Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Có đơn giản quá không tiểu thư?” – Xuân Liễu hơi lo lắng hỏi, nàng cảm thấy Bạch Mẫn có khi còn kém hoa lệ hơn cả một tiểu nha hoàn như nàng.

“Được rồi” – Bạch Mẫn mỉm cười, thoáng nhìn Xuân Liễu, nhận thấy sự lo lắng trên khuôn mặt nàng ta thì bèn nói – “Xuân Liễu, như vậy là tốt lắm rồi. Ta làm sao có khả năng làm vừa ý Thái hậu, Hoàng hậu cùng Tứ thái tử được, dù sao ban đầu họ cũng chỉ chú ý tới Mộ Dung vương phủ tứ tiểu thư Mộ Dung Tuyết, chứ không phải ta Bạch… Mộ Dung Phong, ta cần gì phải cố ra vẻ.”

Bạch Mẫn thầm nghĩ: vừa rồi thiếu chút nữa lại nói ra tên thật của mình, kỳ thực tên bất quá cũng chỉ để gọi mà thôi, Bạch Mẫn cũng được, Mộ Dung Phong cũng tốt, đều được cả, nhưng mà, từ nay về sau, Bạch Mẫn chính là Mộ Dung Phong, cũng may, tên này cũng rất êm tai.

Xuân Liễu nửa hiểu nửa không cũng gật gật đầu.

Nhìn vào trong gương, Bạch Mẫn, không, nói thật ra là một Mộ Dung Phong mới mẻ, cảm thấy rất vừa ý. Nữ tử trong gương, thanh lệ, thanh lịch, khuôn mặt cực kỳ trắng trong thuần khiết, biểu tình thản nhiên.

“Chúng ta đi thôi” – Mộ Dung Phong gạt mấy sợi tóc vương trên vai, nâng bước hướng ra bên ngoài.

“Tiểu thư” – Xuân Liễu chần chừ nói – “Người không chờ Tứ thái tử về cùng đi sao?”

“Vì sao phải chờ hắn?” – Mộ Dung Phong mỉm cười, đi ra bên ngoài, ánh nắng mặt trời chiếu sáng nụ nười tinh thuần như nước, khuôn mặt Xuân Liễu hiện lên vẻ kinh ngạc, từ sau khi tiểu thư khỏi bệnh, cứ như biến thành một người khác, cả người thần thanh khí sảng, thanh lệ thoát tục.

Nha hoàn Yên Ngọc của phủ Tứ thái tử dẫn kiệu đi hết rẽ phải lại rẽ trái, ước chừng uống hết một chén trà nhỏ, mới tới bên ngoài cung Tường Phúc.

Mộ Dung Phong quỳ xuống.

Thái hậu và hoàng hậu đang trò chuyện, có cả Đại thái tử cùng với Đại thái tử phi Mộ Dung Thiên. Ngoài Mộ Dung Thiên nhìn thấy Mộ Dung Phong đang quỳ dưới mặt đất kia, tất cả mọi người hầu như không nhận ra.

Mộ Dung Phong cúi đầu quỳ gối, im lặng như thể không tồn tại.

Ngay lúc ấy một tiểu thái giám đã nhẹ giọng tuyên: “Thái hậu nương nương, Hoàng hậu nương nương, Tứ thái tử phi đến cung Tường Phúc thỉnh an.”

Nàng mừng thầm nhưng miệng vẫn không nói gì, binh đến thì tướng chặn, nước đến thì đất che, gặp chiêu thì sách chiêu.

Thái hậu đã sớm nghe thấy tiếng của tiểu thái giám, nhưng vẫn làm như không nghe thấy gì, cứ tiếp tục nói chuyện tào lao cùng Hoàng hậu, nha hoàn Yên Ngọc kia căn bản chính là thuộc hạ của bà, cố ý đưa tới chỗ của Tư Mã Nhuệ, để thăm dò diễn biến giữa Tư Mã Nhuệ và Mộ Dung Phong. Sáng sớm hôm nay Yên Ngọc nhờ người sang đây báo lại, Tư Mã Nhuệ, cũng chính là tên cháu trai bà yêu nhất mà cũng khiến bà đau đầu nhất, quả nhiên một đêm chưa về.

Thế mà Mộ Dung Phong vẫn chưa khóc lóc kể lể gì, lại còn ngon lành ngủ một mạch đến sáng!? Chẳng lẽ Mộ Dung Phong này thật sự ngu dốt đến trì độn? Bà biết tôn nhi vốn muốn cưới Mộ Dung Tuyết, bà cũng đã từng gặp qua cả bốn tiểu thư của Mộ Dung gia, Mộ Dung Tuyết dung mạo xuất sắc nhất, còn Mộ Dung Phong này có phần kém nổi bật.

Chỉ tại Tư Mã Triết và Mộ Dung Thiên cứ tới thuyết phục, lại còn có Mộ Dung Thanh Lương khẩn cầu, còn nói, Mộ Dung Tuyết tuổi còn nhỏ, chưa thể kết hôn, cuối cùng đành chọn lấy Mộ Dung Phong, dù sao cũng là tiểu thư của Mộ Dung vương phủ, nếu không phải bị đem ra so sánh với ba nàng kia, Mộ Dung Phong cũng là một cô nương có dung nhan xuất chúng, chỉ tiếc là giản dị quá.

Thái hậu thầm nghĩ trong lòng: nếu nhưng Mộ Dung Phong này chẳng đáp ứng được, sợ là đành phải chờ một năm nữa rồi lại cưới Mộ Dung Tuyết về cho tôn nhi thôi, cho hai chị em nhà này đồng tỷ nhất phu.

Tình trạng này vẫn còn tiếp tục suốt bữa ăn, Tư Mã Triết nhìn thoáng qua thê tử, nhận thấy trên mặt Mộ Dung Thiên đã có vài phần không đành lòng, dù sao người đang quỳ kia cũng là em gái cùng một mẹ sinh ra với nàng, nhưng nàng lại không tiện nói giúp, chỉ biết chịu đựng, nàng cũng biết phụ thân dùng Tam muội thay cho tiểu muội, quả thực có phần khi quân, phụ thân thương yêu tiểu muội, không tiếc hy sinh hạnh phúc của Tam muội, lấy Tứ thái tử, Tam muội nhất định chẳng có hy vọng gì, hơn nữa chỉ sợ tiểu muội cuối cùng không thoát được vẫn phải gả cho Tứ thái tử, hy sinh Tam muội chỉ là kế hoãn binh nhất thời mà thôi.

Tư Mã Triết cúi đầu thoáng nhìn Mộ Dung Phong đang quỳ yên lặng dưới mặt đất, trầm ngâm một chút rồi nhẹ giọng ho: “Tổ mẫu, mẫu hậu”

Thái hậu nhướng mắt nhìn thoáng qua trưởng tôn, Tư Mã Triết dùng ánh mắt chỉ đến Mộ Dung Phong đang quỳ, lại liếc qua Mộ Dung Thiên, có ý nhắc nhở Tổ mẫu không cần quá mức, tốt xấu gì cũng phải để cho Mộ Dung Thiên chút thể diện, đừng làm nàng quá đau lòng.

“Phong nhi à?” – Thái hậu cười hiền từ, làm như vừa đột nhiên nhìn thấy Mộ Dung Phong đang quỳ, sau đó giả ý trách móc tiểu thái giám – “Tiểu Đức Tử, Phong nhi đến sao ngươi không thông báo?”

Tiểu thái giám vẻ mặt sợ hãi, biết là Thái hậu cố ý nhưng nhất thời không biết làm thế nào.

Mộ Dung Phong nghe thế bèn ngẩng đầu lên, thản nhiên cười, không hề tỏ vẻ không vui, nhẹ nhàng nói: “Tổ mẫu, nhất định là Tiểu Đức Tử công công sợ lớn tiếng ảnh hưởng người cùng mẫu hậu trò truyện, nên mới nhỏ giọng thông báo, thật là chu đáo quá đi. Tổ mẫu, người đừng trách cứ hắn, lần sau cho phép hắn gọi to hơn là được mà.”

Thái hậu sửng sốt, không chỉ có nàng cảm thấy bất ngờ, trong phòng này ba người kia cũng vô cùng sửng sốt.

Mộ Dung Thiên trợn to mắt, này, này, này đâu phải cách nói chuyện của Tam muội chất phác trước đây?

Tư Mã Triết cũng khẽ khẽ động mi, Mộ Dung Phong bình thường cũng đâu có thản nhiên như thế.

Mà Thái hậu cùng Hoàng hậu để ý thấy Mộ Dung Phong đang tươi cười, hai người trước kia cũng đã từng gặp qua Mộ Dung Phong, nhưng nàng trầm mặc không nổi bật, nên thật sự cũng không chú ý lắm. Nhưng hôm nay vừa gặp, thật sự là sáng ngời trước mắt, đỏ tươi sắc váy, thứ trang sức duy nhất chính là một cây ngọc trâm trên đầu, lại phiêu dật xuất trần, chân thật vừa như mới giáng trần, nhất là nụ cười kia, thông thấu trong vắt, nhẹ nhàng khoan khoái bất phàm.

Thái hậu nhất thời có chút nghẹn lời: “Ồ, tốt”

“Tổ mẫu có thể cho phép Phong nhi đứng dậy không, nước trà trên bàn có lẽ đã nguội rồi, uống vậy không tốt, có thể cho phép Phong nhi đi thay cho người hai chén trà nóng không?” – Mộ Dung Phong liếc mắt nhìn khay trên tay Yên Ngọc một cái, nghĩ thầm, e là trà kia sớm đã nguội lạnh rồi.

“Mau đứng lên đi, ngươi xem, ta chỉ cùng mẫu hậu ngươi nói chuyện phiếm thôi, Phong nhi sẽ không trách Tổ mẫu chứ.” – Thái hậu đã khôi phục thái độ bình thường, khuôn mặt hiền từ tươi cười nói.

Mộ Dung Phong cười, môi hồng răng trắng, mi thanh mục tú, tỏa ra một cảm giác nhẹ nhàng dễ chịu.

Nàng đứng lên, đầu gối tất nhiên có phần đau nhức, nhưng nàng bỏ qua.

Yên Ngọc lập tức đi thay hai chén trà mới, giao cho nàng, nàng duyên dáng cười, nói: “Phong nhi thỉnh Tổ mẫu cùng Mẫu hậu dùng trà, mong Tổ mẫu và Mẫu hậu ngày ngày vui vẻ, dung nhan thường trú.”

Thái hậu nhấp miệng trà, làm như vô tình hỏi: “Phong nhi, bệnh của con đỡ chưa?”

Mộ Dung Thiên vẫn còn kinh ngạc trước thay đổi của Tam muội, nghe Thái hậu hỏi như thế, bị dọa đến toát mồ hôi lạnh, nàng cũng biết chuyện mời Tào thái y chẩn trị bệnh cho Tam muội không thể giấu được Thái hậu và Hoàng hậu, tuy nói Tào thái y là ở phủ Đại thái tử, nhưng dù sao cũng vẫn là ngự y trong cung, ra ngoài trị bệnh như thế làm sao qua mắt được Thái hậu?

Chỉ mong họ không biết Tam muội vì cự tuyệt hôn ước mới bị bệnh.

“Cám ơn Tổ mẫu quan tâm” – Mộ Dung Phong như cũ sắc mặt không thay đổi, giấu đầu hở đuôi, nàng không tin chuyện Mộ Dung Phong cự tuyệt hôn ước giấu được người trong cung, nhất là hai người nắm quyền lực tối cao ở hậu cung này Thái hậu và Hoàng hậu – “Cũng may đại tỷ mời Tào thái y trong cung đến chẩn trị cho Phong nhi, thật đúng là diệu thủ hồi xuân, bây giờ đã hồi phục khỏe mạnh như bình thường.”

Thái hậu trong lòng sửng sốt, chăng lẽ đã nghĩ quá phức tạp rồi sao? Tào thái y kia sao dám dối gạt bà? Tuy hắn là người trong phủ trưởng tôn, nhưng Hoàng thượng chỉ cấp cho phủ Đại thái tử mỗi một gã ngự y, to gan đến đâu cũng không dám lừa gạt bà với Hoàng hậu.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...