Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng

Chương 124

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tư Mã Nhuệ nhẹ nhàng vùi mặt trong mái tóc thơm của Mộ Dung Phong, hơi thở ấm nóng bao phủ bên tai, những ngón tay thon chậm rãi vuốt ve không hề che dấu tình yêu cùng khao khát.

Mộ Dung Phong nhẹ nhàng rên lên một tiếng mềm mại trong lòng Tư Mã Nhuệ. Nàng khe khẽ thở ra, trong lòng không còn thương tâm hay khổ sở gì nữa, những ngón tay đan vào nhau trong hạnh phúc. Nàng không muốn suy nghĩ xa xôi gì nữa, về sau thế nào ai có thể đoán trước được? Cứ để phó mặc cho ông trời quyết định đi.

Sáng sớm, Tư Mã Nhuệ và Mộ Dung Phong vừa rời giường Yên Ngọc đã báo lên: “Tứ thái tử, Tứ thái tử phi, Đại thái tử phi đến ạ.”

Hôm qua vì chuyện của Mạnh lão thái thái nên chưa đến vấn an Mộ Dung Thiên. Đối với vị tỷ tỷ ở vương triều Đại Hưng này Mộ Dung Phong vô vàn thương nhớ.

Mộ Dung Thiên vừa trông thấy Mộ Dung Phong đôi mắt ngấn lệ chực trào nhưng trên gương mặt nàng vẫn duy trì nét thản nhiên. “Tam muội, muội khỏe không?”

Mộ Dung Phong liền tiến tới ôm chầm lấy Mộ Dung Thiên khẽ thì thầm bên tai nàng: “Phong nhi rất tốt nhưng tỷ tỷ người xem trông tỷ gầy đi bao nhiêu. Phong nhi trông thấy thật đau lòng.”

Mộ Dung Thiên cũng giang tay ôm Mộ Dung Phong, trong lòng thật khổ sở. Muội muội này của nàng lưu lạc bên ngoài hơn nửa năm tránh thế nào được gian khổ. “Tam muội, tỷ tỷ không sao mà. Muội lưu lạc bên ngoài nửa năm nay chắc là phải chịu khổ không ít rồi.”

“Muội rất tốt, suốt nửa năm vẫn hôn mê. Nếu không phải nhờ phúc lớn mạng lớn thì chắc đã không thể khỏe mạnh trở về đứng trước mặt mọi người thế này. Đây thật là phúc khí của Phong nhi.” Mộ Dung Phong cười rộ bày ra bộ dáng hạnh phúc vô ngần.

Ôm muội muội trong lòng tựa như muội muội này cùng nàng từ nhỏ đến lớn chưa lúc nào quá thân thiết với nhau, nay vừa xa cách nửa năm người vừa thấy mặt ngược lại lại trở nên thân mật hơn không ít, thực làm Mộ Dung Thiên thấy ấm áp trong lòng. “Tam muội, muội không sao thực tốt.”

“Tỷ tỷ nói vậy muội cũng vừa nhớ đến. Mấy ngày qua quá vui mừng được gặp lại mọi người đã quên mất cảm ơn ân nhân cứu mạng. Là một vị cô nương họ Tô ngụ ở vách núi đen cạnh bờ sông vùng phụ cận, tính tình hào sảng dễ gần.” Mộ Dung Phong mỉm cười.

“Việc này đơn giản thôi. Muội cứ yên tâm nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, phái hạ nhân mang ít vàng bạc châu báu tạ ơn là được.” Mộ Dung Thiên mỉm cười, “Cũng không phải chuyện gì to tát để Tứ thái tử phân phó là ổn rồi.”

Mộ Dung Phong lắc đầu: “Chuyện này không chỉ vài món vàng bạc châu báu là có thể tạ ơn tình nghĩa của người ta được. Muội muốn cùng Tư Mã Nhuệ trực tiếp đến cảm tạ người ta.”

“Nửa năm nay, tỷ tỷ rất yên lòng. Tư Mã Nhuệ này tuy rằng trời sinh tính khí bất hảo nhưng đối với muội thực sự có lòng. Nửa năm muội mất tích hắn còn thương tâm hơn người làm tỷ tỷ như ta nhiều lần.” Mộ Dung Thiên khẽ thở dài, “Muội cùng nhị muội đều có thể gặp được người thực lòng yêu thương các muội, tỷ tỷ thật vui mừng thay các muội.”

Mộ Dung Phong cười thẹn thùng. Nàng dĩ nhiên biết vì Tư Mã Nhuệ luôn nhớ thương nàng nên nàng mới quyết tâm trở về. Chính bởi vì biết hắn yêu nàng nên nàng mới có thể trở về đây. “Tỷ tỷ.”

Mộ Dung Phong khẽ nhíu mày thấp giọng nói: “Tỷ nghe nói Hoàng thượng đã ban nữ nhi Mạnh đại học sỹ Mạnh Uyển Lộ cho Tứ thái tử. Nữ tử này ta nghe nói cũng là một nữ tử quật cường khó đối phó. Không biết nàng ta có gây khó dễ gì uội không?”

“Cũng có,” Mộ Dung Phong thản nhiên đáp. Kỳ thật trong thời đại của nàng Mạnh Uyển Lộ chẳng qua chỉ là một nữ tử dám yêu cũng dám hận. Đúng vậy vì cái gì mà chỉ có mình nàng, Mộ Dung Phong được quyền thích Tư Mã Nhuệ mà Mạnh Uyển Lộ lại không được. Huống hồ tại thời đại này nhất phu đa thê là chuyện thường tình. Hoàng thượng chính là đầu sỏ, Tứ thái tử có một hai nữ nhân cũng không bị xem là chuyện bất thường hay ngoài ý muốn. Nàng có thể yêu cũng có thể tự mình tranh đoạt, chỉ cần Tư Mã Nhuệ trong lòng không có nữ nhân này thì tốt rồi. “Bất quá trong lòng Tứ thái tử không có bóng dáng của nữ nhân này nên không tính là đáng sợ.”

“Muội còn nhớ Hồng Ngọc không?” Mộ Dung Thiên đột nhiên nhẹ giọng hỏi.

Mộ Dung Phong gật đầu, “Sau khi trở về, Tiểu Tuyết từng đưa muội qua Tư Quá Uyển chỉ gặp Tư Mã Cường cùng Lưu thị không thấy Hồng Ngọc đâu. Muội đang cảm thấy kỳ lạ phải chăng là cô nương ta đang ở bên nhà mẹ đẻ? Dù sao nàng ta cũng vô tội lại đang mang thương tích trong người.”

Mộ Dung Thiên lạnh giọng cười, “Nàng ta quả thực còn đang ở bên nhà mẹ đẻ chẳng qua là đã muốn vụng trộm cùng tỷ phu muội rồi. Chính là đại thái tử Tư Mã Triết nếu không phải vẫn còn nhớ thân phận hai người là đại ca và em dâu chỉ sợ là đã sớm công khai rồi. Việc này theo như tỷ biết thì cả Hoàng thượng và Hoàng hậu cũng không biết. Tỷ nói chuyện này là muốn muội rút kinh nghiệm một nữ nhân nếu đã động tâm muội nhất định không được khinh thường. Ai nói trước được sẽ không có một Hồng Ngọc thứ hai đoạt tâm Tư Mã Nhuệ.”

Mộ Dung Phong hơi sửng sốt. Nói như thế chính là Tư Mã Triết không thể buông tay đối với Hồng Ngọc. Dù Hồng Ngọc có xấu xa thế nào, Mộ Dung Thiên có xuất sắc thế nào cũng chỉ là đồ vật thay thế mà thôi.

Nhưng mà dù có năng lực thế nào, Tư Mã Triết có thể cho nàng một danh phận sao? Dù sao Mộ Dung Thiên cũng là chính thê được Hoàng thượng và Hoàng hậu ban hôn, Hồng Ngọc nay lại là phi tử của Tư Mã Cường, yêu đương vụng trộm được đến khi nào?

“Tỷ tỷ, tỷ–“ Mộ Dung Phong khổ sở không biết khuyên giải thế nào.

“Trong hoàng cung này căn bản không có gì gọi là chân tình, tỷ tỷ cảm thấy Đại thái tử cũng có thể coi là người có tình có nghĩa tuy là hắn phản bội tỷ. Hồng Ngọc kia tình hình đã khổ sở lắm rồi. Lần đó Lệ phi nương nương cùng nha đầu Tiểu Ngũ sau lưng nàng ra tay, tay nàng đã phải chịu đau đớn trong thời gian rất dài. Ước chừng sau ba tháng Lệ phi mới ban dược cho nàng, cuối cùng cũng đã đỡ hơn chút ít. Chỉ là lúc trái gió trở trời sẽ đau nhức thống khổ.” Mộ Dung Thiên thấy Mộ Dung Phong khổ sở rơi lệ nhưng nàng không chút bi ai chỉ khe khẽ nói như tâm đã sớm tan thành tro bụi không còn cảm giác gì nữa. “Lúc đầu, Tư Mã Triết cũng không đến thăm nàng ta. Đến ngày muội xảy ra chuyện Hồng Ngọc bị đuổi về nhà mẹ đẻ dưỡng thương tỷ cũng đến thăm hỏi vài lần. Sau này Tư Mã Triết cũng theo đi, tình cũ không rủ cũng đến, dù sao bọn họ cũng là một đôi thanh mai trúc mã. Tỷ chỉ biết sơ sơ thế không ngờ Hồng Ngọc có thể thắng tỷ đoạt tâm phu quân. Nay việc này tỷ đã nhìn thấu rồi nhưng tỷ không thể vì mối hận của chính mình mà làm hại Tư Mã Triết được, dù sao chúng ta cũng là phu thê. Cứ mặc kệ hắn như Tư Mã Cường bình thường trụ lại trong Tư Quá Uyển đi. Nhịn hắn một chút niệm tình hắn là người tốt dù hắn làm cho tỷ hận, làm cho tỷ buồn, làm cho lòng tỷ ủy khuất.”

“Tỷ tỷ.” Mộ Dung Phong lặng yên. Vì sao nữ tử luôn chung tình mà nam tử lại luôn bạc tình?

“Không cần lo cho tỷ.” Mộ Dung Thiên cười thản nhiên. “Thân là nữ nhi Mộ Dung gia chỉ có thể như vậy thật hận không thể là nam nhi sẽ không xảy ra chuyện không vui thế này. Nếu tỷ là nam tử nhất định cả đời tỷ sẽ chỉ yêu một người con gái, chiếu cố nàng thật tốt, một lòng thương yêu nàng, làm cho nàng một đời hạnh phúc. Mà nay thật giận tỷ chỉ là thân nữ nhi chỉ có thể ủy khuất chính mình. Nếu Tư Mã Triết kia có thể đường đường chính chính cưới Hồng Ngọc về tỷ cũng chấp nhận. Nhưng cứ vụng trộm như vậy, khổ tỷ, khổ Hồng Ngọc, lại làm khổ cả Tư Mã Cường. Hắn vẫn còn yêu Hồng Ngọc nếu hắn biết lại cảm thấy thống khổ vì chính mình bất lực chỉ có thể trơ mắt nhìn nữ nhân của mình bên cạnh nam nhân khác.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng
Chương 124

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 124
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...