Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng

Chương 49

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Về mặt tình cảm, Bạch Mẫn vốn là người cả thẹn, cũng không giỏi thể hiện, nàng cũng từng gặp qua mấy người không đến nỗi nào, nhưng mà, nàng lựa chọn im lặng nên toàn lỡ mất cơ hội kết giao. Nay Mộ Dung Phong, cũng là một nữ tử không hướng ngoại, thậm chí còn có phần thụ động. Có lẽ vì thế mà hai người các nàng mới dung hợp được với nhau, cho nên lúc này nàng lại càng lạnh nhạt hơn.

Nàng thích Tư Mã Minh Lãng này (Juu: Nhuệ ca thấy hối hận chưa T_T), nhưng chỉ là trong lòng có phần nào hoan hỉ, giống như giữa biển người mênh mông gặp được người quen, cảm thấy rất vui sướng, nàng không chờ đợi cái gì, càng không hy vọng gì, có thể gặp được giữa biển người mênh mông, đã may mắn lắm rồi, nếu còn đòi hỏi gì hơn, chỉ e sẽ phải thất vọng.

“Nghe Nhuệ nhi nói, con là Mộ Dung Phong.” – Tư Mã Minh Lãng mỉm cười, hiền hòa hỏi – “Đặc biệt mà nói, đây là lần đầu chúng ta gặp mặt, nhưng ta cảm thấy như trước kia đã gặp con rồi, thân thiết hơn bình thường.”

Mộ Dung Phong bỗng có chút thẹn thùng, mặt đỏ ửng lên, cúi đầu, trong lòng thầm mắng bản thân thất thố, tim lại còn lạc nhịp một chút, làm như thể nhất kiến chung tình không bằng – “Hoàng thúc hảo. Phong nhi diện kiến Hoàng thúc.”

“Ta có nói sai đâu, Hoàng thúc của ta đây, là vị hôn phu lý tưởng của hầu hết nữ nhân Đại Hưng vương triều này đấy, haha.” – Tư Mã Nhuệ cười vô tư (Juu: Nhuệ ca ngố >””< yêu còn chả hết >””< dễ thương quá), hôm nay gặp, thấy con quả đúng là nữ tử đáng để Nhuệ nhi thương yêu, hoàng thúc chúc mừng hai con. Hy vọng hai con có thể bạc đầu giai lão.

“Cám ơn hoàng thúc.” – Mộ Dung Phong đã khôi phục thái độ bình thường, chỉ thấy thản nhiên, chẳng thấy bốn bề dậy sóng.

“Có lẽ con còn chút thành kiến với Nhuệ nhi.” – Tư Mã Minh Lãng vẫn ôn hòa như trước, chẳng hề vội vàng nóng nảy nói – “Thực ra Nhuệ nhi là đứa rất khá, mặc dù còn có khuyết điểm, cũng đáng để con thành tâm đón nhận.”

“Hoàng thúc thật là bất công, rốt cuộc Tư Mã Nhuệ đã năn nỉ hoàng thúc thế nào mà hoàng thúc có thể thản nhiên khen ngợi hắn đến thế.” – Mộ Dung Phong mỉm cười trêu chọc – “Phong nhi thật chẳng tìm ra ưu điểm gì ở hắn cả, nhưng mà, khuyết điểm thì có thể chỉ được.”

Nụ cười này, khiến lòng Tư Mã Minh Lãng bừng tỉnh, nữ nhân này, đúng là khiến người ta rung động.

“Ta nào dám năn nỉ hoàng thúc đâu, thúc ấy là người chẳng nghe ai bao giờ, cả phụ hoàng ta cũng phải công nhận, hoàng thúc rất cố chấp.” – Tư Mã Nhuệ vui vẻ nói, vẫn đứng bên cạnh Mộ Dung Phong nhưng hắn chẳng để ý tới ánh mắt tán thưởng của hoàng thúc cả sự ngượng ngùng trong mắt Mộ Dung Phong. (Juu: lần thứ n >”< Nhuệ ca ngố)

“Nhuệ nhi, nó dường như rất thích con.” – Tư Mã Minh Lãng mỉm cười, giọng nói giấu đi vài phần ý tứ, nhìn Mộ Dung Phong, lẳng lặng nói – “Trông nó từ nhỏ tới lớn, thật là một đứa nhỏ không tồi, con đừng nhìn nó theo ánh mặt của người ngoài, cho nó là thứ gỗ mục chẳng dùng được, nhưng mà, nó thực sự là người thật lòng đấy.”

Mộ Dung Phong không phải không hiểu, trong lòng mình cũng có niềm vui giữa chốn xa lạ gặp người quen, nhưng người ta là hoàng thúc, lại còn có thê thiếp cả rồi, mà mình lại là phi tử của Tư Mã Nhuệ, cũng là người có vị hôn phu, nếu có thì cũng chỉ là phần nào thưởng thức lẫn nhau.

Tư Mã Nhuệ cười haha, vòng tay ôm lấy vai Mộ Dung Phong, vui vẻ nói – “Nếu nói trước kia Tư Mã Nhuệ chơi bời lêu lổng, ta tuyệt đối không phủ nhận, nhưng từ khi gặp được Phong nhi, ta thủ thân như ngọc, có phải không nhỉ, Phong nhi.”

Mộ Dung Phong cười – “Lạ nhỉ, ta nhớ rõ đêm đầu tiên Phong nhi tiến cung, có người còn ở trước mặt Phong nhi bỡn cợt với nha hoàn của Phong nhi, lại còn, ta cũng nhớ rõ nơi ta cùng người nào đó lần đầu gặp mặt là ở…”

“Được rồi, được rồi, Phong nhi, nàng tha cho ta đi.” – Tư Mã Nhuệ mặt ửng hồng(Juu: dễ thương quá *^.^*), vội vàng xin tha, điều Mộ Dung Phong nói là sự thực, lúc ban đầu quả thực hắn đã như vậy, nhưng mà, căn bản lúc ấy hắn không có nghĩ Mộ Dung Phong lại là một nữ tử thanh linh đáng yêu như vậy, có lẽ khi ấy nàng luôn im lặng, cho nên mọi người xem nhẹ, chỉ chú ý tới Mộ Dung Tuyết xinh đẹp.

Tư Mã Minh Lãng mỉm cười, nụ cười có ý bao dung, cũng có một chút mất mát, thản nhiên, ngay cả chính hắn cũng chưa từng phát hiện, hắn lại thích nữ tử trước mắt này, nhưng mà, hắn cảm thấy mình thích càng bởi vì đây là phi tử của Nhuệ nhi, mà Nhuệ nhi, vốn là thế chất (Juu: cháu ý =.=”) mà hắn yêu quý nhất, nhìn nó, tựa như nhìn thấy mình khi còn trẻ(Juu: 37 vẫn còn xuân chán mà anh =.=”), lông bông phóng túng hết sức.

Hoàng Thượng từ ngoài đi vào, cất tiếng sang sảng, nghe ra có phần rất cao hứng – “Hoàng đệ, ở đây cả à? Nghe nói gần đây đường công danh của ngươi rộng mở lắm, thật khiến vi huynh ngưỡng mộ.” (Juu: thối x_x ông là hoàng đế, có ai công danh sánh bằng ông #.#)

“Haha, vẫn thế thôi, vừa nghe Nhuệ nhi nói, phụ hoàng hắn hình như còn mới nạp phi tử kia, lúc nào hoàng huynh cũng đắm chìm trong nhuyễn ngọc ôn hương.” – Tư Mã Minh Lãng trêu chọc lại, từ nhỏ, hắn với vị hoàng huynh này đã rất thân thiết.

Hoàng thượng cười – “Cũng thực là hai người rất tuyệt, chi bằng thế này, Nhuệ nhi, con kêu Ngự Thiện Phòng chuẩn bị một bàn ăn ngon, ta muốn cho hoàng thúc của con tẩy trần,con cung với Phong nhi cùng đi luôn, kêu cả Cao công công mang Lệ phi và Tuyết phi đến chia vui, cũng để cho hoàng thúc của con làm quen.”

Tư Mã Nhuệ gật gật đầu.

“Mở yến tiệc ở Quan Nguyệt Lâu đi, tạm thời không cần mời mẫu hậu của con tới, hoàng thúc của con đây, cũng chỉ kính sợ mỗi mẫu hậu con, nếu mẫu hậu của con tới đây, e là hoàng thúc lại phải cẩn thận dấu giếm bản chất ‘háo sắc’ của hắn.” – Hoàng thượng cười haha, trêu chọc. (Juu: còn biết đi nói người ta háo sắc nữa, không tự biết soi gương xem lại mình)

“Hoàng huynh cứ đùa.” – Tư Mã Minh Lãng mỉm cười – “Từ sáng sớm đã đi tham kiến đại tẩu rồi, Minh Lãng cũng không phải là e sợ đại tẩu, mà chính là kính trọng, đại tẩu là một người ổn trọng hiền thục, người khiến Minh Lãng thập phần kính trọng. Chỉ e là hoàng huynh, phải ôm trái ấp, có mặt đại tẩu lại không được thoải mái.” (Juu: điểm 10 cho chất lượng

:m/)

Hoàng thượng cười haha, gặp Tư Mã Minh Lãng, hắn thật sự rất vui vẻ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng
Chương 49

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 49
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...