Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng

Chương 131

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ừ, thiếp đang trên đường về thì gặp Cao công công phụng mệnh phụ vương đi đến Ngụy phủ truyền chỉ tuyên Hồng Ngọc lập tức trở về Tư Quá Uyển ngay trong đêm. Thiếp đang nghĩ phải chăng Lưu thị đã xảy ra chuyện gì rồi nếu không đêm hôm như thế còn bắt Hồng Ngọc chuyển đi. Có lẽ nàng đã sớm đi ngủ rồi. Thật tội nghiệp nàng yếu đuối như thế không biết có chịu nổi không.” Mộ Dung Thiên nhẹ nhàng nói, trên mặt còn mang theo vài phần thương tiếc. “Hồng Ngọc tĩnh dưỡng ở nhà đã hơn nửa năm nhưng mà thân thể cũng chẳng tốt lên được bao nhiêu. Thiếp đến thăm vài lần đều thấy sắc mặt nàng thật nhợt nhạt. Vết thương ở tay tuy đã được chữa trị nhưng gặp lúc trái gió trở trời vẫn vô cùng đau đớn. Tư Quá Uyển hoang sơ, lạnh lẽo như vậy nàng làm thế nào chịu nổi. Phu quân nếu có thể hay là chàng tìm dịp nào đó nói chuyện với phụ vương đi. Lệnh cho nàng đi đâu đó cũng tốt. Sai cũng không phải do nàng, tuy nói nàng là con dâu Lưu thị, thê tử của Tư Mã Cường nhưng vị tất gì lại liên lụy đến nàng. Nghĩ đến bệnh tình của Hồng Ngọc. Ôi chao chàng không có gặp qua nên chắc không biết. Ngẫm cũng thật đáng thương. Chỉ là một nữ tử nhu nhược vì gả cho Tư Mã Cường mà bây giờ phải chịu tội. Nếu sớm biết có hôm nay, biết đâu năm ấy nàng đã có lựa chọn khác, nói không chừng đã gả cho người khác. Nói vậy thôi chứ nếu trong lòng nàng có Tư Mã Cường sợ là có biết cũng sẽ vẫn gả cho hắn. Nữ nhân ấy mà chỉ cần trong lòng nàng có hắn dù là chuyện gì xảy ra cũng sẽ nguyện ý.”

Trên mặt Tư Mã Triết lộ ra biểu tình cổ quái, không thể nhìn ra là dạng tâm tình gì. Chỉ có thể thấy là tâm hắn loạn lắm rồi, hắn chỉ nghe thấy những lời đang rỉ rả bên tai: nào là Hồng Ngọc phải đi, nào là nàng phải cùng Tư Mã Cường về biên quan, nào là hắn vĩnh viễn không có cơ hội gặp lại nàng…

“Phu quân, chàng đang nghĩ gì vậy? Người làm vợ này nói chàng cũng chẳng thèm nghe nữa?” Mộ Dung Thiên nhẹ nhàng hỏi tựa như người vợ hiền thục rất mực quan tâm chồng.

“À, ta đang nghe, đang nghe mà.” Tư Mã Triết trong lòng rối loạn nhưng vẫn miễn cưỡng trả lời. Hắn chính là không dám đối mặt cùng Mộ Dung Thiên, nội tâm hỗn loạn. Hắn sau lưng thê tử vụng trộm yêu đương với Hồng Ngọc đã làm cho hắn cả ngày bất an. Nay lại xảy ra tình huống thế này. Nghĩ đến việc không thể gặp lại Hồng Ngọc trong lòng thực khó chịu, cả người cũng ngơ ngẩn đi.

Mộ Dung Thiên không nói gì nữa chỉ lặng lẽ rửa mặt chải đầu chuẩn bị nghỉ ngơi. Nàng đoán ra được chuyện Hồng Ngọc nhất định là do Mộ Dung Tuyết an bài. Mộ Dung Tuyết một lần trải qua sóng gió đã trưởng thành rất nhiều, đã biết tính kế không còn là tiểu cô nương đơn thuần trước đây nữa. Trải qua một lần mất con cận kề cái chết, lại suýt chút nữa hại đến tính mạng của Mộ Dung Phong, bởi vì việc cùng Triệu Cương “yêu đương vụng trộm” mà mất đi Xuân Hỷ, nàng làm thế nào mà vẫn còn như trước được.

Tư Quá Uyển chìm trong im lặng khiến trái tim người ta băng giá. Mưa giăng giăng như một tấm màn mỏng trùm lên cả Tư Quá Uyển. Hồng Ngọc trong lòng hốt hoảng sao đột nhiên Hoàng thượng lại sai Cao công công hạ ý chỉ truyền nàng chuyển về Tư Quá Uyển ngay trong đêm để chăm sóc ẹ chồng. Chiếu cố cho cái người trước kia có thể sánh ngang cùng Hoàng hậu nay chỉ là Lưu thị. Cách đây không lâu nàng thậm chí có thể gọi bà ấy là mẫu hậu vì ở Đại Hưng vương triều này, bà ấy là mẫu thân của thái tử nên được tôn xưng là tam cung chi nhất Lưu phi. Nay vận đổi sao dời Lưu phi đã bị biếm thành tội nhân. Tư Mã Cường từng là Nhị thái tử nay cũng biến thành một phế nhân đến một thái giám cũng không thèm đặt ở trong mắt. Nhưng trước sau nàng cũng không thay đổi được thân phận phu quân của hắn. Truyền nàng đến nàng không thể không đến bởi vì nàng vẫn là con dâu Lưu thị, là thê tử Tư Mã Cường.

Từ xa xưa, ở Đại Hưng vương triều này luôn lập ba đến bốn vị thái tử, tuổi tác không mấy chênh lệch nhau. Nếu Đại thái tử không hợp, có thể lập Nhị thái tử kế thừa vương vị. Dùng phép loại suy, chính là nếu Đại thái tử đăng cơ lên làm Hoàng thượng, những thái tử khác có thể được sắc phong thân vương, được hưởng một phần nhất phương nhạc thổ. Về phần những đứa con khác của Hoàng thượng nếu vận khí tốt có thể lấy được con gái một vị đại thần trong triều, nếu vận khí không tốt, Hoàng thượng băng hà trước khi hắn lấy được vợ thì chỉ có thể cả đời không hàm, không vị, không bổng lộc.

Tư Mã Cường đã bị miễn danh hiệu Nhị thái tử. Phía dưới có Tam thái tử và Tứ thái tử thực tế chính là Nhị thái tử cùng Tam thái tử. Nhưng mà tạm thời mọi người không muốn sửa đổi cách xưng hô chính là vì không muốn cái danh xưng xui xẻo này. Dù sao vị trí Nhị thái tử cũng đã bị bãi miễn cũng chằng lấy gì làm vinh quang.

Gặp được Tư Mã Cường, Hồng Ngọc lại càng bất an. Hắn tiều tụy như vậy lại tĩnh lặng như vậy không có chút bộ dáng oán trời trách đất, ngược lại nhìn ra tâm bình khí hòa. Hắn ngồi trong sảnh chỉ lạnh lùng nghe tiếng mưa rơi bày ra một bộ dáng thập phần hưởng thụ.

Nhìn thấy Hồng Ngọc, Tư Mã Cường có chút bi ai dịu dàng mỉm cười: “Đã lâu không gặp. Nàng ở nhà tĩnh dưỡng thế nào?”

“Rất tốt.” Hồng Ngọc cố gắng áp chế bất an trong lòng ôn nhu đáp. Mu bàn tay lúc này đột nhiên nhói buốt nhịn không được khẽ run lên không biết là vì đau hay lạnh.

“Ta cũng nghĩ là tốt.” Tư Mã Cường cười nhẹ nhàng, vẻ mặt có chút hoàng hốt ngắm mưa giăng ngoài ngõ thản nhiên bình luận. “Nơi này không thể bằng Ngụy phủ, cũng lạnh lẽo hơn thập phần. Nhìn sắc mặt người ta, nghe người ta đàm luận, không biết nàng có chịu nổi không. Chỉ là nàng vẫn là thê tử của ta, tội không thể miễn, ta cũng không có biện pháp gì.”

Nhất thời hai người rơi vào trầm lặng, kẻ đứng người ngồi lặng lẽ.

Thái hậu duy trì gương mặt tươi cười ngồi đối mặt Mạnh lão thái thái, trong lòng đã không còn kiên nhẫn. Lão thái thái này thật sự là cậy già lên mặt, vì cháu gái của mình liền ở lì Tường Phúc Cung ăn vạ nhất định đòi gặp bằng được Thái hậu. Nói cái gì mà mình là Hoàng thượng tỷ tỷ, Hoàng thượng lẽ nào không đứng cùng phe với ngoại tôn của mình lại che chở cho nữ tử nhà khác, nào là nói Hoàng thượng bị mê hoặc bởi một hồ ly tinh khác của nhà này mà không phân biệt rõ thị phi.

Hoàng hậu phần lớn thời gian chỉ ngồi im lặng. Bà không thích Mộ Dung Tuyết nhưng không hề chán ghét Mộ Dung Phong. Ngược lại con dâu là nàng, bà thập phần ưng ý. Mạnh Uyển Lộ kia tuy rằng quả thực là ngoại tôn của Hoàng thượng nhưng cùng bà cũng chẳng có quan hệ gì. Bà việc gì phải tự mua việc vào người.

“Hai người các người không cần giả ngu. Uyển Lộ là cháu gái bảo bối của ta, ta không cho phép bất kỳ ai khi dễ nàng. Tuy ta không biết vì sao nàng lại coi trọng tên hỗn đản Tư Mã Nhuệ kia như vậy nhưng mà hắn chính là phải hưu nha đầu họ Mộ Dung kia ngay. Hắn chỉ có thể nạp một phi tử chính là Uyển Lộ của ta, không thể là ai khác!” Mạnh lão thái thái cường ngạnh quát.

Hoàng hậu trong lòng lửa giận đã phừng phừng. Cái gì kêu tên hỗn đản, nếu thực sự là tên hỗn đản cháu gái bảo bối của ngươi là thứ gì lại coi trọng tên hỗn đản này! Nhưng trên mặt vẫn tận lực duy trì biểu hiện ôn hòa, chỉ yên lặng ngồi đó như không nhìn thấy gì, cũng không nghe thấy gì.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng
Chương 131

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 131
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...