Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng

Chương 137

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Mẫu thân.” Dung Mỹ ai oán nỉ non nhìn khuôn mặt cô đơn của mẫu thân nàng qua khung cửa sổ. Thân hình tiều tụy, trông bà già hẳn đi, lưng tựa hồ cũng khòm hơn một chút, bộ dáng thật đáng thương.

Lưu thị quay đầu nhìn lướt qua nữ nhi một lần, trong mắt không hề ánh lên một nét vui sướng. Bà chỉ khe khẽ thở dài nhẹ giọng nói: “Con tới đây làm gì? Đã thế này không gặp còn hơn.”

“Mẫu thân.” Dung Mỹ khẽ gọi một tiếng, lệ rơi lã chã.

Lưu thị cũng không cầm nổi nước mắt nhìn nữ nhi đau thương tiếp: “Con tới nơi này nhất định không phải chuyện tốt gì. Nếu không há lẽ nào phụ vương con lại chấp thuận cho con tới đây. Nương thật không hy vọng gặp con ở đây. Không thấy con đại biểu chính là mọi sự vẫn tốt, thấy con rồi nhất định là đã gặp chuyện không hay.”

“Mẫu thân,” Dung Mỹ cúi đầu nhẹ nhàng đáp, “Ô Mông quốc cầu thân. Phụ vương hạ chỉ gả con cho vương tử Ô Mông quốc. Mấy ngày nữa con phải đi rồi. Nữ nhi chính là cố ý van cầu phụ vương cho con được gặp người một lần. Lần này đi không biết bao giờ mới có thể gặp lại, mà có lẽ chính là vĩnh viễn không thể gặp lại.”

Lưu thị khựng lại ngã mình trên chiếc ghế bên cửa sổ suy sụp não nề: “Nương thật sự hối hận rồi. Lúc trước đáng lẽ không nên trêu chọc ả Mộ Dung Tuyết kia. Nếu như lúc đó không gây chuyện, há có thể có ngày hôm nay! Nương hại Cường nhi cũng hại cả con rồi. Đến Ô Mông quốc kia chỉ sợ không có ngày về, cũng là tránh cho Đại Hưng một kiếp nạn. Quan hệ giữa nương và Lệ phi cũng không tính là tốt, con gả cho ca ca của nàng chỉ sợ cũng chẳng sung sướng gì. Nói như vậy chủ ý này chắc là của Mộ Dung Tuyết!”

Dung Mỹ lại cúi đầu không hé răng.

“Là chủ ý của ai giờ cũng không quan trọng nữa rồi.” Giọng Tư Mã Cường từ phía sau dội đến, trong thanh âm ẩn chút thê lương. Hồng Ngọc lẳng lặng đứng phía sau hắn, khuôn mặt tiều tụy ẩn nhẫn, nơi này làm sao so được với Ngụy phủ. “Nay đã như vậy chỉ hy vọng muội muội đến nơi đó bình an thôi.”

“Tướng quốc có thể thương lượng một chút không?” Hồng Ngọc nhẹ giọng hỏi.

“Hừ,” Tư Mã Cường hừ khẽ một tiếng, “Chúng ta nay đã như rồng mắc cạn còn có thể tìm người hỗ trợ sao? Hiện tại ta thực hận sao lúc đó còn nghe lời nàng cùng Hưu Đề tướng quốc liên minh. Lúc đó còn tự cho bản thân mình thông, nghĩ rằng sẽ không ai biết ta cùng hắn có minh ước. Có nghĩ cũng không tưởng tưởng được lại không gạt nổi Tư Mã Nhuệ. Hắn thoạt nhìn có vẻ ngông cuồng bất hảo nhưng kỳ thực lại là một kỳ tài.”

“Tư Mã Nhuệ?” Hồng Ngọc sửng sốt, “Hắn biết sao?”

Tư Mã Cường nhìn nàng, trong mắt ánh lên một tia bi ai. Nữ nhân này bên cạnh hắn, hắn vẫn cho rằng đối với nàng hắn là duy nhất. Không lâu có người mang cho hắn tin tức, cũng có thể do hắn đa nghi nhưng trên người nữ nhân này tựa hồ có dấu vết của nam nhân khác. Phản ứng của nàng cùng thân thể có chút kỳ quái, có chút xa lạ. “Tư Mã Nhuệ cũng không phải là người đơn giản. Sự tình hắn biết so với những gì chúng ta tưởng tượng cách xa nhiều. Trước kia vẫn luôn khinh thường hắn nay nghĩ lại có một số việc hắn vẫn sau lưng chúng ta lẳng lặng tiến hành. Còn tự ình thông minh, thật ra tất cả đều nằm trong lòng bàn tay hắn.”

Hồng Ngọc trong lòng khẽ động. Vậy chuyện mình vụng trộm cùng Tư Mã Triết phải chăng hắn cũng biết? Việc mình vào Tư Quá Uyển có phải hắn cũng nhúng tay?

“Muội muội,” Tư Mã Cường tiến lại gần nàng dịu giọng nói, “Trước giờ ca ca với ngươi cũng không thường tâm sự cùng nhau. Trong mắt ca ca ngươi luôn chỉ là một đứa nhỏ chưa trưởng thành. Vài ngày nữa ngươi xuất giá rồi. Phụ vương đã chọn ngươi thì cũng coi như là mệnh mà chấp nhận. Nhớ kỹ lời ta, sau này đi đến đâu cũng phải tu dưỡng tính tình, làm người tốt, không nên làm chuyện ác để bị báo ứng. Mẫu thân cùng ta chính là tấm gương hiển hiện trước mắt.”

Dung Mỹ gật gật đầu, lệ tuôn rơi không nói thành lời.

“Ca ca biết trước nay ngươi luôn được nuông chiều. Trong cung có mẫu thân chẳng ai dám bắt nạt ngươi. Nhưng nay ca ca và mẫu thân đã thất thế, có một số việc chỉ có thể dựa vào bản thân mình. Việc gả đi Ô Mông quốc lần này bất luận là chủ ý của ai cẩn thận ngẫm lại cũng không phải hoàn toàn là chuyện xấu. Rời xa khỏi chốn hoàng cung thị phi này ngươi cũng được thanh thản nhẹ nhàng.” Tư Mã Cường khẽ vỗ về muội muội dịu dàng an ủi.

Lưu thị nhìn con trong lòng xót xa. Bà sao không biết lấy thân thủ con bà rời khỏi nơi này cũng không phải chuyện khó khăn gì. Nhưng bởi vì bà mà hắn cam chịu ở lại nơi lạnh lẽo này. Hoàng thượng có giận cũng chỉ giận bà. Tư Mã Cường dù sao cũng là con hắn, hận cũng chỉ là nhất thời sẽ không hận cả đời.

Bản thân lỗ mãng hại người hại mình.

“Thời gian không còn sớm. Dung Mỹ quận chúa người cũng nên nói lời từ biệt rồi. Hôm nay là thọ yến của Thái hậu nương nương, người còn phải về sớm chúc thọ.” Thái giám đã ở một bên nhắc nhở.

“Ta biết.” Dung Mỹ trầm giọng đáp trong lòng ai oán. Đến đây thấy mẫu thân thế này chẳng thể làm gì lại thêm căm giận.

“Đi đi thôi, đừng làm lỡ việc.” Tư Mã Cường cười thản nhiên. Hắn biết trong lòng muội muội vốn mong mẫu thân cùng hắn có thể đưa ra chủ ý giúp nàng tránh né chuyện này nhưng với tình hình bọn họ bây giờ còn có thể giúp nàng thế nào?

Dung Mỹ cúi đầu đi ra. Đại môn Tư Quá Uyển lại thêm một lần rộn ràng tiếng người rời đi. Nàng trong lòng chỉ có thống khổ. Lần này đi e chẳng có ngày về.

Mộ Dung Phong lặng lẽ ngồi trước bàn hý hoáy vẽ cái gì trên giấy, nét mặt bình thản. Còn chút thời gian nữa mới đến thọ yến Thái hậu, nàng lười nhúc nhích liền ngồi trước bàn suy tưởng họa ra những hình thù kỳ quái trên nền giấy trắng.

“Phong nhi đang làm gì vậy?” Tư Mã Nhuệ từ ngoài tiến vào vừa cười vừa nói. Hắn vừa mới đi báo với Mạnh lão thái thái chuyện Mạnh Uyển Lộ, lại tạt qua chỗ Thái hậu một lát rồi vội chạy về đây. Mộ Dung Phong đứng trước bàn bộ dạng dương dương tự đắc nhìn đến buồn cười, quơ quơ tấm giấy trước mặt. Hắn tò mò tiến lại cúi đầu xem hình như là vẽ một tòa kiến trúc gì đó.

“Ta đang nghĩ thiết kế nhà chúng ta một chút.” Mộ Dung Phong cười vang, “Hợp Ý Uyển tuy là rất đẹp nhưng dù sao cũng là thẩm mỹ của thúc thúc có chút ai uyển cùng đơn điệu. Ta thiết kế nhà của chúng ta, có thể cách biệt Hoàng cung với đám phi tần, tận hưởng những ngày thanh tĩnh.”

Tư Mã Nhuệ hơi nhíu mày cười cười: “Tốt, ta cũng không thích không khí trong hoàng cung này, cũng sớm muốn dọn ra ngoài. Chúng ta tìm nơi an tĩnh một chút, có sông có núi. Nàng nói như vậy thực hợp ý ta. Nàng định thiết kế thế nào?”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 137
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...