Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng

Chương 111

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lên xe, đến khách sạn, Đoạn Chi Sơn đã đặt một khách sạn rất nổi tiếng, trước cửa sớm đã trải thảm đỏ, hai hàng hoa lam xinh đẹp, Mân Côi nở rộ kiều diễm xinh đẹp, gió thu mưa thu thản nhiên, ý thu lạnh lạnh, có vài phần tịch mịch.

Xuống xe, Đoạn Chi Sơn tiến lên giúp đỡ nàng xuống xe, hắn cho nàng một cái nghi thức đính hôn tối lãng mạn, làm cho nàng nhớ kỹ tình yêu của hắn, hứa yêu nàng cả đời.

Phục vụ khách sạn đem xe của Đoạn Chi Sơn đi, Đổng Vi Vi thay Bạch Mẫn sửa sang lại váy áo, cười với nàng nói: “Bạch Mẫn, chúc cậu cả đời đều hạnh phúc!”

Bạch Mẫn mỉm cười, trên cổ tay đã quên tháo xuống dây xích tay tối hôm qua đeo, cùng váy màu trắng đối lập thành một loại tịch mịch làm cho người ta tan nát cõi lòng. Trên ngón tay có nhẫn đính hôn xinh đẹp, là nàng cùng Đoạn Chi Sơn cùng đi chọn lựa, kim cương lạnh lùng có mơ hồ sáng bóng.

Đoạn Chi Sơn cùng Bạch Mẫn mỉm cười cùng nhau tay trong tay, đang chuẩn bị đi hướng về phía trước.

Là một loại cảm ứng tâm lý, có lẽ chính là vô tình, quay đầu, thấy có một chiếc xe đẩy màu đỏ đang chậm rãi đi đến, tốc độ kia là một loại kiên nhẫn làm cho người ta nóng lòng, làm cho trong lòng Bạch Mẫn dâng lên một loại cảm giác bất an không hiểu vì sao, hơn nữa, ngay tại tời điểm tất cả mọi người không chú ý, chiếc xe kia lại lấy tốc độ cực nhanh chạy như bay mà đến, phản ứng duy nhất của Bạch Mẫn chính là dùng sức tránh, từ trong tay Đoạn Shi Sơn rút ra tay mình, sau đó dùng lực đẩy….nhớ được cuối cùng là, nghe được bên tai một tiếng “Chi!” bén nhọn, thân thể nhẹ nhàng bay lên, sau đó, lại hạ xuống, ý thức sở hữu toàn bộ đánh mất.

Là một quá trình lâu dài, luôn tỉnh không được, luôn cảm thấy trước mắt là một mảnh hắc ám, dường như luôn luôn bay lượn, thân mình nhẹ bay bay.

Loáng thoáng nghe được có người ở bên tai nhẹ nhàng gọi, “Cô nương, tỉnh tỉnh.”

Cố gắng mở to mắt, trước mắt, xiêm y vải thô, vẻ mặt mỉm cười, là một nữ tử nông gia hiền lành. Bạch Mẫn nhìn nữ tử trước mặt, nhẹ giọng hỏi: “Nơi này là đâu?”

“Nơi này là ngoại ô kinh thành Đại Hưng vương triều.” Nữ tử hiền lành nói.

Bạch Mẫn đột nhiên nước mắt doanh tròng, nàng, từ lúc này trở đi, không hề là Bạch Mẫn, nàng sẽ chỉ là Mộ Dung Phong mà thôi!

“Cám ơn cô nương đã cứu ta.” Bạch Mẫn, không, phải nói là Mộ Dung Phong nhẹ giọng nói, nước mắt còn tại trên má, cũng đã là lòng tràn đầy vui mừng. Bất luận như thế nào, bất luận xảy ra chuyện gì, nàng, rốt cục có thể tái kiến Tư Mã Nhuệ.

“Cũng là cô nương mệnh lớn, cô đã hôn mê thời gian thật dài, thời điểm chúng ta phát hiện ra cô nương, cô đã hôn mê hồi lâu, trong dòng sông lớn không hiểu sao có một đảo đơn độc, trên đảo có một gốc cây đại thụ, nó đã ngăn đón thân mình cô nương, nếu không đã sớm bị nước sông cuốn đi rồi. Cũng là cô nương mệnh tốt, may mắn trong thôn chúng ta có một vị thương nhân đến từ Ô Mông quốc, trong tay có chút dược kỳ diệu, cho cô nương ăn vào, làm cho cô nương có thể hôn mê mà không chết.” Nông gia nữ tử ôn hòa nói, “Chính là không biết cô nương là người ở nơi nào? Tuy rằng đã thay quần áo khác cho cô nương, nhưng, trên người cô nương trừ bỏ một khối kim bài, thế nhưng không còn gì có thể chứng minh thân phận, chỉ có thể chờ cô nương tỉnh lại, mới hỏi được.”

“Ta đã hôn mê thật lâu sao?” Bạch Mẫn lẳng lặng hỏi, trong lòng tất cả đều là vui mừng, bất luận như thế nào, nàng rốt cục đã trở lại, tuy rằng thực có lỗi với Đoạn Chi Sơn, nhưng là, có lẽ thật là cơ duyên xảo hợp, Nguyệt Lạc đâm vào xe của nàng cùng Đoạn Chi Sơn, thế nhưng giúp nàng một lần nữa xuyên qua trở lại Đại Hưng vương triều, làm cho linh hồn nàng một lần nữa bám ở trên người Mộ Dung Phong.

“Nói có lẽ cô nương không tin, cô đã hôn mê ước chừng suốt gần nửa năm, nếu không phải cô nương vẫn còn có hơi thở, thật sự là không thể tin được cô còn có thể thức tỉnh, vừa mới nhìn thân thể cô nương bỗng nhiên hơi hơi cử động, thật là làm ta giật cả mình.” Nữ tử nông gia tuy rằng quần áo bình thường, nhưng lời nói cử chỉ vẫn là rất cấp bậc lễ nghĩa.

Bạch Mẫn nhẹ nhàng nhíu mi, thời gian nửa năm, trời ạ, nàng là như thế nào sống sót?!

“Cô nương nhất định là cảm thấy rất kỳ quái đi, chúng ta cũng thấy rất là kỳ quái, vi phụ là một vị tư thục tiên sinh ở nơi này, ông cũng nói cô nương có thể hôn mê mà không chết cho tới bây giờ, thật sự là kỳ tích. Nay cô tỉnh lại, tinh thần hoàn hảo, thật sự là thần linh chiếu cố.” Nông gia nữ tử mỉm cười nói.

“Ta hiện tại tinh thần rất tốt.” Bạch Mẫn thử ngồi dậy, nàng lại là Mộ Dung Phong, không hề là Bạch Mẫn, thực xin lỗi, ngàn năm sau Đoạn Chi Sơn, hắn còn có rất nhiều lựa chọn, hẳn là sẽ không bởi vì sự biến mất của nàng mà khổ sở như Tư Mã Nhuệ, dù sao nàng là thê tử của Tư Mã Nhuệ, mà Bạch Mẫn chỉ là một cô gái Đoạn Chi Sơn muốn kết hôn.

Nhưng nàng lại ngồi dậy không được, nằm thời gian dài khiến cả người nàng cơ hồ không có khí lực, chỉ có thể nhìn nông gia nữ tử, mỉm cười hỏi: “Cô nương phải xưng hô như thế nào? Để cho ta chính thức nói cảm tạ.”

“Ta gọi là Tô Thích, là một nữ tử bình thường nơi làng chài này.” Nông gia nữ tử nói sang sảng rõ ràng, lộ ra một loại cảm giác làm cho người ta thoải mái thân cận. “Còn cô nương?”

“Ta, Bạch Mẫn.” Nàng cũng không nói tên của chính mình tại thế giới này, có lẽ người biết Mộ Dung Phong nhiều lắm, dù sao Tư Mã Nhuệ từng đi tìm nàng, Hoàng Thượng cũng hạ lệnh cả nước tìm kiếm, như thế nào có khả năng có người không biết cái tên này? “Nơi này cách kinh thành rất xa sao?”

“Xa mà cũng không xa, chính là phải vượt qua con sông phía trước, từ nửa năm trước sau khi con sông lớn này có đợt sóng lớn nhiều năm không gặp, Hoàng Thượng đã hạ lệnh xuống làm cho người chung quanh sông lớn không thể tùy ý xuất nhập, dường như là vì Thái tử phi của Tứ thái tử đã chết trong đợt sóng lớn kia, lại sống không thấy người chết không thấy xác, cho nên Hoàng Thượng hạ lệnh, Những người sống bên cạnh sông lớn phải sống tại chỗ, một khi phát hiện tin tức của Thái tử phi lập tức báo cho triều đình. Đáng tiếc nàng kia đến nay cũng không có tin tức.” Tô Thích tiếc hận nói, “Nghe nói Tứ thái tử cùng Thái tử phi của ngài cảm tình tốt lắm, sau khi Thái tử phi qua đời, vẫn buồn bực không vui, tính cách cũng biến hóa rất lớn, trở nên càng thêm lãnh khốc vô tình.”

“Tứ thái tử phi? Các người đã gặp qua nàng sao?” Bạch Mẫn giả vờ vô tình hỏi.

Tô Thích lắc lắc đầu, “Nàng kia nghe nói là tam tiểu thư của Tể tướng đương triều, bộ dạng rất là xinh đẹp, mọi người nói, nàng so với muội muội của nàng – người được xưng thiên hạ đệ nhất mỹ nữ Mộ Dung Tuyết, cũng chính là Tuyết phi nương nương của Hoàng Thượng còn xinh đẹp hơn. Cho nên Tứ thái tử đối với nàng là tình thâm, yêu vô cùng. Lại không biết bởi vì sao, đêm hôm đó lại bị một chiếc xe ngựa bị thương đưa đến bờ sông, rơi vào giữa sông không thấy bóng dáng. Đêm đó, nước sông dâng cao nhiều năm không thấy, một đợt sóng lớn kia lập tức có thể đánh nghiêng một cái thuyền, nói gì là một chiếc xe ngựa, lại không có khả năng có thể chống đỡ được. Sao có thể mỗi người đều có vận khí tốt như Bạch cô nương vậy, có thể ở trong nước lớn mà vô sự.”

“Bây giờ còn đang tìm sao?” Bạch Mẫn thản nhiên hỏi.

Chỉ là nói xong những lời này, liền cảm thấy có chút mỏi mệt, trong lòng cũng luôn luôn tò mò, dược của Ô Mông quốc đúng là thần kỳ như thế, có thể làm cho nàng nửa năm làm người thực vật còn có thể đột nhiên tỉnh lại, chẳng lẽ thân thể này cố gắng chống đỡ tiếp tục, vì chờ đợi linh hồn trở về?

Tư Mã Nhuệ nay được không? Nàng là bức thiết muốn nhìn thấy hắn như thế.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng
Chương 111

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 111
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...