lộ vào lãnh cung, bà chưa kịp tiến cung thì đã có người báo với Hoàng thượng trước. Chỉ sợ Hoàng thường đối với tiểu tử này cũng không thể trừng phạt. Ngược lại nếu bà chọc tức Hoàng thượng hậu quả mới càng khó đoán trước.

“Rốt cuộc ngươi định an bài Uyển Lộ thế nào?” Mạnh lão thái thái cố gắng bình tĩnh lại gặng hỏi, “Ngươi thừa biết Uyển Lộ với ngươi là một mảnh thâm tình.”

“Đó là chuyện của nàng, ta không quan tâm. Ta không muốn làm nàng hy vọng xa vời ngày nào đó ta sẽ thương hại nàng. Nàng càng thích ta, ta lại càng thêm chán ghét nàng mà thôi!” Tư Mã Nhuệ phản bác, “Tốt nhất người nên mang nàng về. Nếu không thể, ta sẽ viết hưu thư rồi cho người mang nàng về. Nàng sống chết thế nào không phải là vần đề ta quan tâm. Người cũng nên nói cho Mạnh cô nương biết, với ta mà nói nàng chính là một người hoàn toàn xa lạ. Nếu nàng thực sự không thể buông tay, ta chỉ càng thêm chán ghét nàng, càng mong muốn nàng lập tức biến mất khỏi tầm mắt của ta thôi. Ta không thể giảng giải đạo lý gì. Không thích chính là không thích. Nhất là đối với ta, trước giờ ta chưa hề biết đến hai chữ miễn cưỡng!”

Mạnh lão thái thái ngậm miệng nửa ngày không đáp. Nghĩ kỹ lại sao bà lại muốn giao cháu gái bà cho hắn. Nha đầu ngốc kia một lòng hướng về tên tiểu tử này. Hắn có gì tốt mà hết lần này đến lượt khác luôn kiêu ngạo dẫm đạp lên tấm lòng Mạnh Uyển Lộ.

Nửa đêm tịch mịch, Mạnh Uyển Lộ lặng lẽ ngồi trong phòng. Trong lòng nàng giờ đây chỉ còn lại đau khổ. Lúc nãy, nha đầu của nàng vừa mới bẩm báo tổ mẫu nàng lại đến Hợp Ý Uyển gây chuyện còn nghe như là không giải quyết được việc gì. Nha đầu Hạ Hà kia là do tổ mẫu cố ý đưa vào hầu hạ bên cạnh nàng. Hạ Hà là người có võ nghệ cao cường, là tổ mẫu sợ nàng chịu thiệt mới an bài cho nàng ta tiến cung chiếu cố cho nàng.

“Thái tử phi, vì sao người nhất định phải thích Tứ thái tử?” Hạ Hà cảm thấy thật khó hiểu, nàng không nhìn ra Tứ thái tử này có điểm gì tốt. Không phải chỉ là nhìn soái một chút hay là một thái tử sao? Nhưng mà những điểm này thì ích gì chứ? “Nô tỳ không nhìn ra Tứ thái tử có điểm gì tốt, không phải cũng chỉ là một thái tử thôi sao? Hơn nữa lại còn là Tứ thái tử. Có gì đáng giá đến nỗi thái tử phi người không buông tay được?”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 133
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...