Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng

Chương 160

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ngươi dám nói trẫm là kẻ vô tình?” Tư Mã Nhuệ nhìn Mộ Dung Phong sửng sốt, “Lá gan ngươi cũng thật lớn, dám dùng khẩu khí đó nói chuyện với trẫm.”

“Nếu lời ta nói là sai người nên trách chính bản thân mình, tính cách của người chính là như vậy. Trước kia ta luôn dùng khẩu khí đó nói chuyện với người, người cũng chưa từng thấy không ổn. Nay người là hoàng thượng rồi liền cảm thấy không lọt tai sao? Phải chăng người không muốn nghe lời nói thật?” Mộ Dung Phong khó hiểu hỏi.

Tư Mã Nhuệ lạnh lùng nhìn Mộ Dung Phong nhưng tự đáy lòng lại trào lên một tia ấm áp. Nghe nữ tử này nói chuyện cảm giác thật thoải mái, không cần đeo lên bộ mặt uy nghiêm của một hoàng thượng, cũng không cần phí tâm sức suy nghĩ vòng vo, cũng không cần giả bộ dáng nghiêm khắc. Nhưng nghĩ đến quan hệ của Mộ Dung Thanh Lương cùng nàng lại không thể không có cảm giác muốn kháng cự lại. “Đây là chuyện của trẫm không liên quan tới ngươi.”

“Được. Vậy người tìm Mộ Dung Phong có chuyện gì?” Mộ Dung Phong hạ giọng, “Nếu là muốn trách phạt người cũng không cần đích thân hạ cố tới đây. Bảo Đức công công truyền chỉ là được rồi. Nếu vẫn muốn phạt quỳ thì cứ để ta quỳ ở lãnh cung này là được. Ta bảo đảm ta sẽ không gian dối qua mặt người.”

Hoàng thượng thiếu chút nữa đã bật cười ra tiếng. Thật là một nữ tử thú vị khó trách trước đây mình bị nàng dụ hoặc. Cố gắng trưng ra bộ mặt nghiêm khắc lạnh lùng: “Có phải ngươi hoàn toàn không có chút hối cải?”

“Hối cải cái gì? Hoàng thượng thấy Mộ Dung Phong làm sai đó là trong cách nghĩ của người. Mộ Dung Phong cảm thấy mình không làm gì sai trong cách nghĩ của Mộ Dung Phong. Làm thế nào mà ăn năn hối cải được? Hay là trưng ra bộ mặt giả sám hối nhưng coi mọi chuyện chẳng quan hệ gì với mình? Ta không phải đứa ngốc không làm vậy được đâu. Ta còn mong sống qua mấy ngày yên ổn thanh tĩnh nữa.” Mộ Dung Phong thản nhiên đáp.

Hoàng thượng thật sự không nhịn cười nổi, khóe môi khẽ nhếch lên nhưng cố trấn tĩnh lại cao giọng nghiêm khắc: “Ngươi quả thật miệng lưỡi lươn lẹo, một nữ tử xảo quyệt. Lúc ấy nhẽ ra ta không nên lấy ngươi.”

“Đó là chuyện của người. Lúc ấy không phải Mộ Dung Phong khóc nháo nhất định phải gả cho người mà là người nhất định đòi cưới.” Mộ Dung Phong không hề nhân nhượng.

Tư Mã Nhuệ dở khóc dở cười chỉ có thể nói: “Nói như vậy, tất cả đều là do trẫm tự chuốc lấy?”

“Phải, là người tự gieo gió gặt bão.” Mộ Dung Phong không hề có ý phản đối.

Hai người lặng lẽ đối mặt nhau, ai cũng không chịu hé răng trước, chỉ bình tĩnh quan sát đối phương như đang cố đọc ra trong nội tâm người kia suy tính chuyện gì.

“Ngươi đang viết chữ sao?” Rốt cuộc Tư Mã Nhuệ nhịn không được mở miệng trước bật ra một câu hoàn toàn chẳng liên quan gì.

Mộ Dung Phong gật đầu nhưng vẫn không nói gì. Có thiên tài mới hiểu được tại sao hắn lại hỏi như thế, qua miệng hắn chuyện tốt cũng thành chuyện xấu. Dù sao nhất định hắn cũng sẽ tìm cách xử phạt nàng. Nàng là nữ nhi của Mộ Dung Thanh Lương. Hắn hoài nghi nàng có tham gia vào kế hoạch của phụ thân, làm thương tổn Đại Hưng cho nên hắn hận nàng, hận nàng hồng nhan họa quốc.

“Chuyện ngày trước đã khiến tổ mẫu bị kinh động. Trẫm ra lệnh cho ngươi sao ra một bộ kinh phật để an ủi tổ mẫu.” Tư Mã Nhuệ bình thản nói hoàn toàn không chừa ra một khe nào để thương lượng.

Mộ Dung Phong nhìn Tư Mã Nhuệ, một bộ kinh phật?! Hắn đừng có ban ngày ban mặt đã nói mớ nha. Muốn sao một bộ kinh phật phải mất thời gian bao lâu? Hắn nghĩ Bạch Mẫn nàng là máy photocopy sao? Tuy nhiên nàng vẫn kiên trì không nói chỉ gật gật đầu. Trong lòng không ngừng kêu khổ, ngoài mặt vẩn phong thanh vân đạm, một mực duy trì ôn hòa điềm tĩnh.

“Trẫm nói là một bộ kinh phật?!” Ngược lại Tư Mã Nhuệ lại có chút bối rối lập lại một lần như thể hắn nghĩ nàng chưa nghe rõ.

Mộ Dung Phong lại gật đầu bỡn cợt: “Mộ Dung Phong hẳn là nên tạ ơn hoàng thượng. Người thực nhân từ. Sao một bộ kinh phật hẳn là mất rất nhiều thời gian. Nói cách khác Mộ Dung Phong là tội thần chi nữ, trong lòng người chính là loại tội danh không thề tha thứ lại cho Mộ Dung Phong thêm chút thời gian tận hưởng cuộc sống. Nghĩ như thế ta thấy thật hạnh phúc, không cần lo lắng hay bi ai nữa. Thật tốt. Chép mỏi tay mệt có thể ngủ một giấc thật sảng khoái, xem như cũng có việc để làm đỡ thời gian nhàm chán.”

Tư Mã Nhuệ mìm cười. Đây là lần đầu tiên hắn trước mặt Mộ Dung Phong lộ vẻ tươi cười. Từ ngày hắn gặp Mộ Dung Phong trước cửa Hợp Ý Uyển đã không hòa nhã gì vì trong lòng hắn rất giận. Vẫn lời nói lạnh nhạt như bao ngày nay nhưng trong lúc lơ đãng hắn bất giác nở một nụ cười. “Ngươi tưởng ngươi có thể ở chỗ này thoải mái mà không phải về lãnh cung nữa sao?”

“Hồi lãnh cung.” Mộ Dung Phong lập tức trả lời, “Chỗ đó còn có một người thật lòng đối tốt với ta. Ở chỗ này nếu Mạnh cô nương biết được ta có thể an thân sao? Phiền hoàng thượng sai người mang kinh phật cùng giấy mực tới lãnh cung, Mộ Dung Phong sẽ bắt đầu sao chép ngay tức khắc.”

Tư Mã Nhuệ ngừng cười khôi phục biểu tình lãnh đạm như cũ, xoay người lệnh Tiểu Đức Tử: “Tiểu Đức Tử ngươi mang những thứ cần thiết đến lãnh cung, nghênh giá Mộ Dung phi trở về đi.”

Mộ Dung Phong cũng không nhìn tới Tư Mã Nhuệ nữa. Nàng ra khỏi thư phòng theo chân Tiểu Đức Tử rời Hợp Ý Uyển lên nhuyễn kiệu trở về lãnh cung.

Sau giờ cơm một lúc, Tiểu Đức Tử trở lại thư phòng. Vừa nhìn thấy Tư Mã Nhuệ hắn liền quỳ xuống bẩm báo: “Muôn tâu Hoàng thượng chuyện người phân phó nô tài đã làm xong. Những vật dụng cần thiết đã được đưa đến, Mộ Dung phi cũng đã hồi lãnh cung. Lúc nô tài về, Mộ Dung phi đã bắt đầu chép kinh, chữ của Mộ Dung phi quả thực rất đẹp.”

“Nhanh như vậy đã bắt đầu chép kinh rồi sao?” Tư Mã Nhuệ hừ lạnh môt tiếng, “Mộ Dung Phong kia có gì hay ho mà ngươi suốt ngày thay nàng nói tốt?”

Tiểu Đức Tử sợ tới mức toát mồ hôi lạnh vội vàng giải thích, “Không phải nô tài thay Mộ Dung phi nói tốt. Là tại nô tài nhìn thấy chữ Mộ Dung phi trên biển treo ở đại môn.”

“Biển?” Tư Mã Nhuệ ngẩn người, theo bản năng hỏi lại. “Ngươi nói biển gì? Nàng ta treo biển gì trên cửa?”

“Lúc nô tài đến lãnh cung thỉnh Mộ Dung phi liền phát hiện chỗ ấy đã thay đổi rất nhiều sạch sẽ hơn hẳn. Trên cửa đại môn còn treo biển viết ba chữ — Mẫn Phong Cư, chữ viết quả thật rất đẹp. Trước khi đi nô tài tò mò hỏi Xuân Liễu mới biết ba chữ kia là Mộ Dung phi viết rồi tự tay khắc và treo lên. Tuy rằng biển có chút thô ráp nhưng chữ viết rất đẹp.” Tiểu Đức Tử nhỏ giọng cẩn trọng nói, “Tuy rằng nô tài không hiểu biết nhiều về chữ nghĩa làm nhưng nhìn qua có cảm giác chữ viết rất xinh đẹp nên nô tài mới bạo gan nói Mộ Dung phi viết chữ rất đẹp. Đó chỉ là suy nghĩ của mình nô tài không phải Mộ Dung phi nhờ vả gì nô tài mới nói. Mộ Dung phi trước giờ vẫn dửng dưng với những chuyện thế này. Chưa bao giờ ở trước mặt nô tài nói qua chuyện gì. Nô tài chỉ có cảm giác nàng là người ôn hòa. Trước kia nô tài làm việc ở chỗ thái hậu vẫn thường được phái đi thỉnh Mộ Dung phi tới Tường Phúc cung nên cũng coi là quen biết. Nhưng từ khi Mộ Dung phi tới lãnh cung chưa từng tìm tới nô tài nhờ vả chuyện gì.”

Tư Mã Nhuệ khẽ thở dài, chính mình cũng có cảm giác tò mò quái gở. Nữ nhân kia không hiểu vì sao lại gợi cho hắn cảm giác thật gần gũi thân thiết.

“Lãnh cung trước kia trông như thế nào?”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 160
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...