Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng

Chương 105

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Đoạn Chi Sơn, đừng tốt với em như vậy có được không?” Bạch Mẫn khó xử mở lời.

“Tôi biết, tôi cam đoan, lần này chỉ là chuyện xảy ra ngoài ý muốn thôi sẽ không bao giờ có lần thứ hai. Tôi tuyệt đối sẽ không để bất kỳ ai xúc phạm em nữa.” Đoạn Chi Sơn trịnh trọng hứa.

“Không phải vậy đâu,” Bạch Mẫn lại càng khó xử chẳng biết nói tiếp thế nào. Đau dài chi bằng đau ngắn, nàng cắn môi nói liền một hơi, “Ý em là, anh đừng tiếp tục yêu em nữa.”

Đoạn Chi Sơn hơi sửng sốt, “Vì sao?”

Bạch Mẫn lẳng lặng cúi đầu: “Lòng em đã sớm có người khác.”

“Ai?” Đoạn Chi Sơn hỏi vặn lại thanh âm đã có chút nặng nề.

“Chính là người vẫn luôn xuất hiện trong ảo giác kia, anh cũng đã nghe qua mà, là Tư Mã Nhuệ.” Trong lòng Bạch Mẫn hiểu rõ lý do này quả thực hoang đường, nhưng chuyện này là thật, nàng vì Tư Mã Nhuệ nhất định phải đoạn tuyệt với Đoạn Chi Sơn.

Đoạn Chi Sơn nghe thế biểu tình hoang mang cũng biến mất chỉ còn lại tia nhu tình, “Tiểu Mẫn ngốc, thì ra tình địch của tôi lại là Tư Mã Nhuệ. Em như vậy cũng thật là tàn nhẫn còn lấy một người trong ảo giác biến thành tình địch của tôi. Đừng như vậy nữa có được không? Thứ em có thể nắm chắc được chỉ có thể là hiện tại. Tôi cam đoan sẽ luôn yêu thương em, tuyệt đối sẽ không bao giờ để một “hồng nhan tri kỷ” nào xuất hiện trước mặt em nữa có được không?” Hắn chỉ đơn giản nghĩ rằng Bạch Mẫn đang tức giận vì chuyện của Nguyệt Lạc.

“Không phải vậy, em nói thật mà, em–” Bạch Mẫn sốt sắng giải thích, nàng nhất định phải nói rõ ràng một lần, không thể để cho Đoạn Chi Sơn tiếp tục hy vọng nữa. Nàng tuyệt đối không thể yêu hắn cho dù nàng không thể trở về đi nữa thì nàng cũng không có khả năng nhìn nhận Đoạn Chi Sơn. Nàng không thể phản bội Tư Mã Nhuệ ngay cả khi hắn có nữ nhân khác!

Nhưng mà Tư Mã Nhuệ thật sự sẽ nạp Mạnh Uyển Lộ sao? Hiện tại chắc sẽ không, thời gian cũng chưa qua bao lâu. Nhưng một nữ tử xinh đẹp như vậy, cuồng dại vì hắn như vậy, Tư Mã Nhuệ sẽ vĩnh viễn không cần sao?

Đoạn Chi Sơn nắm lấy hai tay Bạch Mẫn, cảm giác ấm áp vương vấn truyền sang tay nàng, chậm rãi nói: “Tiểu Mẫn, tôi không thể phủ nhận trước đây tôi từng chơi bời ong bướm, nhưng từ khi thấy em trái tim tôi đã bị khóa chặt với em rồi. Tôi cũng chẳng biết vì sao chỉ biết rằng muốn yêu em mãi mãi. Tôi không biết cái gì là kiếp sau hay kiếp trước chỉ biết rằng mình muốn nắm chặt hiện tại, kiếp này trong tay.”

Bạch Mẫn chẳng thể nói gì chỉ sững người ra nhưng trong lòng đã rối loạn lắm rồi.

“Khụ–” Đổng Vi Vi tựa cửa khẽ ho khan một tiếng, che mặt bằng một bó hoa to bỡn cợt. “Tôi dùng hoa mở đường, thỉnh hai vị khôi phục lại tư thái bình thường. Con người tôi thần kinh vốn yếu chịu không nổi những lời buồn nôn này. Nếu hai vị có nhã hứng tiếp tục tôi đây là kẻ thức thời sẽ tránh đi một lát chờ hai vị nói xong rồi trở lại cũng không muộn.”

Đoạn Chi Sơn buông tay Bạch Mẫn, ngồi xuống xe lăn, bật cười: “Được rồi, chúng tôi xin nhận thành ý của đồng chí, mời đồng chí vào.”

Đổng Vi Vi phì cười tiêu sái tiến vào, đặt hoa xuống bàn, nhìn căn phòng tràn ngập hoa tươi khoa trương nói: “Tôi nói ngài đó Đoạn Chi Sơn, ngài cũng không cần phải đem cả chợ hoa nhà người ta dời về đây. May là Bạch Mẫn nhà chúng tôi không có dị ứng phấn hoa. Ai, cái số tôi cũng thật đáng thương, bạn tôi có hộ hoa sứ giả, tôi luôn chỉ thui thủi một mình. Đoạn Chi Sơn, ngài cũng thật chẳng biết suy nghĩ gì, cũng không ngó nghiêng xem có vị bằng hữu nào của ngài thích hợp giới thiệu cho tôi một người. Như vậy tôi cũng không phải lo lắng mình là cái bóng đèn luôn xuất hiện những lúc không nên xuất hiện.”

Bạch Mẫn cười cười đành phải tạm thời đem một bầu tâm sự gác sang một bên.

Có thể làm gì đây? Bạch Mẫn thực mờ mịt.

Tư Mã Nhuệ cùng nàng ngàn năm cách trở, cũng không thể chạm đến như là hư vô. Nàng ở đây ngoài việc nhớ nhung hắn cũng chẳng làm được gì. Trước mắt nàng là người đàn ông muốn cưới nàng làm vợ, Đoạn Chi Sơn. Bên cạnh Tư Mã Nhuệ cũng có một nữ tử nguyện cả đời theo hắn, Mạnh Uyển Lộ, không phải sao? Nàng thật không biết phải làm thế nào!

“Cho dù cậu thực sự có là Mộ Dung Phong, dù cậu có thực sự yêu Tư Mã Nhuệ thì cậu làm thế nào trở lại nơi ấy được?” Đổng Vi Vi cực kỳ lo lắng nhìn Bạch Mẫn, Bạch Mẫn dường như không giống vẻ bình tĩnh thường ngày. Cả ngày ngoài việc ngẩn người ra thật sự làm người ta đoán không ra nàng đang suy nghĩ vấn đề gì, khóc một hồi rồi lại cười ngay được, tâm thần dường như rất bất ổn. “Cậu nhìn lại bộ dạng mình bây giờ xem, thật chả ra làm sao. Ngoài việc tự làm khổ mình còn làm cho Đoạn Chi Sơn thương tâm như vậy. Trừ phi cậu có cách quay lại không thì đừng suy nghĩ nhiều nữa chằng có tác dụng gì đâu.”

“Đạo lý đó tớ đều biết chứ.” Bạch Mẫn thản nhiên, “Cũng biết làm những chuyện như vậy thật vô bổ chỉ tăng thêm phiền não thôi nhưng trái tim tớ không chịu nghe lời thì thân thể tớ biết làm thế nào? Huống hồ xuyên qua vương triều Đại Hưng cũng là linh hồn của tớ trong thân thể của Mộ Dung Phong nên hiện tại chính là linh hồn đang suy nghĩ đang nhớ nhung, không liên quan đến thân thể. Tớ cũng không biết tớ sẽ nhớ hắn đến như vậy. Mất đi trí nhớ một thời gian nhưng tớ vẫn có những ấn tượng mơ hồ, vẫn có thể trong ảo giác đi đến thời đại kia, nhìn theo hình bóng hắn, mong mỏi nghe thấy giọng nói của hắn. Cậu muốn tớ làm gì bây giờ? Tớ có thể làm gì đây.”

Đổng Vi Vi khẽ thở dài ảm đạm nói: “Tớ chỉ nghĩ trước đây là kiểu ảo tưởng của những cô gái mới lớn, chỉ là một trò chơi của vô thức do bị ảnh hưởng bởi đọc quá nhiều tiểu thuyết hay xem phim truyền hình thôi. Giờ nhìn thấy cậu thế này tớ cũng không biết chuyện này phải chăng chính là thật? Xuyên không sao? Hơn nữa lại là một vương triều không hề được lưu lại trong sự sách, ở một nơi xa lạ như thế gặp một người xa lạ lại còn yêu hắn. Nhưng Bạch Mẫn à, cậu đang sống trong thế giới hiện thực, vương triều xa lạ kia không phải cậu nói muốn trở lại là có thể trở lại, cho dù cậu có chấp niệm đến mấy thì cũng chỉ có thể thương tâm, có thể đau khổ mà thôi. Cậu có thể làm gì được chứ?”

Bạch Mẫn cúi đầu ảm đảm, nửa ngày không nói gì đến lúc ngẩng đầu lên lệ đã vương đầy mặt. Bản thân không thể khống chể, nụ cười càng trở nên méo mó khó coi, thì thào: “Đúng vậy, tớ biết chứ. Có nhớ cũng vô ích thôi nhưng tớ lại luôn nhớ tới hắn. Ngày ngày tưởng niệm thật khổ sở nhưng là tớ đã không biết rằng không tưởng nhớ gì nữa lại càng khổ sở hơn nên chi bằng cứ mặc bản thân mình đi. Ít ra nghĩ về hắn ta còn có cơ hội nhớ thật rõ hắn.”

Đổng Vi Vi lại nặng nề thở dài, “Tùy cậu vậy. Cậu thích là được rồi.”

Nhìn Tư Mã Nhuệ ngủ yên trên giường, Bạch Mẫn lại khóc, lệ từng giọt từng thánh thót rơi xuống bị không khí nuốt chửng chẳng để lại dấu về gì. Nàng đưa tay vuốt ve khuôn mặt của Tư Mã Nhuệ, muốn miết thật thẳng mi gian ưu sầu hằn sâu trên trán hắn. Nhất định hắn chẳng vui vẻ gì, nơi khóe mắt còn vương chút lệ nhưng nàng làm thế nào cũng chẳng thể lau đi. Thật bi ai, nàng ở ngay cạnh hắn nhưng lại không thể chạm tới hắn, chỉ có thể lẳng lặng nhìn hắn nhớ hắn. Nghĩ đến đấy, cõi lòng tan nát nàng khóc rống lên thất thanh, khóc mà chẳng cần cố kỵ gì dù sao hắn cũng chẳng thể nghe được.

Nàng phải làm thế nào đây? Nàng có thể làm gì ngoại trừ tưởng niệm cùng thương nhớ?

Bạch Mẫn lại đau lòng rơi lệ, từng giọt từng giọt chảy xuống cũng chính là trái tim nàng đang rỉ máu. Nàng đau lòng vì Tư Mã Nhuệ, đau lòng cho tình cảm của bọn họ, thì ra hai người đã có một đoạn tình cảm tốt đẹp đến như vậy. Tại sao lại thành ra thế này hai người cũng không phải âm dương cách trở. “Trên trời nguyện làm chim liền cánh dưới đất nguyện kết tình phu thê.” Giờ đây lại chia đôi ngả, hắn ở vương triều cổ đại, nàng sống trong thế giới hiện thực.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng
Chương 105

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 105
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...