Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bạch Mẫn gật gật đầu, nghe bên ngoài có tiếng người truyền đến, cửa bị đẩy ra, liền đó có mấy người bước vào.

Lại là Xuân Đào kia, mang theo một cỗ gió lạnh đến bên giường, cao cao giọng nói: “Tiểu thư, lão gia cùng phu nhân đã tới”.

Bạch Mẫn nhướng mày, mạc danh kỳ diệu xuất hiện ở nơi này, mạc danh kỳ diệu trở thành Mộ Dung Phong, nhìn lông mày Xuân Đào thách thức, con ngươi có ý khinh thị, trong lòng liền không khỏi dâng lên vài phần chán ghét, thốt lên: “Ta tự thấy được, không cần ngươi hô to gọi nhỏ như thế, đứng xa xa đã thấy rồi, ta vừa mới tỉnh lại, chịu không được cái khí lạnh ngươi mang tới.”

Lời này vừa nói ra, không chỉ có Xuân Đào hoảng sợ, Xuân Liễu cùng mấy người mới đến cũng vô cùng sửng sốt, tam tiểu thư này ngày thường yếu đuối ít lời như thế nào lại lợi hại thế. Xuân Đào phẫn nộ đứng sang một bên, trộm nhìn Bạch Mẫn trên giường một cái, chẳng lẽ hết bệnh một cái tình tính cũng cứng cỏi lên sao? Thật không giống tam tiểu thư ngày thường, trong lời nói cũng lạnh lùng, khiến người nghe trong lòng sinh mấy phần khiếp ý.

“Phong nhi” – Mộ Dung phu nhân nhìn nữ nhi, từ tốn nói – “Xuân Đào nói con tỉnh lại, nương rất vui, con thấy thế nào? Có muốn mời Tào thái y đến xem lại bệnh cho không?”

Bạch Mẫn nhìn người phụ nữ mặc trang phục đẹp trước mặt, tuổi còn chưa quá bốn mươi, đáy mắt đuôi mày vẫn còn ý quyến rũ, vẫn rất động lòng người. – “Tỉnh thì tỉnh, nhưng con không nhớ rõ những chuyện trước đây” – Bạch Mẫn thản nhiên nói.

Vội vàng bị mời đến, Tào thái y nhìn cô gái nằm trên giường, sau một phen chẩn đoán, lắc lắc đầu, châm chước một hồi rồi chậm rãi nói: “Lệnh thiên kim quý thể vốn đã rất đáng ngại, về phần không nhớ rõ sự tình trước kia, có lẽ là do bệnh nặng mới khỏi, nghỉ ngơi ít ngày sẽ tốt thôi.”

Mộ Dung phu nhân hơi nhíu nhíu mày, cùng Tào thái y rời phòng, lo âu nói: “Nhưng chỉ còn cách hôn lễ của nàng với tứ thái tử ba ngày, hoàng mệnh nan vi, phải làm sao đây?”

“Thái tử phi cũng đang lo lắng chuyện này, cho nên mấy ngày trước mới lệnh cho lão thần đến chẩn trị cho tam tiểu thư, biết được tam tiểu thư không sao nữa, thái tử phi rất vui mừng. Chuyện tam tiểu thư cự tuyệt hôn ước tuyệt đối không được để cho thái hậu nương nương, hoàng hậu nương nương cùng tứ thái tử biết được, nếu không đó chính là đại tội khi quân, thậm chí tru di cửu tộc. Nếu trước hôn lễ tam tiểu thư không nghĩ ra chuyện xưa, cũng chỉ phiền lão gia cùng phu nhân khéo nói với nàng, có khi cũng là chuyện tốt, ít nhất nàng không lại phản đối hôn ước của mình mình với tứ thái tử.” – Tào thái y trầm ngâm suy nghĩ, sau đó nói tiếp – “Trước mắt cứ xem tình hình tam tiểu thư, thân thể nàng còn suy yếu, có muốn khác cũng không được, nghỉ ngơi thật tốt hai ba hôm là được rồi. Thần còn có việc phải về ngay, thái tử phi đang chờ thần về bẩm báo tin tức.”

Tiễn Tào thái y, Mộ Dung phu nhân trở lại phòng.

Bạch Mẫn sớm đã nằm lại xuống khép mắt nghỉ ngơi, đã như vậy, cho dù đây là giấc mơ hay gì khác, cũng phải từng bước từng bước mà đi.

Mộ Dung phu nhân nhìn con gái nằm trên giường hai mắt đã khép, hơi thở đều đều, ngừng một lát, tránh ra chút, đứng bên cạnh Xuân Liễu nhẹ giọng mà nghiêm khắc: “Xuân Liễu, hai ngày này ngươi phải đặc biệt cẩn thận để ý tới tiểu thư, nếu có gì sai, nhất định không ta cho ngươi. Tiểu thư có hỏi gì, ngươi phải khôn khéo mà trả lời, nhưng nhất định không được nói mấy chuyện liên quan đến tứ thái tử, nhất là những chuyện đồn thổi. Không đầy ba ngày nữa nàng sẽ được gả cho tứ thái tử, trăm ngàn lần không thể để xảy ra sai sót gì, nếu không, cả Mộ Dung vương phủ cũng không gánh nổi. Lão gia, chúng ta về phòng trước đi.”

Từ đầu đến cuối, Mộ Dung lão gia chưa nói câu nào, chỉ nhíu chặt hai hàng lông mày nhìn nữ nhi đang nằm trên giường, nghe phu nhân kêu hắn rời đi, mới đanh giọng nói: “Ngươi nghe cho kỹ đây, Mộ Dung Phong, ngươi đã sinh ra ở Mộ Dung gia, thì không được theo ý mình, ngươi muốn gả cũng phải gả, không muốn cũng phải gả, ba ngày nữa ngươi phải có mặt ở tứ thái tử vương phủ! Nếu không, cả vương phủ này trên dưới mấy trăm mạng đều vì ngươi mà xuống hoàng tuyền”. – Nói xong, xoay người bước đi.

“Không phải chỉ cần gả sao?” – Bạch Mẫn mở mắt, lẳng lặng nhìn người đàn ông trung niên buồn bực, im lặng không mang theo cảm tình gì rồi chậm rãi nói – “Ta gả, thế được rồi chứ? Chỉ là, trước khi ta rời khỏi phủ, thỉnh không cần lại đến quấy rầy ta, ngoài Xuân Liễu ra. Nếu không, ta nhất thời hồ đồ làm gì ngoài ý muốn, liên lụy quý phủ mấy trăm mạng người, thật là tội lỗi. Bây giờ, Xuân Liễu, phiền ngươi tiễn lão gia và phu nhân, ta vừa mới tỉnh lại, trò chuyện với người ta thật bất tiện.”

“Ngươi…!” – Mộ Dung lão gia thiếu chút nữa bị một hơi nghẹn chết, quay đầu nhìn Bạch Mẫn. Bạch Mẫn nhắm hai mắt lại, làm bộ ngủ, không nói thêm gì nữa. Mộ Dung phu nhân kéo tay áo của chồng, nhẹ giọng nói: “Lão gia, mặc kệ nàng đi, dù sao cũng là cốt nhục của mình, tuy không dễ chịu gì nhưng ta cũng không nỡ để nàng đi vào nơi hố lửa như thế, chàng cũng biết mà, Tứ thái tử hắn…” – Nàng nhẹ nhàng thở dài, không nói thêm gì nữa mà lôi chồng mình rời đi, trước khi đi còn ngoái đầu nhìn thoáng qua nữ nhi đang nằm trên giường, thầm nghĩ – “Chẳng lẽ sinh bệnh lần này mà có thể khiến cho con gái ba yếu đuối biến thành người khác sao?”

Ngoại trừ Xuân Liễu, những người khác cũng đều lặng yên rời đi, chỉ còn lại ngoài cửa sỗ mưa thu từng tiếng từng tiếng rơi như thực như ảo.

Bạch Mẫn chỉ còn không đầy ba ngày để thích ứng với cái thân phận này, sau đó sẽ phải kết hôn. Nàng thực sự không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, khiến cho nàng một người thế kỷ hai mốt tới cái địa phương mạc danh kỳ diệu này.

Đây là một vương triều không có trong kiến thức lịch sử của nàng, vương triều Đại Hưng, nếu như thời gian có thể thay đổi được, bây giờ có lẽ nàng đang ở nơi cách một ngàn năm so với thời đại của nàng.

Chuyện mất trí nhớ của nàng được ngự y trong cung “Xác nhận”, nàng có ước chừng ba ngày để phục hồi trí nhớ, chẳng phải Tào thái y nói nàng chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày là khỏi sao, cho nên nàng coi đây là lý do chính đáng để lấy từ miệng Xuân Liễu thông tin: toàn bộ về Mộ Dung Phong.

Kỳ thực chuyện của cô nàng này cũng không có gì mới mẻ.

Mộ Dung Phong, mười sáu tuổi, ở triều đại này là đến tuổi kết hôn rồi, cũng may, triều đại này không hồ đồ đến mức bắt con gái mười ba, mười bốn tuổi kết hôn, mười sáu, ở thế kỷ hai mốt, cũng là tuổi biết yêu rồi, chấp nhận được.

Nàng là tam tiểu thư của Mộ Dung vương phủ, từ nhỏ được mẫu thân của phu nhân, tức bà ngoại của Mộ Dung Phong nuôi lớn, sau khi bà ngoại mất mới được đón trở về vương phủ, lại nhân tính cách yếu đuối, trầm mặc ít lời, nên không được cha mẹ yêu thương cho lắm. Xuân Liễu là nha hoàn theo nàng từ nhỏ, Xuân Đào là nha hoàn khi nàng về phủ được Mộ Dung phu nhân ban cho.

Về phần phụ thân của nàng, Mộ Dung lão gia, là đương triều Tể tướng, cũng là thầy dạy vỡ lòng của Đại thái tử, cùng với Đại thái tử tình như cha con, còn mang con gái yêu của mình là Mộ Dung Thiên gả cho thái tử làm phi; nhị tiểu thư Mộ Dung Du gả cho đại tướng quân trong triều – Ngô Mông tay nắm binh quyền. Hai vị huynh trưởng cũng đã kết hôn, đại công tử Mộ Dung Hoa, cưới cháu gái của đương kim hoàng thượng, nhị công tử Mộ Dung Mân cũng vừa mới kết hôn với con gái một nhà đại phú hộ; còn người nhỏ tuổi nhất Mộ Dung Tuyết, dung mạo tuyệt mỹ sớm đã danh chấn thiên hạ, cộng thêm gia thế hiển hách, những kẻ trẻ tuổi anh tuấn xếp hàng muốn cầu hôn quả thực là san bằng cửa vương phủ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...