Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng

Chương 165

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dùng xong bữa thiện trưa Ngô phi bồi lão thái hậu đến Bình Dương cung tản bộ.

“Tổ mẫu cũng thật cao hứng.” Tư Mã Nhuệ không biết từ đâu xông ra cười hớn hở đón đầu lão thái hậu.

Nhìn hắn vui vẻ như vậy lão thái hậu cũng có chút chột dạ không rõ nguyên do cứ cho là trong lòng có quỷ. Lão thái hậu mỉm cười với tôn nhi: “Hôm nay không bận sao? Còn có thời gian đến thăm tổ mẫu?”

“Không có gì bận. Việc trong triều đã giải quyết xong bãi triều trở về Hợp Ý uyển liền ghé qua thăm tổ mẫu. Cũng đã mấy ngày không đến thỉnh an người người vẫn khỏe chứ ạ?” Tư Mã Nhuệ ôn hòa tiếp, “Tôn nhi đã ra lệnh cho Mộ Dung Phong sao kinh phật an ủi người. Nguyên là muốn trách phạt nàng ấy nhưng nhìn khí sắc người mấy hôm nay đúng là phương thức này có chút hiệu quả. Sớm biết như vậy đã bắt nha đầu kia sớm làm việc này. Trước kia không phải tổ mẫu rất sủng nàng sao? Biết sớm phụ thân nàng sẽ sinh sự người nên quản giáo nàng thật nghiêm.”

Lão thái hậu có chút sửng sốt. Không phải Lệ phi nói Tư Mã Nhuệ sẽ không nhớ bất kỳ chuyện gì liên quan tới Mộ Dung Phong sao? Sao nay hắn lại nhớ rõ trước kia bà sủng ái Mộ Dung Phong? Chẳng lẽ là nô tài lắm miệng nói chuyện không nên nói sao? “Nhuệ nhi, vốn là việc nhỏ con để ý đến làm gì. Việc đại sự trong triều mới là việc con cần quan tâm đến lúc này.”

“Nhuệ nhi biết chứ. Chỉ là thuận mồm nói ra thôi. Nhuệ nhi còn nhớ rõ ràng ngày trước người còn trách Nhuệ nhi không chịu sủng ái nàng. Nếu trước kia tổ mẫu không sủng ái nha đầu kia hẳn con còn chẳng chú ý đến nàng.” Tư Mã Nhuệ mỉm cười vô tư nói. Nhìn qua Ngô phi cười cười tiếp, “Nghe nói Ngô Mông đại tướng quân dạo này tâm tình không tốt. Phải chăng vẫn còn lưu luyến Mộ Dung Du?”

Ngô phi vội vàng cười theo: “Có lẽ dạo này tình hình chiến sự căng thẳng nên có chút mệt. Ngô Mông sao dám có ý nghĩ này. Mộ Dung Du là tội thần chi nữ. Hoàng thượng còn vì Đại Hưng mà từ bỏ Mộ Dung Phong. Ngô Mông hắn sao dám nghĩ đến tư tình cá nhân. Hoàng thượng người đừng nói đùa như thế.”

Tư Mã Nhuệ cười cười nói tiếp: “Ngô Mông cùng Mộ Dung Du hai người vợ chồng ân ái thắm thiết. Mộ Dung Du ở biên ải xa xôi, chuyện Mộ Dung Thanh Lương làm nếu có nàng can dự biên ải tất đã có biến. Nghĩ kỹ thì thật ra chuyện Mộ Dung Thanh Lương làm nữ nhi của ông ấy vốn không biết chỉ có mình ông ta tự sắp đặt từ đầu đến cuối. Thậm chí cũng chẳng ai biết chuyện của Xuân Đào thật ra là thế nào.Cho nên cũng có thể nói Mộ Dung Du vốn cũng chẳng có tội tình gì. Không bằng thế này việc Mộ Dung Du xuống tóc làm ni cô cũng là chuyện bất đắc dĩ chi bằng trẫm chuẩn cho nàng hoàn tục. Chỉ cần Ngô Mông đại tướng quân không để ý nàng là tội thần chi nữ nguyện ý tiếp nhận nàng trẫm sẽ để cho nàng trở về bên cạnh Ngô Mông đại tướng quân. Còn có trẫm nghe Ngô Mông tấu rằng thực ra Mộng Dung Du đang mang bầu. Dù Mộ Dung Du là tội thần chi nữ thì cái thai trong bụng nàng ta cũng chẳng có tội tình gì liền miển tội cho nàng đi.”

Ngô phi sửng sốt nhìn Tư Mã Nhuệ. Thật không nghĩ được Tư Mã Nhuệ chịu bỏ qua cho Mộ Dung Du, còn cho phép nàng đoàn viên cùng Ngô Mông. “Hoàng thượng ân điển, Ngô Mông không biết phải cảm tạ thế nào. Tạ ơn Hoàng thượng khai ân. Ta lập tức đi thông báo với hắn, hắn nhất định sẽ mừng điên lên.”

Nhìn Ngô phi rời đi, Tư Mã Nhuệ tựa như vô tình nhìn lão thái hậu mỉm cười: “Nay Mộ Dung Thanh Lương cũng đã quy tiên, người thân của hắn cũng không nên bị trách phạt quá nặng? Trẫm cũng đã nghĩ qua rồi Mộ Dung Hoa lấy đường tỷ, Mộ Dung Mân là hiền tế thủ phủ đại nhân. Nều sau này thực sự giáng bọn họ xuống làm thường dân chỉ sợ khiến đường tỷ chịu nhiều ủy khuất, thủ phủ đại nhân chắc cũng không muốn hiền tế mình phải chịu khổ. Không bằng cho bọn họ một cái nhân tình, mọi người đều vui vẻ. Không biết ý tổ mẫu thế nào?”

Lão thái hậu ngập ngừng đáp: “Người là hoàng thượng người cảm thấy làm thế nào thích hợp thì làm. Vậy người tính làm xử lý Mộ Dung Thiên với Mộ Dung Phong thế nào? Mộ Dung Tuyết đã chết nhưng hai tỷ muội kia vẫn còn sống.”

“Hạ táng Mộ Dung Tuyết thế nào là chuyện của phụ thân. Cứ để phụ thân quyết định cho lương tâm người bớt áy náy đi. Trước nay phụ thân vẫn luôn nghĩ người mắc nợ Mộ Dung Tuyết nên luôn rầu rĩ không vui, cứ để người làm việc gì đó giúp người thoải mái. Nói không chừng đối với mẫu thân và Ngô phi đây cũng à chuyện tốt. Về phần Mộ Dung Thiên thương thế còn chưa khỏi hẳn, Tư Mã Triết lại bị đày vào Tư Quá Uyển. Thật ra thì Tư Mã Triết bản chất huynh ấy cũng không xấu chỉ là không may gặp phải Hồng Ngọc. Nay hắn đã kinh qua kiếp nạn này hẳn cũng đã thông suốt được nhiều. Chi bằng cho hai người bọn họ đoàn viên còn có thể chiếu cố lẫn nhau. Dù sao Tư Mã Triết cũng là hoàng huynh của con cũng từng là đại thái tử, chỉ còn chút nữa huynh ấy đã thành hoàng đế dù bị giam lỏng trong Tư Quá uyển nhưng vẫn chuẩn cho huynh ấy thoải mái đôi chút. Dù sao chỗ ấy cũng hẻo lánh ít người chiếu cố tới huynh ấy. Nay tuy Tư Mã Cường đã trở về phủ Tam thái tử, tuy chỉ là một phủ đệ vô danh nhưng so với Tư Mã Triết còn tốt hơn gấp trăm lần huống hồ hắn còn có nha đầu của Lệ phi là Tiểu Ngũ chiếu cố cho hắn. Trẫm sẽ phái người xuống Tư Quá Uyển chiếu cố Tư Mã Triết, đợi Mộ Dung Thiên hồi phục trẫm sẽ cho hai người bọn họ đoàn viên. Qua chuyện của Hồng Ngọc chính ra tình cảm vợ chồng bọn họ tốt hơn nhiều.Còn về Mộ Dung Phong trẫm còn chưa nghĩ ta cách xử lý nàng.” Tư Mã Nhuệ nhíu mày nghĩ một chút rồi nói: “Chờ trẫm nghĩ ra rồi nói tiếp.”

Lão thái hậu trầm ngâm đoán không ra Tư Mã Nhuệ đang nghĩ gì trong đầu. Đã nhiều ngày nay bà vẫn nghe những triều thần ngợi khen cách xử lý việc triều chính của Tư Mã Nhuệ. Trong triều hắn xử sự rất đúng mực, xử lý sự vụ lưu loát sạch sẽ, phong cách làm việc rất chu toàn mạnh mẽ được lòng triều thần. Điều này làm thái hậu an tâm phần nào.

Tư Mã Nhuệ nhìn trời thán: “Đảo mắt đã tới mùa thu, Mộ Dung Phong trở về cũng đã một thời gian. Trẫm đang nghĩ việc Mộ Dung Phong mất tích cùng âm mưu của Mộ Dung Thanh Lương có quan hệ gì không? Nếu có liên quan trẫm nhất định sẽ không tha thứ cho nàng ta. Vì thế trẫm còn đang quan sát một chút mới quyết định được.”

“Ngươi, ngươi–” Lão thái hậu giật mình phải chăng dược đã mất tác dụng?

“Tổ mẫu người sao vậy?” Tư Mã Nhuệ lo lắng hỏi, trong mắt lại ánh lên một tia nhìn sắc bén dấu đi sau lớp mặt nạ thân thiết chỉ là lão thái hậu không phát hiện ra thôi, “Người không sao chứ?”

“Ta không sao.” Thái hậu vội vàng đáp, “Nhuệ nhi, con còn bận lắm việc chính sự trọng yếu cần xử lý đừng ở đây mất thời gian với tổ mẫu. Con nhanh đi làm việc của con đi. Nếu rảnh rỗi cũng nên đến thăm phụ vương con một lát.”

“Con không bận, còn định đến thăm người đây.” Tư Mã Nhuệ mỉm cười, “Nếu tổ mẫu đã nói thế tôn nhi không quấy rầy người nghỉ ngơi nữa, tôn nhi đi ạ.”

Thân ảnh Tư Mã Nhuệ vừa biến mất ở cửa, lão thái hậu đã đứng dậy truyền Tiểu An Tử: “Chúng ta đến gặp Lệ phi. Ta có việc cần bàn với nàng ta.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng
Chương 165

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 165
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...