Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng

Chương 140

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thái hậu khẽ gật gù. Đang nói chuyện thì Tiểu Đức tử cao giọng thông báo: “Thái hậu nương nương, Tứ thái tử và Tứ thái tử phi xin yết kiến.”

Tư Mã Minh Lãng giật mình quay đầu lại khẽ kìm nén lệ nóng chực trào nơi khóe mắt. Hắn biết tin Mộ Dung Phong gặp chuyện không may, chỉ nghe nói nàng đã mất tích lại vẫn chưa được hay tin nàng đã trở về. Đột nhiên nghe Tiểu Đức tử nói vậy liền cảm thấy một cỗ bất an trào lên.

“Hoàng thúc, người về lúc nào?” Tư Mã Nhuệ cười rạng rỡ với Tư Mã Minh Lãng, “Sợ là người chưa nhận được tin báo của Nhuệ nhi”.

Bên cạnh Tư Mã Nhuệ chính là nữ tử mà hình bóng đã sớm khắc sâu vào tâm trí Tư Mã Minh Lãng. Một dung nhan thanh tú, một khí chất dịu dàng, một cỗ hương vị thản nhiên mang theo ý cười điềm tĩnh, nàng như một dòng suối mát lành chảy thẳng vào trái tim hoảng hốt của hắn.

“Phong nhi thỉnh an Hoàng thúc.” Mộ Dung Phong đã là người của Tư Mã Nhuệ, những hiểu lầm, những phân cách trước kia nay đã hoàn toàn biến mất không còn chút dấu vết. Trở về thời hiện đại nàng cũng chẳng mảy may một lần nhớ đến nam nhân này. Nay tái kiến ở đây trong lòng chỉ là một mảnh thản nhiên không chút gợn. Tư Mã Minh Lãng cúi đầu, giũ đi nét hốt hoảng, trong đáy mắt khôi phục lại vẻ lạnh nhạt bình thản.

Tư Mã Minh Lãng có chút bối rối. Chỉ biết Mộ Dung Phong gặp chuyện, Tư Mã Nhuệ bị ép cưới Mạnh Uyển Lộ, không nghĩ đến hôm nay lại gặp Mộ Dung Phong khỏe mạnh đứng đây.

“Hoàng thúc, người đã rất hoảng sợ phải không?” Tư Mã Nhuệ vờ như không thấy vẻ thất thố của Tư Mã Minh Lãng. Hắn thế nào lại không biết tình cảm của Hoàng thúc đối với Phong nhi. Có thể trói buộc trái tim thỏa chí vùng vẫy bốn phương của Hoàng thúc, Phong nhi có lẽ là nữ tử duy nhất. “Kỳ thực con đã viết thư báo tin cho người nhưng sợ là trên đường đã có chút chậm trễ, dọa người hoảng hốt như vậy.”

“Phong nhi, con có khỏe không?” Tư Mã Minh Lãng đã khôi phục lại thái độ bình thường ôn hòa hỏi han. Hắn cố giấu đi ánh mắt vui sướng, nhìn Mộ Dung Phong khỏe mạnh đứng trước mặt hắn, hắn như cảm thấy vạn vật bừng sáng không còn chút ủ dột hay phiền muộn nào nữa.

“Con rất tốt. Đa tạ Hoàng thúc đã quan tâm.” Mộ Dung Phong mỉm cười.

Có đôi khi thương tâm chính là một loại trí nhớ khắc sâu. Từ khi Phong nhi trở về, Tư Mã Nhuệ không còn đau đớn trong lòng, cũng không còn bị nỗi đau tê tâm liệt phế dày vò. Hiện tại, hắn đang đắm chìm trong hạnh phúc, trừ bỏ chút bất an mơ hồ, chút lo lắng sợ sẽ xúc phạm đến Mộ Dung Phong, tất cả những thứ khác hắn đều không màng tới.

Một lúc sau, Mộ Dung Thanh Lương dẫn theo Xuân Đào xuất hiện lại còn mang hạ lễ đến.

Mộ Dung Thanh Lương giống như đã khôi phục lại thần thái trước kia. Mi mắt nhắm tít mang theo nét cười đắc ý, giống như chuyện Mộ Dung Tuyết bị sắc phong cũng như việc Mộ Dung phu nhân tự sát chưa từng xảy ra. Xuân Đào so với trước kia béo lên nhiều, nàng đang mang thai nhìn lại có chút ngơ ngốc.

Mộ Dung Phong nhìn Mộ Dung Thanh Lương có chút cảm khái, quay đầu nhìn Xuân Đào lại có cảm giác kỳ quái. Nàng ta xem ra cũng sống rất thoải mái, nhìn cách ăn mặc đã ra dáng Tể tướng phu nhân lắm rồi, ăn mặc phục sức sang trọng còn khoác lên mình một thân lụa là tỏa ra khí chất phú quý. Chính là không hiểu vì sao Mộ Dung Phong tựa hồ lại đọc ra nơi đáy mắt nàng nét sợ hãi mơ hồ, dường như nàng đang lo lắng điều gì nhưng nhìn kỹ lại lại tựa hồ như không phải.

“Xuân Đào thỉnh an Tứ thái tử phi.” Xuân Đào muốn thi lễ nhưng căn bản dưới thân không thuận tiện chỉ có thể ngây ngốc đứng tại chỗ.

“Miễn lễ.” Mộ Dung Phong mỉm cười thản nhiên, “Thân mình ngươi không tiện không cần phải đa lễ. Hơn nữa trong bụng ngươi là đệ đệ hoặc muội muội của ta cũng không cần giữ lễ làm gì.”

Có thể do Mộ Dung Phong đa tâm phát hiện nơi đáy mắt Xuân Đào có tia kinh hoảng mơ hồ, nháy mắt đã biến mất khôi phục thái độ ban đầu nhưng nàng tuyệt đối không nhìn lầm.

Mộ Dung Thanh Lương từ một bên tiến tới cười ha hả với nữ nhi thứ ba của mình: “Phong nhi, một thời gian không gặp khí sắc của con cũng không tồi lắm. Biết con trở về vi phụ cũng thật cao hứng. Ngặt vì trong nhà Xuân Đào đang mang thai đi lại có chút không tiện nên không đến thăm con được. Con không trách vi phụ chứ?”

Lời này nói ra nghe thật dối trá khách khí. Mộ Dung Phong khẽ nhíu mày có cảm giác không thoải mái. Nghe trong lời nói chính là nàng trước mặt ông ta chỉ là người ngoài mà thôi.

Đột nhiên nàng có cảm giác mờ mịt, tựa hồ như ở đây có gì đó không đúng. Mộ Dung Thanh Lương cùng phu nhân quan hệ vốn rất khắng khít. Trong nhà tuy rằng có nạp thiếp nhưng ông ấy đới với phu nhân rất quan tâm chú ý. Phu nhân chỉ vừa mới ra đi, ông ấy thế nào lại hóa thành kẻ bạc tình bạc nghĩa như vậy? Thậm chí còn lập một nha đầu làm thiếp, hơn nữa trong một thời gian ngắn nhanh như vậy đã có đứa nhỏ? Nghĩ thế nào cũng thấy lạ.

Thời gian mình gặp chuyện, Tư Mã Nhuệ cơm nước cũng không màng; Hồng Ngọc lập gia đình Tư Mã Triết đến nay vẫn còn chưa quên được. Như thế nào Mộ Dung phu nhân vừa qua đời, Mộ Dung Thanh Lương lại chẳng có phản ứng gì?

Còn tưởng ông ấy đang tìm cơ hội báo thù.

Hoàng thượng cùng Mộ Dung Tuyết đến. Mộ Dung Thanh Lương gặp Mộ Dung Tuyết chỉ giả bộ như không nhìn thấy rồi đỡ Xuân Đào đứng tránh sang một bên.

Nhìn thấy hành động của phụ thân Mộ Dung Tuyết thoáng có chút bi ai. Nhưng chỉ trong giây lát, vừa đảo mắt liền khôi phục vẻ mặt quyến rũ mỉm cười hiền thục nhìn Hoàng thượng, Thái hậu cùng mọi người, hoàn toàn là phong thái của một vị tần phi.

“Phong nhi, nàng nghĩ gì đến ngây ngốc vậy?” Tư Mã Nhuệ khẽ lay lay Mộ Dung Phong.

“Uy, ta đang nghĩ chút chuyện.” Mộ Dung Phong hồi phục tinh thần mỉm cười, “Cho nên có chút thất thần. Trong lòng thật hoang mang, nhìn phản ứng của phụ thân có chút là lạ.”

Tư Mã Nhuệ vờ như vô tình hỏi: “Hoang mang chuyện gì?”

“Hoang mang vì phản ứng của ông ấy với chuyện của mẫu thân.” Mộ Dung Phong bình thản đáp, “Quan hệ của mẫu thân và phụ thân trước nay vẫn rất gắn bó, cho tới tận bây giờ vẫn chưa từng một lần khắc khẩu. Phụ thân tuy rằng đã nạp thiếp nhưng không sủng ái người nào lại đối với mẫu thân rất đặc biệt. Cho nên tỷ đệ chúng ta sáu người đều là con của mẫu thân, các vị thiếp chưa từng có ai lâm hạnh. Mẫu thân vừa qua đời, phụ thân bi thống không thôi nhưng không lâu sau lại cưới Xuân Đào. Nay nói chuyện cùng ta tuy từng câu từng chữ đều đúng mực nhưng ta lại thấy không được tự nhiên. Biểu hiện của ông ấy như thế thật khiến ta nghi ngờ.”

Tư Mã Nhuệ nhìn Mộ Dung Phong tựa hồ như muốn nói gì nhưng lại thôi cười mỉm: “Có lẽ thời gian qua lâu, một số chuyện cũng dần phai nhạt không muốn nhớ tới nữa. Chúng ta đến chỗ Hoàng thúc trò chuyện đi. Biết nàng gặp chuyện không may, Hoàng thúc rất sốt ruột còn tự mình thân chinh tìm kiếm nhưng không tìm thấy. Phỏng chừng vừa rồi thấy nàng, Hoàng thúc đã rất hoảng hốt. Có lẽ thúc ấy còn nghĩ người đứng cạnh ta hẳn phải là Mạnh Uyển Lộ.”

Mộ Dung Phong miễn cưỡng nở nụ cười. Mộ Dung Thanh Lương gây cho nàng một cảm giác bất an. Bất luận là nguyên nhân gì, thời gian đã qua, chuyện cũ không muốn nhớ đến, nhưng tình cảm của ông ấy với thê tử đã cùng kết tóc se tơ, đồng cam cộng khổ lại có thể sớm phai nhạt vậy sao? Ông ấy thật sự làm thất vọng thê tử dưới hoàng tuyền của mình sao?

Thời điểm Mộ Dung phu nhân qua đời ông ấy không phải cực kỳ bi ai sao?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng
Chương 140

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 140
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...