Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng

Chương 121

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vừa ra khỏi đại môn Tư Quá Uyển đã thấy Yên Ngọc hớt hơ hớt hải chạy đến. Nhìn thấy đoàn người nàng vội vàng thi lễ: “Yên Ngọc mạo muội. Tứ thái tử, Tứ thái tử phi, tổ mẫu của Mạnh cô nương đang ở Hợp Ý Uyển nói là muốn tìm Tứ thái tử phi nói chuyện.”

Mộ Dung Phong hơi nhíu mày một chút. Thật thú vị nha, chuyện gì phải đến cuối cùng cũng đến.

Tư Mã Nhuệ nghe xong lửa giận phừng phừng. Mấy ngày trước Phong nhi không ở đây, tâm tình ta không tốt cũng lười cùng các ngươi so đo. Hôm nay lại tự tìm đến cửa thế này. Phụ hoàng sợ bà không có nghĩa là ta cũng sợ bà!

Còn chưa tới Hợp Ý Uyển đã nghe thấy âm thanh loảng xoảng từ xa vọng lại. Vào tới sân liền thấy trong viện tử một bà lão trạc lục tuần bộ dáng vài phần tương tự Mạnh Uyển Lộ. Nhìn bà thôi người ta cũng thấy được lúc trẻ bà xinh đẹp đến nhường nào, chỉ là khuôn mặt mang theo vài phần sát khí khiến người ta kinh hãi.

Yên Ngọc nhẹ giọng nói: “Tứ thái tử phi, lão thái thái này chính là tỷ tỷ cùng cha khác mẹ với Hoàng thượng. Bà ấy lớn hơn đương kim Hoàng thượng chừng mười tuổi, tính cách mạnh mẽ. Chủ tử người nên cẩn thận một chút. Hôm nay, lúc người cùng Tứ thái tử rời viện bà ấy đã tới đây rồi. Còn la hét đòi gặp người bằng được, đợi một chút liền bắt đầu đập phá lung tung, còn đập vỡ cả gương trong phòng người nữa. Nô tỳ không đợi được mới phải chạy đi tìm người cùng Tứ thái tử. Thái hậu nương nương cũng đã biết rồi, còn sai Đức công công đến dặn dò nô tỳ cứ mặc cho bà ấy náo loạn đi. Bà ấy làm hư cái gì Thái hậu nương nương sẽ đền người cái đó. Lão thái thái này quả thực khó đối phó.”

Mộ Dung Phong cười mỉm: “Mặc kệ cho bà ấy náo loạn cũng tiện nghi cho bà ấy quá đi. Ta tốt xấu gì cũng là Mộ Dung Phong làm sao để yên ột công chúa đã bị phế truất làm loạn như thế.”

Yên Ngọc không dám hé miệng nữa. Nàng biết lão thái thái này thực sự rất lợi hại, nếu không Mạnh Uyển Lộ cũng không dám ở Tứ thái tử phủ làm càn như thế. Chỉ là nàng không nghĩ Tứ thái tử phi lại không biết sợ mối phiền toái lớn này, còn chưa biết nên giải thích với Mộ Dung Phong thế nào.

Tư Mã Nhuệ đứng bên cạnh khẽ nhăn mặt đang định mở lời thì thấy Mộ Dung Phong cười như gió xuân, ngữ khí thản nhiên nghe không ra chút tức giận nào mà chỉ thấy vẻ lễ phép cùng cung kính nhẹ nhàng phân phó: “Yên Ngọc, ngươi cũng thật là. Như thế nào lại không chuẩn bị bàn ghế cho lão thái thái an tọa. Người tuổi tác đã cao làm sao chịu nổi đứng lâu trong gió thế kia, lại còn đang tức giận như thế. Người đâu mau mang ghế tựa lại đây để lão thái thái nghỉ ngơi một lát từ từ vấn tội ta. Yên Ngọc, ngươi dâng lên một bình trà ngon để Mạnh lão thái thái nhuận giọng.”

Lời vừa nói ra, Tư Mã Nhuệ chẳng biết phản ứng thế nào, Yên Ngọc lại có chút ngưng trọng, chẳng lẽ Tứ thái tử phi bị làm cho hồ đồ rồi sao?

Mộ Dung Phong không hề để ý tới ánh mắt mọi người liền ngồi xuống một ghế đá trong viện vui vẻ nhìn Mạnh lão thái thái mỉm cười: “Mạnh lão thái thái, lão nhân gia người xa xôi chạy tới nơi này trách cứ Phong nhi thật sự khiến Phong nhi nhận không nổi. Còn khiến người tức giận, hạ nhân dạy dỗ không nghiêm khiến người trách phạt, con thật ngượng ngùng.”

Mạnh lão thái thái nghe thấy quay đầu liền nhìn thấy Mộ Dung Phong. Ánh mặt trời chiếu rọi trên người một nữ tử thanh lệ đang ôn nhu cười đến sáng lạn. Ánh mắt nàng trong suốt như nước nhưng cũng sâu thẳm như biển cả đang yên lặng nhìn bà.

“Hừ! Nha đầu ngươi biết ta là ai sao?” Mạnh lão thái thái cường ngạnh nhìn nữ tử trước mặt. Chính là nữ tử này đã làm cho tôn nhi mình thương tâm. Nàng dựa vào cái gì, không phải chỉ là một tam tiểu thư nhà Tể tướng thôi sao. Dám không để mình vào trong mắt sao, dám tranh cùng cháu gái tâm cao khí ngạo của mình sao? Nhất là nghe nói nha đầu này còn khiến cho Thái hậu yêu thích, nghĩ càng thêm tức mà. Nói đến xú nữ nhân kia nữa, nếu không có bà ta, nói không chừng thái hậu bây giờ đã là mẫu thân của mình, Hoàng thượng bây giờ đã là ca ca của mình rồi!

“Biết ạ,” Mộ Dung Phong mỉm cười hòa nhã, “Phong nhi biết người là công chúa bị phế truất, là tỷ tỷ của đương kim Hoàng thượng, là mẫu thân Mạnh đại học sỹ cũng là tổ mẫu của Mạnh cô nương.”

“Ngươi!” Mạnh lão thái thái vừa nghe nha đầu kia nói chuyện liền thấy không lọt tai. Chưa có ai dám nói vậy với bà bao giờ, khó trách cháu gái bà tranh không nổi với nàng ta, nha đầu kia mạnh miệng như thế cũng thật đáng giận, phải giáo huấn thật tốt mới được. “Ngươi thật không được giáo dưỡng tử tế mà, còn dám nói chuyện với ta như thế!”

“Mạnh lão thái thái, con đã khách khí tôn trọng người lắm rồi.” Mộ Dung Phong khẽ cười nhìn không ra chút tức giận nào, “Người đại giá Hợp Ý Uyển, chỉ trích Phong nhi còn đánh mắng hạ nhân. Phong nhi đã nửa lời trách móc chưa? Phong nhi còn sai người mang ghế dựa còn dâng trà cho người, như thế nào lại nói Phong nhi không có giáo dưỡng?”

Tâm tình Mộ Dung Phong lúc này so với trước kia hoàn toàn không giống nhau. Trước kia xuyên qua là việc ngoài ý muốn, một lòng một dạ mong trở về nhà. Lần này xuyên qua cũng là ngoài ý muốn nhưng là một lòng muốn ở lại cạnh Tư Mã Nhuệ. Cho nên tâm tình thay đổi, nàng cũng không còn như trước nữa. Hiện tại nàng chẳng sợ chút nào ngược lại còn thấy thích thú. Nàng sẽ tận tâm hưởng thụ quãng thời gian tươi đẹp ở cổ đại này, sẽ tận lực hưởng thụ thời gian ngọt ngào bên cạnh Tư Mã Nhuệ.

Mạnh lão thái thái nào biết chỉ thấy rằng nha đầu trước mặt thật khó đối phó. Luôn giữ nụ cười, không vội vàng cũng không nóng nảy, không giận cũng không phiền thực làm cho bà bối rối không biết làm thế nào xuống tay. Bà chuyển hướng nhìn sang Tư Mã Nhuệ. Tư Mã Nhuệ đang đứng một bên xem náo nhiệt, vẻ mặt hưng phấn nhìn người ta gặp họa càng khiến bà tức giận hơn. Thật không hiểu nha đầu Uyển Lộ kia coi trọng tiểu tử này ở điểm nào nữa.

“Nhuệ nhi, đây không phải là phi tử của ngươi sao?! Thật là không có giáo dưỡng mà, ngươi thế nào lại không quản giáo nàng nghiêm khắc. Còn ra thể thống gì nữa? Thật là mất mặt hoàng tộc mà.”

Tư Mã Nhuệ cười miễn cưỡng: “Bác, thật ngượng ngùng. Nhuệ nhi từ ngày cưới Phong nhi về liền nhiễm tật xấu sợ vợ. Công việc trong Tứ thái tử phủ cũng như sự vụ trong Hợp Ý Uyển từ trên xuống dưới đều nghe theo Phong nhi. Nên thỉnh người rộng lượng tha thứ.”

“Vậy Uyển Lộ ngươi an trí thế nào đây?” Mạnh lão thái thái trừng mắt hung hăng liếc hắn một cái oán hận hỏi.

Tư Mã Nhuệ nhấc mi cười hề hề: “Phong nhi nói thế nào thì liền như thế ấy đi.”

“Ngươi!” Mạnh lão thái thái nổi giận đùng đùng, “Thật không hiểu Uyển Lộ tột cùng nhìn trúng điểm nào ở ngươi? Người như thế nào sao xứng với Uyển Lộ nhà ta! Ngươi nói xem ngươi định an trí Uyển Lộ thế nào?” Nàng trừng mắt nhìn Mộ Dung Phong đầy oán hận.

Mộ Dung Phong cười cười thản nhiên đáp: “Con người con sinh ra vốn rất nhỏ nhen, tự nhiên không muốn cùng người khác chia sẻ phu quân. Cho nên phiền người tự nghĩ biện pháp an bài cho Uyển Lộ của người đi.”

Mạnh lão thái thái buồn bực nhìn Mộ Dung Phong ra lệnh thủ hạ: “Thay ta giáo huấn nha đầu không biết trời cao đất dày này một chút!”

Hạ nhân của Mạnh lão thái thái cũng thuộc hàng càn rỡ liền thực sự muốn tiến lên đánh Mộ Dung Phong.

Tư Mã Nhuệ lớn tiếng mắng: “Ngươi dám động thủ xem. Ta thật muốn nhìn thấy người nào dám trước mặt Tư Mã Nhuệ ta động đến một đầu ngón tay của Phong nhi!”

Một hạ nhân không sợ chết liền xông lên. Tư Mã Nhuệ lửa giận bừng bừng liền tát người kia một cái. Người nọ đứng không vững ngã sóng soài trên mặt đất nửa ngày vẫn không động đậy.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng
Chương 121

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 121
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...