Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bạn Gái Tai Tiếng

Chương 109

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi Hứa Thanh Khê cùng Thạch Bách Hợp mang theo một số đồ qua nhà Tịch Sư Tử, vừa ra khỏi cửa thang máy đã thấy cửa nhà Tô Phùng Tần và Tịch Sư Tử đều mở rộng cửa, có vài người đàn ông cao to mặc đồ công nhân lao động đang chuyển vật dụng trong nhà.

Hai người liếc nhìn nhau dùng gương mặt khó hiểu nhìn cả đám công nhân xách cầu thang, cả người dính đầy nước sơn đi qua đi lại, có thể đoán ra Tịch Sư Tử và Tô Phùng Tần đang tu sửa nhà.

Nhưng tới khi bước vào cửa mới giật mình nhận ra đây nào phải tu sửa đơn giản mà là thay đổi hoàn toàn diện mạo.

Nhà Tịch Sư Tử và Tô Phùng Tần vốn được ngăn cánh bởi một bức tường ở phòng khách, nay bức tường ấy được đập bỏ hoàn toàn,

hai phòng khách sát nhập thành một phòng khách, hai người hàng xóm bắt đầu từ này triệt triệt để để sống chung.

Hứa Thanh Khê cùng Thạch Bách Hợp thậm chí còn thấy bà Tịch đang đứng ở giữa phòng khách mặc một thân váy dài trẻ trung chỉ huy công nhân làm việc.

Tạm thời không thấy bóng dáng Tịch Sư Tử cùng Tô Phùng Tần đâu.

Bà Tịch phát hiện ra trước cửa có hai vị khách không biết đã tới từ lúc nào, khi vừa nhìn thấy Hứa Thanh Khê nhãn tình bà sáng lên, vừa định chào hỏi lại thoáng thấy nàng đang thân mật nắm tay Thạch Bách Hợp bên cạnh, nhạy cảm nhướng mày không vui hừ một tiếng.

"Ngưu tầm ngưu mã tầm mã, gần mực thì đen, gần đèn thì sáng."

Bà Tịch nhỏ giọng đánh giá nhưng ai cũng có thể nghe rõ ràng, Hứa Thanh Khê cười nhẹ mang theo nụ cười khôn ngoan tiến lên chào hỏi.

''Cô Tịch, không ngờ cô cũng tới thăm Sư Tử.''

''Cô phải tự mình qua xem nó đang làm cái trò mèo gì.'' khẩu khí bà Tịch bất thiện, vừa chỉ huy công nhân khuân đồ, vừa ngạo kiều ngẩng mặt hất cằm, ánh mắt lay động, khẳng định quan hệ của Tịch Sư Tử cùng Tô Phùng Tần đã bại lộ.

Mặc dù thoạt nhìn không vui, nhưng cũng không giống như không tình nguyện tiếp nhận.

''Đang dính với Tiểu Tô trong phòng kìa, nói muốn tự mình quét vôi. Lớn đến từng này chưa từng làm thợ hồ, cô thật muốn xem xem, nó có thể quét cái phòng thành hình dạng quỷ quái gì.'' giọng điệu bà Tịch vẫn không mấy vui vẻ, khinh thường chống nạnh, vẻ ngoài bà rất trẻ trung, tuy đã lớn tuổi nhưng khí chất tốt lại còn xinh đẹp, bất quá chỉ giống một quý phụ nhân dịu dàng cáu kỉnh không vui.

"Khụ khụ." Thạch Bách Hợp nhìn Hứa Thanh Khê cùng bà Tịch bắt đầu trò chuyện, còn chưa kịp giới thiệu, vội vàng đụng đụng Hứa Thanh Khê, dùng ánh mắt ra hiệu nàng giới thiệu mình.

Hứa Thanh Khê liếc mắt, có chút bất đắc dĩ.

Gia hỏa Thạch Bách Hợp này mấy ngày nay càng như bị điên, mỗi lần vừa nhìn thấy Hứa Thanh Khê nói chuyện phiếm với người quen hay bạn bè, đều ở kế bên dùng ánh mắt điên cuồng, đụng người, giống như không kịp chờ đợi Hứa Thanh Khê giới thiệu mình với đối phương, sau đó liền bắt đầu nói dài nói dai lôi kéo làm quen, đúng là có tố chất thần kinh.

Mỗi lần Thạch Bách Hợp như vậy, Hứa Thanh Khê đều hận không thể che mắt trốn xa một chút, cũng không biết cô có bị mù hay không? thế mà coi trọng gia hỏa này, biết vậy đã không chọn cô ta.

Tuy nhiên cũng không thể trách Thạch Bách Hợp.

Gần đây cũng không biết Thạch Bách Hợp học được từ nơi nào bí quyết duy trì mối quan hệ người yêu lâu dài, đó là, xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với bạn bè của người yêu và nhanh chóng hòa nhập vào cuộc sống của nhau, để có nhiều bạn chung hơn. Chủ đề nói chuyện sẽ phổ biến hơn.

Mặc dù không biết Thạch Bách Hợp có phải tin tưởng bí quyết này hay không, nhưng cô đang rất chân thành, rất kiên quyết bắt Hứa Thanh Khê giới thiệu bạn bè của nàng với cô.

Mắt Thạch Bách Hợp sáng lấp lánh, nụ cười đủ tiêu chuẩn khoe hàm răng trắng, nhẹ nhàng đụng đụng Hứa Thanh Khê đang đen mặt bên cạnh, thiếu chút nữa đã đụng nàng té.

Hứa Thanh Khê nghiêng đầu hung hăng trừng cô một chút.

Thạch Bách Hợp nhìn Hứa Thanh Khê, lông mày nhẹ nhàng vẩy một cái, không kịp chờ đợi ra hiệu nàng tranh thủ thời gian mau giới thiệu.

''Cô Tịch, giới thiệu với cô, đây là bạn của con, Thạch Bách Hợp Thạch tiểu thư." Hứa Thanh Khê rơi vào hạ phong, chỉ có thể nụ cười miễn cưỡng, không tình nguyện như bị ép buộc , giới thiệu Thạch Bách Hợp cho bà Tịch.

''Cô Tịch, con là nhân viên của Tịch thị, trước kia đã từng gặp cô một lần, khi đó đã cảm thấy cô đặc biệt tuổi trẻ có khí chất, không ngờ hai năm không gặp, cô chẳng những không hề già đi, ngược lại còn trẻ hơn. Trên đường tới đây con có mua một chút lễ vật, đều là mỹ phẩm dưỡng da, đặc biệt tốt đối với làn da, con đặc địa mua tặng cô.''

Hứa Thanh Khê vừa mới nói xong, Thạch Bách Hợp liền nhanh chóng đẩy nàng ra, nở nụ cười sùng bái thân mật, dùng quà Hứa Thanh Khê mua tặng Tịch Sư Tử, dâng lên kính biếu bà Tịch.

"Ai nha, con là nhân viên Tịch thị à? Cô từng nghe Sư Lam nhắc tới con, không ngờ lại là một tiểu cô nương xinh đẹp nha, miệng thật ngọt, thật đáng yêu.'' Bà Tịch nghe xong Thạch Bách Hợp là nhân viên trong công ty nhà, thái độ bèn lập tức thay đổi, vẻ mặt vừa khó chịu lập tức biến thành một trưởng bối đoan trang nết na,

Hứa Thanh Khê dùng ánh mắt quái dị nhìn một già một trẻ như mẹ nuôi và con gái, thân thể không rét mà run, chạy trốn đến phòng ngủ Tịch Sư Tử.

Cửa phòng ngủ đóng chặt còn bị khóa trái, Hứa Thanh Khê đập một hồi lâu, cửa mới chậm rãi mở ra.

Đầu Tịch Sư Tử đội mũ giấy xếp bằng giấy báo đúng tiêu chuẩn công nhân quét vôi, mặt không thay đổi mở cửa, thoáng nhìn thấy là Hứa Thanh Khê bèn nhíu mày mở miệng nhẹ nhàng bất mãn nói câu: ''Là cậu à, Thanh Khê."

''Sao thấy mình lại không vui? Mình quấy rầy hai người à?'' ánh mắt Hứa Thanh Khê nhanh chóng quét nhìn Tịch Sư Tử từ trên xuống dưới, trên chiếc áo ba lỗ màu đen dính một số phấn vôi màu trắng, thoạt nhìn không có gì đặc biệt, nhưng khi thu hồi ánh mắt lại không cẩn thận liếc lên cổ của cô, sau đó ánh mắt chợt dừng lại.

''Là Thanh Khê à, vào đi, hãy xem thành quả của bọn chị.'' Tô Phùng Tần từ sau lưng Tịch Sư Tử vọt ra, sắc mặt nàng ửng đỏ, thần sắc thản nhiên ôn nhu tịnh lệ, nàng cũng mặc áo ba lỗ màu đen giống hệt Tịch Sư Tử, trên đầu cũng đội mũ giấy báo, trông có chút quá phù hợp so với độ ngốc manh của nàng.

"Khụ khụ, hai người ở trong này, đóng kín cửa, làm gì chứ?'' tiếu dung nơi khóe môi nhanh chóng bị Hứa Thanh Khê đè nén, nàng chắp tay sau lưng, trêu tức mở miệng, đi qua hai người tiến vào phòng.

"Quét vôi, còn có thể làm gì?'' giọng Tịch Sư Tử thanh lãnh ra vẻ đương nhiên, cô khẽ cúi đầu, nhìn Hứa Thanh Khê chắp tay sau lưng chậm rãi đường hoàng bước vào.

''À quét vôi à? Sao không thấy sơn đỏ vậy?'' Hứa Thanh Khê ngó dáo dác làm bộ quan sát bốn phía một chút, xem xét vách tường tuyết trắng.

''Sơn màu trắng, dùng sơn đỏ làm gì?'' Tịch Sư Tử không hiểu khiêu mi, nghiêng đầu mắt nhìn Tô Phùng Tần đang dựa trên vai cô.

Tô Phùng Tần ngẩng đầu, gương mặt nàng trắng nõn, nhưng vành tại lại là một màu đỏ rực, đôi mắt chứa đựng thủy quang mông lung hình như có chút giống như cười mà không phải cười, nàng chọn môi nhìn Tịch Sư Tử một chút, sau đó lại cúi đầu.

''Sơn màu trắng, thế sao lại dính phải màu đỏ lên cổ thế? Còn là hình trái tim, kỹ xảo không tệ lắm." Hứa Thanh Khê quay đầu kìm nén nụ cười xấu xa, đầy giễu cợt nhìn cổ dấu hôn màu đỏ hình trái tim trên cổ Tịch Sư Tử.

"Trên cổ, à, gần đây muỗi tương đối nhiều, vô tình bị cắn trúng thôi.'' Tịch Sư Tử mặt không đổi sắc, nhẹ nhàng ồ một tiếng, sau đó vươn tay lên cổ sờ sau đó chính xác dùng bàn tay che lên dấu hôn.

Chưa thấy ai nói dối lại chững chạc đàng hoàng như cô, còn đạt tới mức độ dù đã bị vạch trần vẫn có thể nói dối trơn tru.

Thật không biết có phải nên nói da mặt Tịch Sư Tử thật sự là quá dày hay không? Làm bộ thản nhiên như bị muỗi cắn, tưởng nàng tin thật chắc.

"Hảo hảo, muỗi cắn, cậu vui vẻ là được rồi ."

Chiêu này Tịch Sư Tử sử dụng có chút quái đản, nhưng Hứa Thanh Khê đột nhiên không có hào hứng tiếp tục trêu ghẹo.

"Ai, cô Tịch tại sao lại ở chỗ này, mình mới gặp cô ở phòng khách." Nói bóng gió, có vẻ khâm phục hai người thật to gan, gia trưởng đang ở phòng khách tọa trấn, hai người dám trốn ở đây chỉ cách có một bức tường, lén lút thân mật, đói khát quá rồi à?

''Mẹ chị chỉ tới xem tiến trình sửa chữa thôi.'' Tô Phùng Tần thay Tịch Sư Tử trả lời, tay nhẹ nhàng vỗ lên tay Tịch Sư Tử còn đang gãi cổ, ra hiệu

em diễn sâu quá rồi.

''Gọi mẹ luôn rồi.'' Hứa Thanh Khê kinh ngạc, tốc độ công khai thành công mau đến kinh người.

''Mẹ mình nói muốn nhận chị ấy làm con gái nuôi." Tịch Sư Tử giải thích.

''Ồ, thật sự là cấm kỵ a, thế Tô tỷ tỷ không phải liền trở thành chị nuôi của Sư Tử sao? Ấy..."xxx" tỷ tỷ, thật sự là không biết dùng từ nào mới diễn tả được.'' Hứa Thanh Khê tặc lưỡi cười xấu xa, dùng ánh mắt đang dán trên người hai người không rời, đôi mắt phát sáng, hệt như đang xem phim có cảnh nóng.

"Lưu manh."

Tịch Sư Tử cau mày liếc nhìn Hứa Thanh Khê.

''Cũng đúng, bây giờ Sư Tử cũng giống em gái nuôi ngoan ngoãn của chị.'' Không ngờ Tô Phùng Tần vậy mà lại cười tiếp lời, đôi mắt như dòng nước trong nhẹ nhàng chớp chớp, vô cùng gian xảo.

Tịch Sư Tử mất mặt, nghiêng đầu lại lườm Tô Phùng Tần một chút, có chút bất đắc dĩ cong môi:

''Nữ lưu manh."

"Sư Tử a, không ngờ cậu bình thường chính trực khôn khéo như thế, hệt như muốn thanh tâm quả dục, hóa ra tư tưởng lại bẩn thỉu như vậy nha, bọn mình chỉ nói cậu muốn nhận Tô tỷ tỷ làm người thân, cậu suy nghĩ đi đâu vậy hả?'' Hứa Thanh Khê khinh thường khó có thể tin nhìn Tịch Sư Tử, còn phối hợp theo lắc đầu ghét bỏ.

"Đúng vậy a, Sư Tử, em đừng cứ mãi suy nghĩ về mấy thứ ấy, tổn hại sức khỏe lắm đó.'' Tô Phùng Tần nhẹ nhàng cười gằn một tiếng, xấu xa phụ họa theo Hứa Thanh Khê, còn vươn tay nhẹ nhàng chọc chọc lên ngực Tịch Sư Tử.

''...'' Tịch Sư Tử mặt mày u ám nhìn Hứa Thanh Khê đã ngồi xuống cạnh Tô Phùng Tần tự bao giờ.

Hai người chỉ chỉ trỏ trỏ thấy Tịch Sư Tử mặt mày u ám thì cười đến nghiêng ngã.

Esley: hôm nay sẽ

hoàn chính văn

của bộ này nhé mọi người, còn một chương nữa, các đại gia chờ một chút~~~~~~

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 21: khi cuộc sống là thống khổ, chết đi mới là giải thoát
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 31: Lý Tiên Ny và Tô Phùng Tần gặp mặt
Chương 32
Chương 32: Tiếp xúc với Tô Phùng Tần
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 38: cái gì gọi là thương hại? Chẳng qua chỉ là bố thí một cách cao cao tại thượng mà thôi!
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 42: Hai người đến cùng có quan hệ như thế nào???
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 51: Đàm luận tầm quan trọng của việc nấu cháo.
Chương 52
Chương 52: Tham muốn chiếm hữu.
Chương 53
Chương 53: dục vọng
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56: thích hay không thích?
Chương 57
Chương 57: ngẫu nhiên gặp hai cục thịt nhỏ
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 67: Hậu sinh khả uý, trò giỏi hơn thầy [H]
Chương 68
Chương 69
Chương 69: yêu đương khiến vị của dấm chua hun đến người.
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 87: ngủ đi, ở trong mơ chúng ta sẽ hạnh phúc
Chương 88
Chương 89
Chương 89: ai nha, thẹn thùng hay lắm [H]
Chương 90
Chương 90: bắt đầu là sai lầm, yêu cũng là sai lầm.
Chương 91
Chương 92
Chương 92: Vị khách không mời mà đến
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 101: thì ra học tỷ thích xem thể loại truyện này
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 110: chúng ta về gặp người ấy đi
Chương 111
Chương 112
Chương 112: phiên ngoại 2 (Cá nhỏ không thể thoát khỏi lưới)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bạn Gái Tai Tiếng
Chương 109

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 109
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...