Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng

Chương 187

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mộ Dung Phong lập tức quỳ gối trước mặt Mộ Dung Thiên, đối với người không phải là thân tỷ tỷ của chính mình này mà khóc không ra lời, Mộ Dung Thiên vì trả nợ cho tội nghiệt phụ thân gây ra mà không tiếc đưa ra sinh mệnh của chính mình; Vì muội muội có thể sống sót mà không tiếc dùng thân thể của chính mình chặn nhát kiếm Vương Bảo đâm ra; Chỉ có đến một khắc cuối cùng của sinh mệnh mới nói ra nỗi day dứt của bản thân đối với tình yêu, vì một nam nhân trong lòng vẫn thủy chung yêu một nữ nhân khác!

“Tỷ tỷ!…”

“Thiên nhi!” Lão Thái hậu đi tới, nhẹ nhàng vỗ về khuôn mặt Mộ Dung Thiên, nha đầu đáng thương này, cả đời nhìn có vẻ như bình thản nhưng lại là người đáng thương nhất Mộ Dung gia, gả ột người được phụ thân chọn, một nam nhân trong lòng có nữ nhân khác, chính là một vật hi sinh do hoàng gia lựa chọn, cho tới bây giờ lại vì lỗi lầm của phụ thân mà không tiếc giao ra sinh mệnh tuổi trẻ của chính mình.

Mộ Dung Phong rơi lệ đến muốn ngừng cũng ngừng không được, người phải đi hẳn là nàng mà không phải Mộ Dung Thiên vô tội, vốn tưởng rằng Mộ Dung Thiên không phải một nữ nhân yếu ớt, lại đột nhiên phát hiện nàng thế nhưng cũng yêu, lại yêu ẩn nhẫn như thế, vất vả như thế!

Tư Mã Triết gắt gao ôm thân thể Mộ Dung Thiên đã dần dần lạnh, những kí ức lúc nàng còn ở bên cạnh không biết là như thế nào nay lại đột nhiên ùa về trong trí nhớ, trong lòng lập tức như rơi xuống vực sâu.

Nữ nhân này, từng xinh đẹp động lòng người, từng xấu hổ thâm tình cho phép hắn cùng chính nàng chung thân, cho hắn một thân nữ nhi ấm áp, cho hắn những ngày tháng an ổn gần nhau. Nay lại cứ như vậy chết ở trước mặt chính mình, nói xong lời nói không thể buông xuống hắn, nàng thế nhưng lại yên lặng yêu hắn lâu như thế, mà hắn lại chưa bao giờ quý trọng.

Chính là bởi vì Hồng Ngọc đã sớm chiếm đầy lòng hắn.

Nếu hắn thử đi yêu nữ nhân này sớm một chút, chẳng phải sẽ là một chuyện thực may mắn sao?

Tư Mã Nhuệ im lặng đứng nhìn một màn trước mặt, thậm chí quên xử trí Vương Bảo.

Vương Bảo an tĩnh quỳ gối ở kia, cả người đều là ngơ ngác. Hắn tuyệt đối không muốn giết chết Mộ Dung Thiên vô tội! Hắn có thể dùng sinh mệnh mà thề, hắn vốn chính là muốn giết chết Tư Mã Nhuệ, đương kim Hoàng Thượng!

Tư Mã Triết im lặng nhìn Tư Mã Nhuệ, lẳng lặng nói: “Hoàng Thượng, ngài phải đối xử thật tốt với Mộ Dung Phong, đừng làm ột phen khổ tâm của Mộ Dung Thiên trở nên vô ích. Ngài phải đáp ứng đại ca, cả đời này ngài chỉ có thể lấy một Hoàng hậu là Mộ Dung Phong này, vĩnh viễn chỉ có một thê tử là nàng, không thể giống như cha vắng vẻ mẫu thân, làm ẫu thân hàng đêm chong đèn cô đơn một mình! Ngài hãy làm cho Hoàng Thượng Đại Hưng vương triều từ nay về sau cả đời chỉ có một thê tử! Giống như vị Hoàng Thượng đầu tiên của Đại Hưng vương triều, cả đời gắt gao chỉ yêu một vị Hoàng hậu, chẳng sợ buông tha giang sơn cũng không vi phạm lời thề kia!”

Tư Mã Nhuệ gật đầu, tuy nhẹ nhưng lại so với sinh mệnh còn nặng hơn.

“Vương Bảo, ngươi lại đây.” Tư Mã Triết nhẹ giọng nói, “Mang thanh kiếm lại đây.”

Vương Bảo không hé răng, cầm kiếm đưa cho Tư Mã Triết, quỳ trước mặt hắn im lặng chờ kiếm đâm đến, hắn biết Tư Mã Triết sẽ không bỏ qua cho hắn, Hoàng Thượng cũng sẽ không buông tha hắn, hơn nữa quả thật là hắn đã tự tay giết chết Mộ Dung Thiên, một nữ tử vô tội nhất. Hắn cũng nên lấy mạng đền mạng.

“Ngươi vì sao phải như thế?” Tư Mã Triết nhìn máu tươi vẫn đang nhỏ giọt trên thân kiếm, đó là máu trong cơ thể Mộ Dung Thiên, nữ tử bị chính mình xem nhẹ này lại dùng sinh mệnh làm cho hắn ghi tạc trong lòng, chỉ có nữ nhân này nguyện ý dùng sinh mệnh hứa hẹn cho hắn, nàng làm như vậy chỉ là vì làm cho chính mình không cần áy náy trong lòng.

“Hắn là vì Mạnh Uyển Lộ.” Tư Mã Nhuệ im lặng giải thích.

Tư Mã Triết nghe thế bỗng nhiên cười, lại cười đến bi ai, cười đến mất mát.

Vương Bảo cúi đầu không nói.

“Hắn tuy là nô tài, là một thái giám, nhưng hắn lại thích chủ tử của hắn, ở trong bất tri bất giác mà thích chứ cũng không phải hắn cố ý, chính là nghiệt duyên thiên định mà thôi.” Tư Mã Nhuệ thản nhiên nói, “Chỉ là không nghĩ tới, hắn thế nhưng có thể vì Mạnh Uyển Lộ mà tới giết ta.”

Mạnh Uyển Lộ đứng ở cửa, cao giọng nói: “Một nô tài cũng dám có ý nghĩ này, thật sự là vớ vẩn!”

“Mạnh Uyển Lộ ngươi thật may mắn, kiếp này còn có người yêu ngươi như thế, nguyện ý vì ngươi mà trả giá sinh mệnh, tuy rằng chỉ là một nô tài, chỉ là một thái giám, nhưng hắn xem ngươi so với sinh mệnh của chính mình còn quan trọng hơn, ngươi thật sự phải thấy may mắn.” Tư Mã Triết nhìn về phía Vương Bảo, bi ai nói “Thôi đi, nếu giết ngươi thì thật sự là uổng phí khổ tâm của ngươi.”

Nói xong, đột nhiên cầm kiếm đâm chính mình, Tư Mã Nhuệ tuy thấy lại không kịp ngăn trở, nghe thấy Tư Mã Triết lẳng lặng nói: “Tứ đệ, đại ca đi trước một bước, đại ca thua thiệt Mộ Dung Thiên nhiều lắm, phải hoàn lại cho nàng!”

Mộ Dung Phong đột nhiên nhắm mắt lại, một tiếng mặc niệm: “Nếu thực sự là duyên, nếu ta có thể vượt qua nghìn năm đến nơi này trở thành Mộ Dung Phong, như vậy bọn họ cũng có thể vượt qua ngàn năm trở thành Bạch Mẫn cùng Đoạn Chi Sơn, cầu xin các vị thần linh không biết nấp ở nơi nào hãy phù hộ cho bọn họ. Ta, Mộ Dung Phong, nguyện ý đem ngàn năm sau của chính mình cho hai người bọn họ, làm cho hai người bọn họ sống hạnh phúc vui vẻ cùng nhau!”

Mộ Dung Phong gắt gao nắm tay hai người bọn họ, một tiếng mặc niệm trong lòng.

Nước mắt rơi không ngừng được.

Kiếp số của nàng Mộ Dung Thiên đỡ hộ, nàng nhất định phải đem ngàn năm sau hứa cho Mộ Dung Thiên!

Mạnh Uyển Lộ đi lên trước, lấy thanh kiếm hung hăng đâm một kiếm vào Vương Bảo.

Vương Bảo ánh mắt nhắm chặt, trong lòng buông một tiếng thở dài, nhẹ nhàng gằn từng tiếng nói: “Hạnh phúc duy nhất của Vương Bảo kiếp này có lẽ chính là một kiếm này, đây là chuyện duy nhất chủ tử ngài làm vì nô tài, tóm lại đều phải chết, chết ở dưới kiếm của ngài coi như là hạnh phúc khó được đi!”

Tư Mã Nhuệ im lặng nhìn Mạnh Uyển Lộ, nhẹ nhàng lắc đầu, thản nhiên nói: “Ngươi thủy chung không biết quý trọng, cho dù ngươi không thương cũng hà tất phải trơ trẽn như thế. Ngươi, trẫm nhất định là hưu rồi.”

Mạnh Uyển Lộ quật cường đứng ở kia, nhìn kiếm trong tay, bị một nô tài thích, hơn nữa lại là một thái giám, thật sự là sự sỉ nhục lớn nhất trong cuộc đời nàng!

Tư Mã Minh Lãng vừa mới gấp trở về, đứng ở cửa đại điện lẳng lặng nhìn một màn trước mắt, hắn đã lấy về được thuốc giải từ Ô Mông quốc nhưng vẫn là chậm một bước, làm hại Mộ Dung Thiên cùng Tư Mã Triết đều mất tính mạng.

Biểu tình trên mặt lão Thái hậu cơ hồ là đông cứng.

Tư Mã Nhuệ gắt gao nắm tay Mộ Dung Phong, tựa hồ muốn đem tất cả bi ai của nàng đều nhất nhất chia sẻ.

Mà lúc này bên ngoài đại điện, mưa thu càng nặng hạt, hàn ý đọng lại.

Ngàn năm sau, Bạch Mẫn mở mắt ra nhìn người trước giường, ánh mắt mê hoặc.

Nghe thấy Đoạn Chi Sơn mỉm cười nói: “Có lẽ là kiếp trước nợ em, anh đang nghĩ nếu em không tỉnh lại thì anh cũng liền ngủ luôn đi.”

Đổng Vi Vi mỉm cười, may mắn nha đầu Nguyệt Lạc kia chỉ đi xe đạp, Bạch Mẫn chỉ là không cẩn thận bị ngã một bước mà thôi, nếu bị thương nặng thì làm sao bây giờ?

Một năm sau.

Đại Hưng vương triều lập tân chủ, Tư Mã Minh Lãng kế vị, quốc thái dân an. Hắn dùng sự không tự do của chính mình đổi lấy cuộc sống về sau của Mộ Dung Phong cùng Tư Mã Nhuệ được tự do tự tại.

Lão Thái hậu tự mình đưa Tư Mã Nhuệ cùng Mộ Dung Phong rời khỏi hoàng cung, hứa cho bọn họ cuộc sống an ổn.

Ở một đình viện xinh đẹp giữa sơn thủy hữu tình truyền đến tiếng khóc của trẻ con, Mộ Dung Phong sinh hạ một đôi nữ nhi của nàng cùng Tư Mã Nhuệ.

Nơi biên ải, Túy Hoa lâu trước đây được trùng kiến, làm ăn thịnh vượng, cũng được hoàng gia chiếu cố. Nghe nói bà chủ mới của Túy Hoa lâu này là một nữ tử xinh đẹp thiên tiên dị tộc, ở trong Thiên Hương các mới được xây nên, chính là không có người nhìn thấy dung nhan của nàng.

Sau khi Tư Mã Nhuệ hạ hưu thư, Mạnh Uyển Lộ vẫn một mình trông phòng tới già, đến chết mới có thể buông xuống tất cả yêu hận trong lòng, tịch mịch cả đời.

Xuân Liễu gả ột vị lang quân như ý, qua những ngày bình yên mà hạnh phúc.

Yên Ngọc vẫn ở lại trong cung, không lâu sau cũng được Tư Mã Minh Lãng nạp làm phi, vẫn ở tại Hợp Ý Uyển.

Tiểu Ngũ đã mang thai đứa nhỏ của Tư Mã Cường, hai người cũng đã chuyển ra khỏi hoàng cung, ở tại một đình viện yên lặng.

Con của Mộ Dung Du cùng Ngô Mông đã tập tễnh học bước.

Ngàn năm sau, hôn lễ của Bạch Mẫn cùng Đoạn Chi Sơn được cử hành trong hoa tươi và hạnh phúc.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 187
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...